Trở Về Thập Niên 70 Sau Một Trận Tai Nạn - Chương 189

Cập nhật lúc: 2025-08-02 23:04:40
Lượt xem: 127

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/40SymCNlPk

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hiện giờ trong phòng khách Lục gia mấy , Tần Quỳnh Anh cầm ít hạt dưa chiêu đãi bọn họ, thịt khô Mạnh Phất Yên mang tới chúc tết cũng mấy con trai của Tần gia tranh giành.

Khi Lục Tinh Dã cửa, vặn thấy chút thịt khô cuối cùng miệng út .

Cậu út Tần gia ngẩng đầu : "Chị, thịt khô thật thơm, còn nữa ? Lại lấy cho em thêm một túi."

Tần Quỳnh Anh lắc đầu: "Đã còn, chỉ như ."

Cậu út Tần gia vui : "Sao chỉ một túi! Em còn ăn no mà."

Lục Tinh Dã tức tới mức khóe miệng giật giật, đó là thịt khô Yên Yên tự tay , thơm ngào ngạt như , hương vị tuyệt, ăn mấy miếng đó nỡ ăn tiếp, ngay cả cha đều nếm thử mấy miếng là động nữa.

Cậu út Tần gia thì , lập tức ăn hết sạch.

Rõ ràng là một túi to như , mà còn chê ít?

rõ ràng Tần Quỳnh Anh cũng chê ít, nhiều năm như vì Lục Kiến Quân bảo vệ Mạnh Phất Yên và Mạnh Vân Ký mà sắp si ngốc, chỉ cần thấy Mạnh Phất Yên đồ , sẽ cảm thấy đó đều là đồ chồng bà lén đưa cho theo bản năng.

Càng nghĩ càng tức giận, cho nên Mạnh Phất Yên tặng nhiều đồ tới như , bà đều cảm thấy đó là chuyện đương nhiên.

"Đó là của khác tặng, thể tặng nhiều ư? Chỉ là vẻ mà thôi."

Sau khi xong còn liếc mắt Lục Kiến Quân một cái.

Là loại giọng điệu âm dương quái khí , lửa giận trong lòng Lục Kiến Quân xông lên nữa, nhưng mà vì ngoài ở đây, ông lập tức nổi giận.

Cậu út Tần gia nhận thấy vấn đề giữa chị gái và rể, thấy thế lập tức tiếp:

"Là ai mà mắt như ? Anh rể là xưởng trưởng của xưởng máy móc, cả nhà máy đều , mà còn dám tặng ít như vẻ? Không sợ đuổi việc ?"

Lục Kiến Quân dáng vẻ lưu manh của càng tức hơn:

DTV

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tro-ve-thap-nien-70-sau-mot-tran-tai-nan/chuong-189.html.]

"Nói linh tinh gì thế? Cho dù là xưởng trưởng cũng thể tùy tiện đuổi việc , đây là Yên Yên mang tới chúc tết , một túi to như còn chê ít ?"

Bị giáo huấn nhưng út Tần gia tức giận, trái đôi mắt tỏa sáng Lục Kiến Quân:

"Yên Yên ư? Chính là con nhóc Mạnh gia ? Không là cô đăng ký xuống nông thôn ? Trở về ?"

Lục Kiến Quân còn gì, út Tần gia :

"Anh rể, nếu con nhóc trở về, sắp xếp công việc cho cô , để cô thành phố . Hiện giờ Trương gia, Ngô gia đều xui xẻo, cô nào, bảo cô gả cho em , đợi khi kết hôn cả nhà chúng dọn đến căn nhà của Mạnh gia. Sau khi cô mang thai con, thì chuyển công việc cho những khác trong nhà, ở nhà nấu cơm, trông con, hầu hạ cha chồng là . Tần gia chúng nhiều như thế, cũng thiếu miếng ăn của cô và em trai cô ."

Đôi mắt của Lục Kiến Quân lập tức âm trầm, ông về phía Tần Quỳnh Anh hỏi:

"Đây là chủ ý của cô ?"

Tần Quỳnh Anh mỉa một tiếng:

"Làm ? Anh chấp nhận ? Hiện giờ tình hình nhà cô như , ai dám tới gần cô ? Cô đều 18 tuổi, gả chồng sẽ thành gái lỡ thì."

Cậu út Tần gia lập tức tiếp, hì hì: " đúng , rể, đồng ý..."

"Đồng ý cái rắm!" Lục Kiến Quân thật sự nhịn nổi nữa, vung nắm đ.ấ.m đánh mặt út Tần gia, bốp một quyền, đánh út Tần gia kêu to, té ngã xuống ghế sô pha.

Anh cảm thấy hàm răng của đều đánh lỏng, khóe miệng cũng m.á.u chảy , nhào trong lòng Tần kêu la.

Mọi chuyện xảy thật sự quá nhanh, dù Lục Kiến Quân cũng là bộ đội chuyển nghề, năm đó lăn lộn cũng tệ lắm, nếu phân tới xưởng máy móc ở thành phố Thường Ninh.

Nhiều năm qua như thủ cũng xuống dốc, cho nên tốc độ đặc biệt nhanh, nhanh đến mức tất cả đều kịp phản ứng.

Khi út Tần gia đưa yêu cầu đó Lục Tinh Dã trợn mắt há hốc miệng, đó như , lập tức cảm thấy , kết quả còn kịp ngăn cản cha tay.

Lục Tinh Dã cảm thấy đau đầu, về nhà ăn tết mà thôi, đúng là sống dễ dàng gì.

Loading...