Lục Tinh Dã thở dài, xem xét xung quanh, nhỏ giọng :
"Cha, con là con trai của cha, giữa cha con gì thể , con đều lớn như , chuyện gì cũng thể chấp nhận. Cha thật cho con , Yên Yên và Vân Ký, ... Có... Có quan hệ gì khác với cha ?"
Sắc mặt Lục Kiến Quân đổi: "Con gì?"
Lục Tinh Dã sắc mặt cha , còn tưởng đoán đúng, thở dài một :
"cha, cha đối xử với Yên Yên và Vân Ký quá rõ ràng, lẽ khác phát hiện , nhưng mà trong nhà chắc chắn thể ! Vân Ký trông giống cha như , thật kỹ, Yên Yên cũng giống, chuyện cũng thể trách trong lòng khó chịu nhiều năm như thế."
Mới đầu Lục Kiến Quân còn cảm thấy thể hiểu , nhưng câu ông hiểu .
"Không ... Tên nhóc thối con gì? Yên Yên trông giống cha, trong lòng con khó chịu cái gì?"
Lục Tinh Dã đều nổi nữa:
"Cha, ở mặt con cha cần như , phụ nữ nào thể chịu chồng đưa con riêng về nhà như thế!"
Lục Kiến Quân ngây dại, một lúc lâu mới kịp phản ứng: "Ý của con là , các con cảm thấy Yên Yên và Vân Ký đều là con riêng của cha ư?"
Lục Tinh Dã hỏi : "Chẳng lẽ ạ? Cha chăm sóc bọn họ vượt qua phạm vi bình thường, hơn nữa Yên Yên và Vân Ký trông chút giống cha..."
"Ăn linh tinh!" Lục Kiến Quân tức giận tát trán Lục Tinh Dã: "Tên nhóc thối, con còn dám ăn linh tinh, xem hôm nay ông đây đánh c.h.ế.t con ."
Lúc , cuối cùng Lục Kiến Quân cũng Tần Quỳnh Anh vẫn luôn âm dương quái khí nhiều năm như , vẫn luôn chướng mắt hai chị em Mạnh Phất Yên là vì lý do gì.
Ông thật sự cạn lời, nghĩ rách da đầu ông cũng nghĩ tới, vợ hoài nghi chuyện .
Vừa cạn lời tức giận, quá tức giận!
Lục Kiến Quân tức giận qua xoay vòng vòng:
"Tức c.h.ế.t cha, tức c.h.ế.t cha mất, Ngô Quốc Trụ đáng tin cậy, còn lòng lang sói, cha sớm tên đáng tin cậy, che chở hai đứa bé một chút mà các con nghĩ như , đúng là quá đáng! Tức c.h.ế.t cha mất!"
Trên trán Lục Tinh Dã tát một cái, cũng ngây ngốc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tro-ve-thap-nien-70-sau-mot-tran-tai-nan/chuong-187.html.]
"Cha, thật sự ư? Bọn họ thật sự con của cha ?"
" cái gì mà đúng? Tên nhóc thối, xem hôm nay ông đây đánh c.h.ế.t con , tên khốn nạn !"
Lục Kiến Quân tức tới mức tóm lấy con trai đánh, nhiều năm đánh con trai, hôm nay tức điên lên, cho dù thế nào cũng đánh cho đủ.
Vì thế tay đ.ấ.m chân đá, tất cả đều xả lên con trai cả.
"Ai bảo con ăn linh tinh , ai bảo con ăn linh tinh, ông đây cực khổ nuôi lớn các con, các con nghĩ cha như ? Nhãi ranh... Nhãi ranh..."
Đã lâu cha già đánh, nhưng mà lúc dám đánh trả.
DTV
Lục Tinh Dã đánh chạy trốn khắp nơi, nhảy lên trốn nắm đ.ấ.m của cha .
"Cha, con sai , oa oa... Con sai ... Cha..."
Trên quảng trường ai, chỉ hai cha con bọn họ, Lục Kiến Quân đuổi theo Lục Tinh Dã đánh một lúc lâu, cuối cùng còn sức lực nên dừng tay.
"Lại đây!"
Trên má Lục Tinh Dã đánh hai quyền, gương mặt đều tím xanh, khóe miệng đỏ, khập khiễng tới mặt Lục Kiến Quân.
"Chuyện bao lâu? Con cũng tin lời con , cho rằng Yên Yên và Vân Ký đều là con của cha ư?"
Lục Tinh Dã thật cẩn thận liếc mắt cha một cái:
"Đã lâu ạ, mới đầu con cũng cảm thấy kỳ lạ vì con thái độ đó, con thật sự nhịn con, bà tức quá nên oán trách với con. Bà cảm thấy cha với bà , cảm thấy dì Mạnh phản bội bà , cảm thấy cha... Cha... Da mặt dày, bắt nạt khác, đưa con riêng tới mí mắt bà , còn đường hoàng lấy cớ báo ân quang minh chính đại chăm sóc hai đứa nhỏ."
Lục Tinh Dã cũng nghĩ :
"Cha, bọn họ thật sự con của cha ? Vậy vì Yên Yên và Vân Ký giống cha như ?"
Lục Kiến Quân tức giận tát một cái:
"Dưới bầu trời nhiều giống đúng , chút giống thì ? Mạnh gia là gia đình thế nào? Dì Mạnh con là con gái một của , Mạnh gia sẽ để con gái loại chuyện ư?"