Mạnh Phất Yên vui vẻ: "Nhà chúng ít , các bạn nhỏ đều tới, em lấy ít đồ ăn mang ngoài chia cho đồng bọn ."
Mạnh Phất Yên cầm ít hạt dưa, kẹo, còn đậu phộng rang cho bé, còn một túi nhỏ thịt khô, Mạnh Vân Ký ôm đồ chạy .
Năm nay phương nam tuyết rơi, ít đều hưng phấn chết, phương nam ít khi thấy tuyết rơi lớn như .
Mạnh Phất Yên nhận điện thoại của Cố Đình Chi: "Yên Yên!"
Giọng , trầm thấp dễ , lộ chút sung sướng, Mạnh Phất Yên nhướng mày, xem tâm trạng !
"Anh Cố, phương nam tuyết rơi."
Nghe thấy giọng cô gái nhỏ, Cố Đình Chi cảm thấy vui vẻ, hiện giờ ước gì thể bay đến phương nam tìm cô.
"Ừm, thủ đô cũng đang tuyết rơi."
"Anh đến thủ đô ư? Chuyện phía bắc xử lý xong ạ?"
"Ừm, dư một chuyện Tống Thời Yến đang xử lý, tạm thời cần đến , vặn ăn tết, ông nội bảo về ăn tết, nên về thủ đô."
Mạnh Phất Yên hỏi một câu: "Anh đều về nhà, công việc xác định ? Qua tết xong còn về Đông Bắc ?"
"Tạm thời về, nhưng mà công việc cụ thể còn xác định."
Mạnh Phất Yên , im lặng một lát trong điện thoại truyền đến giọng Cố Đình Chi:
"Sao lời nào?"
"Anh gọi điện thoại tìm em, còn lời nào với em ?"
Cố Đình Chi khẽ:
"Chỉ với em một tiếng năm mới vui vẻ, còn chính là, ở nhà đợi , mấy ngày nữa sẽ tới tìm em."
"Hả?" Mạnh Phất Yên kinh ngạc: "Anh sắp tới đây ư?"
"Ừm, sợ em gần đây rảnh sẽ đến nơi khác, cho nên với em một tiếng."
Mạnh Phất Yên chút chờ mong: "Khi nào ạ?"
"Qua mấy ngày nữa, cụ thể ngày nào cũng chắc chắn, dù sẽ lâu, mua gì ? Anh mang qua cho em."
Mạnh Phất Yên nghĩ một lát, hình như thứ gì đặc biệt mua, cô đủ hết thứ, nhưng mà...
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tro-ve-thap-nien-70-sau-mot-tran-tai-nan/chuong-186.html.]
"Em quà, tới thăm em thể tới tay đúng ? Trước đây khi em xa nhà trở về, nào cũng mang quà cho em."
Cố Đình Chi đồng ý:
"Quà chắc chắn sẽ , hỏi chính là em thứ gì đặc biệt mua , ở cửa hàng hữu nghị của thủ đô, là đến lúc đó ngang qua Thượng Hải mua cho em."
"Tự xem mua cho em ! Trong chốc lát em cũng nghĩ cần gì."
"Vậy , xem mua cho em là !"
Biết Cố Đình Chi sắp tới, Mạnh Phất Yên lẽ vấn đề của giải quyết xong, chẳng trách tới đây!
Dẫn theo Mạnh Vân Ký đến Lục gia chúc tết Lục Kiến Quân, tết nhất đồ mang đến đều là một ít đồ ăn, là vật tư hiếm .
Mạnh Phất Yên chuẩn ít thịt, quả khô, còn ít lê đông lạnh, các loại thịt cộng cũng mấy cân, tuyệt đối xem như là lễ nặng.
Lục Kiến Quân vui, Lục Tinh Dã cũng như , giữa trưa ở Lục gia ăn bữa cơm, nhưng mà thể thấy rõ Tần Quỳnh Anh vui lắm.
Mạnh Phất Yên , đời thái độ của Tần Quỳnh Anh còn kém hơn đời , xem nên cố gắng cách xa.
Chị em Mạnh Phất Yên rời , Lục Kiến Quân và Tần Quỳnh Anh lập tức cãi một trận to, suýt nữa còn hất tung cả bàn.
Tần Quỳnh Anh ở trong nhà to, cả tòa nhà đều thấy .
Lục Tinh Dã thấy chuyện ầm ĩ lên, sợ tới mức vội vàng kéo cha .
"Cha, cha đừng cãi với nữa, tết nhất, vì chút chuyện đáng giá."
Lục Kiến Quân thể nhịn nữa:
DTV
"Là cha cãi ? Con xem con thái độ gì? Hai đứa bé đắc tội cô ? Làm thím mà như ..."
"Cha!" Lục Tinh Dã hiệu cho ông nhỏ giọng chút: "Đừng để hàng xóm , đến lúc đó linh tinh về Yên Yên thì . Đi thôi, chúng , con mấy lời với cha ạ."
Lục Tinh Dã dẫn Lục Kiến Quân rời khỏi nhà, tìm công viên gần đây, cũng may thời tiết lạnh, còn tuyết rơi nên xung quanh ai.
Trống trải ai, gió bắc thổi vù vù, sợ lén.
"Con dẫn cha đến nơi gì? Là con quá đáng, vô duyên vô cớ gây sự."
Lục Tinh Dã bất đắc dĩ: "Cha, vì cha chăm sóc hai chị em Yên Yên như ? Ngoại trừ vì bọn họ là con của Mạnh gia , còn nguyên nhân khác ?"
Lục Kiến Quân sửng sốt: "Con ý gì?"