"Nhiều thịt như ư?"
Hai miếng thịt khô, một miếng thịt bò, ba bốn cân, một miếng thịt dê tươi, một cân rưỡi, còn sườn dê.
Sườn dê tương đối nhiều, một miếng to, cũng chặt , còn một con gà trống, xử lý sạch sẽ, cuối cùng là một miếng lá mỡ heo.
Tất cả đều bọc trong túi giấy dầu, đặt trong ba lô.
"Trong rổ nhỏ bên cạnh là trứng gà, sáu mươi quả!"
Mạnh Phất Yên kiểm tra, bên cạnh đúng là một rổ nhỏ, giống với rổ tròn thông thường, là loại hình hộp chữ nhật, tương đối nặng, phía là vải, vén vải bên trong đúng là trứng gà.
"Nhiều đồ như , mang từ thủ đô tới đây ?"
Cố Đình Chi gật đầu:
"Một phần là mang từ thủ đô tới, còn một phần là xuống xe chỗ Thượng Hải mua. Nhà chính còn một cái túi, trong đó là quần áo giày chuẩn cho em, còn ít đồ ăn vặt, phần lớn là mua ở Thượng Hải, xem ?"
Đôi mắt của Mạnh Phất Yên sáng lên: "Muốn ạ!"
Cố Đình Chi phủi tay, dậy lấy.
"Nhà chính tương đối lạnh, lấy tới đây."
Phòng bếp đun nồi còn bếp lò, tuyệt đối ấm áp, nhà chính thì khác, trống rỗng lạnh như băng.
Mang túi đồ tới, Mạnh Phất Yên tự mở , Mạnh Vân Ký cũng duỗi cổ ngó.
Đầu tiên là lấy một món đồ lóa mắt, chính là một chiếc áo khoác da màu đỏ, lông thỏ, ấm áp, tay áo đèn lồng, lông xù xì, màu đỏ thẫm, đặc biệt tươi sáng, là màu sắc sáng hiếm ở niên đại .
Mạnh Vân Ký kinh ngạc kêu lên: "Oa! Thật !"
Kế tiếp là một đôi giày da dê nhỏ, màu trắng, bên trong lót lông dày, thể giữ ấm.
Mạnh Phất Yên cởi áo bông , mặc áo khoác , giày.
Cố Đình Chi lấy mũ màu trắng đội cho cô, cách ăn mặc như mấy chục năm cũng mốt, huống chi hiện giờ là thập niên 70.
Mạnh Vân Ký ở bên cạnh vui vẻ chết: "Chị, chị mặc thật sự quá !"
Cô gái 18 tuổi mà, tươi trẻ còn xinh , trang điểm càng thêm xinh .
Mạnh Phất Yên cũng vui vẻ, sờ chiếc áo, cảm thấy đáng tiếc.
" là , nhưng mà quá , mặc ngoài dễ khiến những đó ghen tị chết."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tro-ve-thap-nien-70-sau-mot-tran-tai-nan/chuong-207.html.]
"Mạnh gia đủ hấp dẫn lực chú ý, nếu em mặc như ngoài, cả khu nhà đều sẽ chạy tới hỏi em mua ở ."
Đôi mắt của Cố Đình Chi chằm chằm cô, vươn tay chỉnh mũ giúp cô:
"Không , thật sự thì để mặc trong nhà, là đợi em đến nơi khác việc mặc cũng muộn. Chiếc áo là mua trong cửa hàng hữu nghị ở Thượng Hải, tự mua đấy!"
Anh , lấy áo khoác khác trong túi đưa cho Mạnh Vân Ký.
"Em mặc thử xem!"
Mạnh Vân Ký sợ ngây : "Em cũng ư?"
"Đương nhiên là , của chị gái em, đương nhiên cũng sẽ quên em. mà em là con trai, quần áo thể tươi sáng như của chị gái em. Chiếc áo của em thường thấy hơn, chỗ chính là thể mặc ngoài thoải mái, khác thấy cũng chỉ nghĩ em mua áo mới, bắt mắt như của chị gái em."
Mạnh Vân Ký để bụng chuyện , thời buổi quần áo mới để mặc vô cùng hạnh phúc.
Cậu bé lập tức mặc lên , kích cỡ vô cùng vặn.
Chuyện khiến Mạnh Vân Ký vô cùng vui sướng, thậm chí đều quên vì Cố Đình Chi mua áo mới cho bé.
Thời buổi vật tư khan hiếm, quan hệ bình thường sẽ tay hào phóng như .
Thân thiết với trai mắt như từ khi nào, bạn nhỏ Mạnh Vân Ký quên mất.
"Em cảm ơn Cố ạ."
Có ăn uống quà, ba lăn lộn cả sáng ở phòng bếp như , giữa trưa còn đặc biệt một bữa cơm trưa phong phú.
Nấu cơm tẻ, ăn canh gà còn dư , thêm ít bò kho mới nấu, xào ít thịt khô, mỹ!
Ăn uống no đủ, lăn lộn cả sáng, Mạnh Vân Ký yên.
Đứa bé thích chơi, đồng bọn tới tìm bé, bé lập tức chơi.
DTV
Mạnh Phất Yên tùy bé.
Mạnh Vân Ký rời , Cố Đình Chi , cơ hội ở chung riêng hiếm như thế, còn lâu mới bỏ qua.
Nhìn cô gái mặt, Cố Đình Chi lấy một hộp nhỏ trong túi đưa cho cô.
"Cho em, là quà tặng cho em."
Mạnh Phất Yen sửng sốt: "Quần áo còn là quà ạ? Còn nữa ?"
Hộp nhỏ nhung màu lam thật , mở xem, đôi mắt của Mạnh Phất Yên lập tức sáng lên.