Cố Đình Chi là chỗ dựa của cô, cô tuyệt đối sẽ hỏi thăm mấy chuyện , đừng là quan hệ minh hữu tan vỡ, cho dù chỉ tạo thành chút ngăn cách, cô đều .
Tình yêu so với báo thù, đáng giá nhắc tới!
Đời , thông qua phản ứng mấy của thể thấy , nên cô dần đoán .
Hiện giờ chính miệng , cũng rõ suy đoán của cô.
Nghề nghiệp thật sự khiến bội phục, trong lòng Mạnh Phất Yên dâng lên ý kính trọng:
"Có lúc nguy hiểm ? Trên còn vết thương khác ? Có điều dưỡng cẩn thận ? Trước đây em từng ông ngoại , điều kiện chiến trường gian khổ, nhiều chiến sĩ thường xuyên thương, còn tổn thương do giá rét thương... Đủ loại nguyên nhân dẫn đến nhiều cơ thể thương nghiêm trọng, thể s.i.n.h d.ụ.c cũng nhiều."
"Có một khi còn trẻ còn đỡ, lớn tuổi thì cả đều đau, thì / Tương lai giống như ?"
Đời cô từng thấy dáng vẻ của Cố Đình Chi khi già, nhưng công lao của đều là tự tranh đua chút một.
Lúc thuận lợi như đời , cả nhà kế chèn ép lâu, nhiều công lao đều đoạt mất.
Đợi chân chính thể vững gót chân, ông Cố đều sắp qua đời, cũng giúp quá nhiều.
Đời vạt áo của rộng rãi, mở chút vết thương chỗ n.g.ự.c sẽ lộ chút, Mạnh Phất Yên nhịn vươn tay chạm , nhẹ nhàng kéo cổ áo, thể thấy vết thương .
Vết thương do s.ú.n.g hai chỗ, một chỗ ở vai, chỗ khác cách n.g.ự.c xa, phẫu thuật vết sẹo vẫn còn, vị trí nếu lệch thêm một chút, là thể lấy mạng .
Ánh đèn tối, còn ở trong chăn, Mạnh Phất Yên thấy rõ nên vươn tay sờ một lát.
Trên eo và bụng cũng vết thương, chỉ chạm ngón tay là thể tưởng tượng lúc kinh tâm động phách cỡ nào, đây là vết thương sâu.
"Lúc nhất định đau đúng ? Có mấy năm nay thường xuyên thương ?"
DTV
Lúc trong phòng yên tĩnh, cảnh ban đêm yên tĩnh, ở giường ôm cô gái âu yếm, lúc Cố Đình Chi cảm thấy hạnh phúc, chiến trường lúc tuy còn rõ ở mắt, nhưng dù cũng xa.
Anh nắm lấy tay Mạnh Phất Yên, đặt lên n.g.ự.c , cảm nhận tiếng tim đập lực.
"Chỗ thương, nhưng mà cũng may, vẫn còn sống!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tro-ve-thap-nien-70-sau-mot-tran-tai-nan/chuong-200.html.]
Tiếng tim đập lòng bàn tay lực, cơ thể nóng như là bếp lò, thật sự tồn tại.
Mạnh Phất Yên ngẩng đầu :
"Những vết thương nặng như , cho dù hiện giờ hơn, nhưng cơ thể vẫn sẽ để vết thương ngầm. Em hiểu chút dược lý, điều dưỡng cẩn thận cho , tránh cho tương lai già chịu tội, ?"
Cố Đình Chi : "Đều nghĩ đến già ? Quan tâm như , thích ?"
Mạnh Phất Yên kiêu ngạo: "Không , em chỉ nể mặt ân lớn giúp em, cảm kích một chút mà thôi."
Trong lòng Cố Đình Chi cảm thấy buồn , dán sát cô: "Vậy ? Không thích còn thể để lên giường em? Có thể để ôm em ư?"
Mạnh Phất Yên tức giận trừng : "Bây giờ em đá xuống."
"Không !"
Cố Đình Chi ôm cô càng chặt hơn, dính sát , giọng khàn, thở cũng càng ngày càng thô nặng.
"Yên Yên, cho dù em thích , dù thích em, em!"
Anh gấp đợi nổi hôn cô gái trong lòng, giam cầm chặt chẽ cô trong lòng, ước gì thể xoa xương cốt.
Anh đợi lâu, đời thích cô như , đáng tiếc thể cho cô hạnh phúc, cũng đành lòng liên lụy cô.
Đời ông trời cho cơ hội, đợi một giây, cô, dùng phương thức của đàn ông cô.
Áo ngủ đều là rộng thùng thình, nhẹ nhàng kéo một cái là thể kéo áo xuống, bả vai mượt mà mỹ lệ lộ , tham lam hôn lên xương quai xanh và bả vai cô, xoay đè cô , thể động đậy.
Mạnh Phất Yên chút khẩn trương, dùng sức đẩy : "Cố Đình Chi, gì thế?"
Lúc xúc động, cũng tỉnh táo, đang gì, nâng đôi mắt tràn ngập dục vọng lên, :
"Yên Yên, yêu em, em, gả cho ? Em cái gì, đều đồng ý với em!"
Mạnh Phất Yên: "..."