Cậu út , đúng là tai họa.
Mọi trong phòng đều dọa sợ, bởi vì đây là đầu tiên Lục Kiến Quân nổi giận lớn như với Tần gia, Tần thét chói tai ôm con trai cưng của :
"Con gì thế?"
Vừa dứt lời, trong lòng Lục Kiến Quân nắm lấy cổ áo kéo .
Một quyền đánh qua, Lục Kiến Quân chuẩn tha cho , nắm lấy cổ áo kéo út Tần gia lên, tức giận :
"Ông đây cảnh cáo , còn dám đánh chủ ý với Yên Yên, đánh gãy chân chó của !"
Lúc Lục Kiến Quân thật sự tức điên, cuối cùng lửa giận trong lòng áp chế , vặn út Tần gia đụng họng súng, đôi mắt của ông trợn to, vẻ mặt tàn nhẫn, ánh mắt đều kèm theo sát khí.
Cậu út Tần gia từng thấy Lục Kiến Quân như , cả đều dọa choáng váng, ngây ngốc dám cử động.
Lúc trong phòng mới kịp phản ứng, Tần và Tần Quỳnh Anh nhào tới.
"Buông con trai !"
"Lục Kiến Quân, gì thế?"
Lục Tinh Dã vội vàng tiến lên kéo , ầm ĩ tiếp cái nhà thật sự xong đời.
"Mẹ, bình tĩnh một chút, đều buông tay !"
rõ ràng Tần Quỳnh Anh biện pháp bình tĩnh, chỉ cần Lục Kiến Quân bảo vệ Mạnh Phất Yên, bà sẽ mất tất cả lý trí.
Lúc Lục Tinh Dã thật sự sợ, dùng hết lực dùng cơ thể chống đỡ Tần Quỳnh Anh và Tần, cầu xin Lục Kiến Quân:
"Cha, cha bình tĩnh một chút ? Cha buông tay chúng chậm rãi chuyện, là út đúng, cha yên tâm bọn họ dám đánh chủ ý với Yên Yên nữa , con... Con bảo thu thập , cha... Cha con cầu xin cha, chúng xuống chuyện ạ?"...
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tro-ve-thap-nien-70-sau-mot-tran-tai-nan/chuong-190.html.]
Nhiều năm như Lục Kiến Quân đánh cờ với , lý trí cơ bản vẫn , tuy tức giận nhưng đến mức đánh mất lý trí.
Nhìn con trai cả vội vàng cầu xin, cuối cùng ông vẫn nể mặt con trai, tiếp tục đánh út Tần gia, buông lỏng .
Cậu út Tần gia ngã xuống ghế sô pha, Tần ôm lấy kêu :
"Con của ! Con chứ? Để xem, Lục Kiến Quân, điên ? Con của ..."
Cha Tần Lục Kiến Quân, tức giận : "Kiến Quân, vì con nổi giận như ? Tốt nhất là con cho bọn cha một câu trả lời thỏa đáng."
Những khác của Tần gia dọa sợ, út của Tần gia học vấn nghề nghiệp, hai mươi mấy tuổi vẫn còn độc , cả ngày chơi bời lêu lổng.
mà là con trai khi cha Tần Tần già mới , hai đều cưng chiều, cả nhà đều biện pháp.
Nhiều năm như , trong nhà lau m.ô.n.g cho bao nhiêu , ở Tần gia vẫn luôn vô pháp vô thiên, lúc Lục Kiến Quân đánh thảm như , mà trong lòng bọn họ cảm thấy sảng khoái.
Ánh mắt Tần Quỳnh Anh oán hận Lục Kiến Quân, tức tới mức cả đều phát run:
"Lục Kiến Quân, rốt cuộc là gì? Vì một ngoài, mà đánh trong nhà, coi em là gì?"
Lục Kiến Quân thấy đôi mắt tràn ngập oán hận của Tần Quỳnh Anh, lúc ông thật sự cảm thấy mắt quá xa lạ.
Người vợ trong ấn tượng, rõ ràng là hào sảng hào phóng, câu nệ tiểu tiết, bắt đầu từ lúc nào bà trở nên ti tiện ngu ngốc như ?
DTV
Lục Tinh Dã con trai, đương nhiên là hi vọng cha ly hôn, huống chi rõ ly hôn, mà cha cũng ý ly hôn, hôm nay, thậm chí cũng vì luôn âm dương quái khí.
mà tình hình mắt cần ngăn , để hai bọn họ đều bình tĩnh mới chuyện, nếu hiểu lầm càng ngày càng sâu, cha bức nóng nảy thật sự ý nghĩ ly hôn thì xong đời.
Cho nên Lục Kiến Quân còn mở miệng, Lục Tinh Dã giành chuyện:
"Mẹ, rốt cuộc là gì? Mẹ quên những lời con với lúc ư, nghĩ kỹ rốt cuộc là kết quả gì, đừng còn rõ chân tướng phán đoán linh tinh, ầm ĩ đến cuối cùng đều , chỉ gia đình xong đời, đối với chỗ gì chứ?"