"Cha ngoài một chuyến."
Lục Kiến Quân xong thì rời khỏi nhà, thần kỳ chính là phía truyền đến âm thanh ầm ĩ.
Hôm nay là mùng 1 tết, đều đang ăn tết, chúc tết, khu nhà náo nhiệt, nhưng mà các cơ quan thì vắng vẻ.
Xưởng máy móc là xưởng to như , lúc thể mấy vạn ở đây việc, nhưng mà lúc chỉ mấy bảo vệ ở đây.
DTV
Cuối cùng Lục Kiến Quân vẫn tới văn phòng của ở xưởng máy móc.
Ngồi ghế việc, hồi tưởng chuyện, ông cũng suy nghĩ cẩn thận vì chuyện ầm ĩ đến mức độ ?
Là lúc ông ít chú ý đến trong nhà ?
Con trai cả sớm nhưng mà ông phát hiện, lẽ là ông cảm thấy chuyện quá thái quá, căn bản nghĩ tới vợ sẽ nghĩ như .
Mấy năm nay bận rộn sự nghiệp, bận rộn chuyện nhà máy, bận rộn đối phó những kẻ địch đó, đúng là ít quan tâm đến trong nhà, đúng là chút thất trách.
cũng đến mức ầm ĩ thành như chứ?
Lục Kiến Quân thở dài một , cuối cùng ông gọi điện thoại tới thủ đô.
Trong phòng việc của Lục gia ở thủ đô, bố trí chính là đồ nội thất bằng gỗ đặc kiểu Trung đen như mực, phong cách tổng thể cổ xưa còn nghiêm túc, bàn việc là một đàn ông trung niên mặc quân trang.
Gương mặt của đàn ông tuấn tú, góc cạnh rõ ràng, cho dù đến tuổi trung niên hưng giảm phong thái chút nào, thể khi còn trẻ xuất chúng cỡ nào.
Dung mạo của ông chút tương tự Lục Kiến Quân, ông chính là cả của Lục Kiến Quân, gia chủ của Lục gia ở thủ đô, Lục Quốc Trung!
Hôm nay là mùng 1 tết, ông ở lầu chơi đùa chuyện phiếm với nhà, mà mặc quân trang thẳng tắp, trong phòng việc của .
Trước mặt đặt nhiều văn kiện, đàn ông đang xem từng văn kiện, ông bận!
Sau khi điện thoại vang lên, ông máy.
"Alo!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tro-ve-thap-nien-70-sau-mot-tran-tai-nan/chuong-196.html.]
Giọng tình cảm gì.
"Anh cả, là em!"
Nghe thấy giọng em trai , sắc mặt Lục Quốc Trung dịu dàng hơn chút: "Mùng 1 tết ở nhà ăn tết, gọi điện cho ?"
Lục Kiến Quân nhớ tới tình hình của trai , khẽ thở dài một cái trong lòng:
" là mùng 1 tết, cho nên em gọi điện thoại cho chúc tết."
Lục Quốc Trung : "Chúc tết ư? Trước đây từng thấy em mấy lời khách sáo với như ."
Lục Kiến Quân: "..."
"Em chút chuyện, tìm giúp đỡ."
Lục Quốc Trung nhíu mày: "Gặp phiền phức ?"
Lục Kiến Quân thở dài:
"Xem như là phiền phức, tính lớn cũng tính nhỏ, nhưng mà chuyện cả cần lo lắng, em sẽ giải quyết. Em tìm là vì chuyện khác, chuyện Mạnh gia đều đúng ?"
Trong điện thoại Lục Quốc Trung rơi im lặng, đôi mắt đen láy, thâm thúy, sâu thấy đáy giống như lướt qua muôn vàn suy nghĩ, nhưng khác thấy chút nào.
"Nghe Ngô gia chiếm gì, đứa bé là hại, lẽ thể tránh một kiếp."
Lục Kiến Quân cảm xúc trong lời của cả ông , phân biệt ý tưởng của ông lúc , chỉ thể nghĩ theo ý .
"Tên khốn Ngô Quốc Trụ điều tra một chuyện, em cảm thấy lẽ ông sớm dự mưu, lẽ ngay từ đầu ông nhằm tài sản và địa vị của Mạnh gia. Còn mấy đứa bé trong nhà ông , lẽ đều là con riêng của ông , là sinh khi kết hôn với Mạnh Tô Cầm, đều lớn tuổi hơn Yên Yên, Mạnh Tô Cầm... Có lẽ là năm đó ông lừa."
Trong điện thoại Lục Quốc Trung vẫn im lặng.
Lục Kiến Quân đối phương đáp , lập tức tiếp tục :
"Yên Yên là một tay con bé bồi dưỡng, năm đó khi ông bà Mạnh gia còn sống, cũng vì Yên Yên là con gái mà thả lỏng dạy dỗ với cô. Cho nên đứa nhỏ thông minh, việc thủ đoạn, Ngô Quốc Trụ thể đo nắn con bé dễ dàng."
"Mấy năm nay ở bên thành phố Thường Ninh , em âm thầm giúp đỡ một chút, Ngô Quốc Trụ biện pháp gì con bé, một sản nghiệp cuối cùng còn dư của Mạnh gia, tiền thuê đều trong tay Yên Yên, Ngô Quốc Trụ vẫn luôn cướp đều thành công. Mấy năm qua kiên nhẫn của ông hao hết, tay với Yên Yên. Đầu tiên là đưa con bé xuống nông thôn, đó cùng đường bán Yên Yên , hai đứa nhỏ bao gồm cả Mạnh gia, từ đầu đến cuối đều là hại."