"Nông thôn đúng là nghèo, nhưng mà Đông Bắc em đến tương đối giàu, bình thường sẽ săn, bọn họ chỉ thể trồng trọt dựa công điểm mà sống, em thì săn! Đương nhiên thiếu thịt, nông gia bình thường quanh năm suốt tháng cũng ăn nhiều thịt, cuộc sống kém hơn trong thành phố nhiều."
Mạnh Vân Ký dáng vẻ hâm mộ của Lục Tinh Dã, trong lòng đặc biệt kiêu ngạo, chị gái bé đúng là bản lĩnh.
"Anh Tinh Dã, là mang một ít về ăn tết ?"
Lục Tinh Dã trừng bé một cái: "Anh là hạng như ?"
"Ha ha!" Mạnh Vân Ký : "Nếu sang năm em chúc tết, mang ít đồ ăn ngon cho , chuẩn bao lì xì dày đấy!"
Lục Tinh Dã vỗ đùi: "Chuyện đó thì ! Đây là em đấy nhé! Vân Ký, hai là em , ngủ cùng chăn mấy ngày, cần thiết khiến tình cảm sâu đậm hơn!"
Mạnh Vân Ký: "..."
Không hổ kiếm đồ ăn từ chỗ một đứa bé như bé, Tinh Dã đúng là nhân tài.
Lục Tinh Dã cũng bắt buộc nữa: "Vậy , về nhà đây, các em tự chơi , qua tết tìm các em."
Lục Tinh Dã trở về chuyện với Lục Kiến Quân:
"Hai bọn họ ở nhà ăn tết, vất vả lắm đám chướng mắt còn nữa, hai đứa hưng phấn chết, con thấy trong nhà thu dọn nhiễm một hạt bụi, còn thêm ít đồ. , cha, Yên Yên đúng là giỏi tích trữ đồ, đồ ăn còn chuẩn phong phú hơn nhà nữa!"
Lục Kiến Quân :
"Yên Yên bản lĩnh, gửi nhiều thịt cho nhà chúng như , con quên ? Lúc cha còn lo lắng con bé ở nông thôn chịu khổ, ai con nhóc tích trữ thịt, trong nhà con bé thật sự thiếu đồ ăn ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tro-ve-thap-nien-70-sau-mot-tran-tai-nan/chuong-184.html.]
"Không thiếu thiếu ạ, gà vịt thịt cá đều , là săn ở Đông Bắc, con thấy ít, đủ cho hai đứa ăn mấy ngày."
Lục Kiến Quân vô cùng kiêu ngạo: "Yên Yên bản lĩnh, đến cũng thể chăm sóc bản thật ."
Sau đó là bắt đầu blah blah khen ngợi Mạnh Phất Yên, giáo dục Lục Tinh Dã học tập Mạnh Phất Yên nhiều, cả đống, Tần Quỳnh Anh ở bên cạnh càng càng khó chịu.
Vừa vặn lúc bên ngoài gọi, Lục Kiến Quân ngoài, trong nhà chỉ còn hai con, Tần Quỳnh Anh tức giận:
"Mỗi ngày chỉ Yên Yên, Yên Yên, gọi còn thiết hơn con gái ruột, con nhóc c.h.ế.t tiệt căn bản là cảm ơn, nếu trong nhà nhiều đồ ăn ngon như , ăn tết đưa tới đây? Thường ngày uổng phí giúp cô nhiều như , cha con cho cô bao nhiêu tiền, đồ ăn cháo đá bát, các con còn coi cô như bảo bối."
DTV
Lục Tinh Dã bất đắc dĩ:
"Mẹ, thể bớt tranh cãi ? Yên Yên đắc tội , hơn nữa lúc Yên Yên gửi một túi đồ về ? Trong đó ít đồ , em còn là cô gái nhỏ mười mấy tuổi, còn nuôi em trai, nhà chúng chút gánh nặng nào, tất cả đều kiếm tiền tiền lương, cần em trợ giúp gì."
Thấy Tần Quỳnh Anh bắt đầu oán trách, Lục Tinh Dã cúi đầu: "Con vẫn câu , trừ phi nghĩ kỹ ly hôn với cha, thì cứ ầm , nếu ly hôn thì sống thật ."
"Đừng động một tí là giống y như con gái ruột, thời gian dài lòng , phá hủy thanh danh của cha thì đối với ai cũng ."
"Con..." Tần Quỳnh Anh tức điên, con trai cẩn thận nuôi lớn đều về phía bà , bà tức giận.
"Mẹ là con, con chuyện với như ? Có nào đối xử với ruột như con ư?"
Lục Tinh Dã bất đắc dĩ:
"Con là cho thôi, chuyện của Yên Yên là tự suy đoán, dù chứng cứ. Ở trong ấn tượng của con dì Mạnh là kiêu ngạo cũng chủ kiến, dì sẽ loại chuyện như . Nếu cha và dì thật sự tình cảm, chắc chắn sẽ ly hôn kết hôn với dì , đến mức loại chuyện con riêng."
"Hiện giờ cha là xưởng trưởng, cả nhà chúng đều công việc đều phát triển , đừng cố gây sự nữa, đến lúc đó nhỡ ảnh hưởng đến công việc của cha, đối với nào cũng chỗ ."