Lục Kiến Quân đồng ý:
"Ai ? Yên Yên còn ít tuổi giỏi ăn , lúc việc cũng , đứa bé chân truyền của , tính tình hoạt bát..."
Tần Quỳnh Anh lập tức giận dữ, trực tiếp cắt ngang lời ông :
DTV
"Mạnh Phất Yên Viên gia hủy hôn, thanh danh đều hủy hoại, cô xứng với Tinh Dã nhà chúng , đừng mơ gả cô đến nhà chúng ."
Bà đột nhiên tức giận khiến ở đây giật nảy , Lục Kiến Quân thấy lời bà , cũng nổi giận:
"Em cái gì thế? Anh gả Yên Yên tới nhà chúng khi nào? Con bé lớn lên bên cạnh ba đứa bé nhà chúng từ nhỏ, khác gì em ruột, thể gả tới nhà chúng ?"
"Còn nữa, em thể mấy lời khó như thế? Yên Yên hủy hôn với Viên gia là vấn đề của Viên gia, liên quan gì tới Yên Yên? Cái gì mà thanh danh hủy hoại? Gặp cặn bã còn thể kịp thời đầu ư? Đây là đạo lý gì?"
Tần Quỳnh Anh mỉa một tiếng:
"Không là thích Mạnh Phất Yên ? Không thưởng thức cô bảo vệ cô chuyện ư? Mẹ cô qua đời là vẫn luôn lo lắng cô sẽ bắt nạt ? Để ý cô như cưới về nhà con dâu? Như cô sẽ chỗ dựa ?"
Lục Kiến Quân đặt đũa xuống, gương mặt vô cùng khó coi:
"Em ý gì? Nói chuyện âm dương quái khí như là cho ai xem? Yên Yên là cháu gái của lãnh đạo , từ đến giờ con bé từng trêu chọc em, vì em vẫn luôn hạ thấp con bé như ?"
Lục Kiến Quân càng bảo vệ Mạnh Phất Yên, Tần Quỳnh Anh càng thêm tức giận:
"Em hạ thấp cô ? Những lời em đều là thật, bản lĩnh thì cưới cô về con dâu của ! Em xem dám ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tro-ve-thap-nien-70-sau-mot-tran-tai-nan/chuong-170.html.]
"Tần Quỳnh Anh!" Lục Kiến Quân tức giận ném đũa: "Em đừng rảnh rỗi là thích kiếm chuyện, mỗi chiếu cố chị em Yên Yên là em âm dương quái khí, dáng vẻ như chịu ấm ức đó là cho ai xem? Không Mạnh gia, Lục Kiến Quân thể đến ngày hôm nay, bối cảnh năng lực của Tôn Kiến Quốc đều kém gì , Mạnh gia ủng hộ, dựa cái gì thể đè ông lên xưởng trưởng?"
"Mấy năm nay bởi vì là xưởng trưởng, Tần gia em nhận bao nhiêu thứ còn cần nhắc nhở cho em ? Nhận giúp đỡ của chăm sóc con cháu một chút thì ?"
"Hôm nay em rõ cho , rốt cuộc là em gì?"
Đối mặt với lạnh lùng sắc bén của chồng, Tần Quỳnh Anh tức tới mức hất bàn:
"Rốt cuộc là em gì ư? Nên là em hỏi rốt cuộc là gì mới đúng? Anh đương nhiên là chăm sóc Tần gia, như là tật giật ! Anh..."
"Mẹ, gì thế? Nhà chúng đang yên bình, ầm chuyện lên như là gì? Mẹ ầm ĩ đến mức cả nhà chúng đều tan nát mới ?"
Vào thời khắc quan trọng, con trai cả Lục Tinh Dã kịp thời , ngăn cản câu kế tiếp của Tần Quỳnh Anh.
Anh dậy kéo Tần Quỳnh Anh phòng: "Cha, chắc chắn là chịu ấm ức ở bên ngoài cho nên tâm trạng lắm, nhất thời mấy lời suy nghĩ gì, cha đừng..."
"Con đừng ngăn cản cô ." Lục Kiến Quân tức giận, đặc biệt là Mạnh Vân Ký còn đang ở đây, Tần Quỳnh Anh những lời như mặt đứa bé, đúng là quá đáng.
Ông tự thấy nhiều năm qua đối đãi với vợ, với nhà đẻ của vợ xem như đủ tư cách, nhưng mà vợ thật sự khó hiểu, ông bảo vệ Mạnh Phất Yên và Mạnh Vân Ký, nào bà cũng nhảy âm dương quái khí, thậm chí càng ngày càng quá mức.
Mạnh gia với Lục gia bọn họ, bà dựa cái gì như ?
"Con đừng ngăn cản con, hôm nay cha cô rõ, nhiều năm như vẫn luôn chướng mắt hai đứa nhỏ Mạnh gia, em là thím yêu thương bọn họ thì thôi, mà hạ thấp bọn họ như , là lời trưởng bối nên ?"
Đôi mắt của Tần Quỳnh Anh âm độc Lục Kiến Quân, trong lòng hận ông chết.
Chuyện khác bà thể chịu , thể bao dung, thậm chí bà cho rằng Lục Kiến Quân là chồng , nhưng mà chuyện của Mạnh gia, khiến bà vả mặt.