Mạnh Phất Yên :
"Có thể là ăn trộm cảm thấy đồ vật lầu tương đối quý giá, cũng lẽ là nơi chúng ở quá nhiều , bọn họ kịp lên tầng hai."
" mà Vân Ký em nhớ kỹ, ngoài tuyệt đối thể với khác đồ trong nhà chúng vẫn còn. Bởi vì ở nơi đều cho rằng nhà chúng trộm sạch, nhà chúng lớn, quá tiền sẽ ghen ghét. Cho nên ngoài đừng với bất cứ nào, cũng đừng khoe khoang nhà chúng tiền cỡ nào, ?"
"Hiện giờ Ngô gia, Trương gia đều gặp xui xẻo, cha còn bán chị , ngoài chỉ cảm thấy chúng thảm, tạm thời sẽ nhằm chúng , thời gian dài sẽ khác."
Mạnh Vân Ký ngoan!
Lời chị gái đương nhiên là bé sẽ , căn bản bất cứ nghi ngờ gì đối với lời chị gái .
Cho nên chuyện lừa gạt cho qua như .
Đứa bé lập tức bảo đảm: "Em chị, chị yên tâm , em chắc chắn sẽ một chữ."
Mạnh Phất Yên hài lòng sờ đầu bé: "Thật ngoan! Thật sự là bức hỏi nhiều quá, thì em là đều còn, dù em là đứa bé, thật giả cũng ."
Mạnh Vân Ký đặc biệt nghiêm túc lắng .
Mạnh Phất Yên buồn , đứa bé đúng là dễ lừa!
Hai bọn họ đun nước nóng xong, quét dọn trong nhà một , lau bụi một , trải giường xong, rửa mặt xong thì còn sớm nữa, hai cùng lên giường ngủ.
Tối nay, hai chị em ngủ cùng một giường.
Mạnh Vân Ký áp lực nhiều ngày như , lúc ở trong nhà , ôm chăn ấm, ở bên cạnh chị gái nên vô cùng vui vẻ!
"Chị, em thật sự vui, cuối cùng chúng cũng về nhà!"
Mạnh Phất Yên em trai bên cạnh, chút đau lòng, trong thời gian thật sự khó bé, còn nhỏ tuổi trải qua nhiều chuyện như thế.
" , về hà, nhà chỉ hai chúng , sẽ còn ai tới bá chiếm nhà chúng nữa, năm nay chúng sẽ ăn tết ở nhà."
Mạnh Vân Ký gật đầu thật mạnh:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tro-ve-thap-nien-70-sau-mot-tran-tai-nan/chuong-180.html.]
"Vâng ạ, chúng cùng nấu cơm tất niên, chị tiếp tục dạy em nấu ăn, khi ăn tết em sẽ nấu đồ ăn ngon cho chị ăn."
"Được!"
Nghĩ tới phản ứng lúc của bé, Mạnh Vân Ký vẫn hỏi rõ ràng:
"Vân Ký, lúc em gọi điện thoại cho chị, là ? Có ở Lục gia xảy chuyện gì ? Thím Lục... Có em cái gì ?"
Mạnh Vân Ký cúi đầu, gì.
Mạnh Phất Yên trấn an:
DTV
"Nghe lời, rõ với chị xem, thím Lục vẫn luôn quá thích chúng , thường xuyên âm dương quái khí. Chú Lục và ba trai thật sự , nhưng thím Lục là chị , em cần gạt chị."
"Nói rõ với chị xem, trong lòng chị mới hiểu rõ, mới phòng ."
Mạnh Vân Ký ngoan ngoãn những lời Tần Quỳnh Anh lúc , bé trong chăn, ôm lấy cánh tay của Mạnh Phất Yên, dựa vai cô :
"Chị, vì thím Lục chán ghét chúng như ? Chú Lục và ba trai đều đối xử với chúng , em cảm thấy chú Lục còn giống cha hơn cả cha ruột, chúng đắc tội thím Lục đúng ạ?"
Vì Tần Quỳnh Anh chán ghét bọn họ, trong lòng Mạnh Phất Yên rõ, nhưng một việc thể với Mạnh Vân Ký.
Ít nhất hiện giờ thể, bé còn quá nhỏ.
"Em đó, còn quá nhỏ, nhiều chuyện đều thể lý giải. Chú Lục đối xử với chúng như , giống y như con ruột, thím Lục chắc chắn là cảm thấy vui! Đâu nào hi vọng chồng thích con nhà ? Có tinh lực đó còn bằng chăm sóc con nhà !"
"Có khả năng, là vì chú Lục đối xử với chúng quá , cho nên thím Lục mới ghen, đương nhiên là chúng mắt. mà em cần sợ bà , em theo chị, chị sẽ chăm sóc em, chúng đến Lục gia sống. Còn bình thường chú Lục chăm sóc chúng , cũng gì, chuyện xem như là giúp đỡ lẫn . Khi ông ngoại còn sống, giúp đỡ chú Lục nhiều, hiện giờ chú Lục giúp đỡ chúng , đợi chúng lớn lên, chúng cũng thể giúp đỡ chú Lục, đúng ?"
Mạnh Vân Ký gật đầu: "Vâng, em sẽ đối xử với chú Lục ạ."
Mạnh Phất Yên : "Như mới đúng chứ, thím Lục thích chúng , chúng cách xa bà là , đừng để ý."
"Vâng ạ!"
Hai chị em trò chuyện một lát nhanh ngủ, ở trong nhà vẫn luôn an tâm hơn.
Đối với Mạnh Vân Ký mà , đây là đầu tiên bé ngủ an nhất kể từ khi qua đời.