Nghe thấy giọng Cố Đình Chi, Mạnh Phất Yên đầu, thì thấy Cố Đình Chi cao lớn chậm rãi tới, tay còn cầm hộp cơm giữ nhiệt.
Cao to, chân dài, vai rộng, giọng vang dội, đôi mắt dịu dàng còn ấm áp.
Trên Cố Đình Chi thứ mà cô , đó chính là mị lực giống đực.
Vân Ký là bé trai, nếu một cha xuất sắc bồi dưỡng lẽ sẽ hơn nhiều.
mà bé , ...
Anh rể thì ?
Mạnh Phất Yên đánh giá Cố Đình Chi từ xuống , khóe miệng nhếch lên.
Thật sự là điểm nào cũng hài lòng, chẳng trách thể khiến cô mấy đời nhớ mãi quên.
Đời thể ngủ với , cô còn âm thầm tiếc nuối lâu.
Trên mặt Mạnh Phất Yên tràn ngập tươi , vô cùng xán lạn:
"Anh Cố, Vân Ký ở đây, chú Lục gọi , bảo em đợi một lát gọi qua. Anh ở đây đợi em một lát, lát nữa cũng mấy câu với Vân Ký ?"
"Mấy ngày nay thằng bé lo lắng, thấy giọng em ở bên cạnh , chắc chắn thằng bé sẽ an tâm hơn, thằng bé sùng bái mà!"
Cố Đình Chi gật đầu: "Được!"
Mạnh Vân Ký là duy nhất của Mạnh Phất Yên, thể tạo quan hệ với Mạnh Vân Ký, đây là em vợ tương lai, đương nhiên là Cố Đình Chi vui lòng.
Vì thế cùng đợi.
Nửa tiếng , Mạnh Phất Yên gọi điện thoại nữa, Mạnh Vân Ký đợi ở văn phòng của Lục Kiến Quân, điện thoại là gấp đợi nổi gọi:
"Chị, là chị ạ?"
Giọng vội vàng, dù còn ít tuổi, dễ để lộ cảm xúc của , Mạnh Phất Yên đều thể tiếng nức nở trong giọng của bé, còn kèm theo run rẩy nhè nhẹ.
DTV
"Vân Ký, đừng sợ, chị ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tro-ve-thap-nien-70-sau-mot-tran-tai-nan/chuong-168.html.]
Nước mắt của Mạnh Vân Ký lập tức chảy , nhiều ngày như cuối cùng cũng giọng chị gái, bé khống chế .
"Chị... Em sợ chị xảy chuyện, em sợ em còn gặp chị nữa. Mẹ chết, chị cũng thấy..."
Đoạn đều là tiếng của Mạnh Vân Ký, bé ôm điện thoại to như đứa bé bình thường.
Đôi mắt của Mạnh Phất Yên đỏ lên, trong lòng lập tức áy náy, nhưng cũng hối hận.
Đau dài bằng đau ngắn, sớm giải quyết đám đó, Vân Ký cần vẫn luôn sống trong cảnh khẩn trương như , cuộc sống sẽ nhẹ nhàng hơn chút.
"Vân Ký, đừng sợ, chị sẽ , lúc Cố lập tức cứu chị. Thực chị rời lâu, Cố em đuổi theo, tối đó cứu chị , chị xảy chuyện gì cả. Mấy ngày nay nếu tình hình đặc biệt thể liên lạc với bên ngoài, chị sớm gọi điện cho em, lúc em còn ở xe lửa đều tới nhà chú Lục !"
"Anh Cố em lợi hại, ở đây, sẽ bảo vệ chị thật ! Chị bảo Cố mấy câu với em ?"
Mạnh Phất Yên đưa điện thoại cho Cố Đình Chi, Cố Đình Chi nhận lấy, vẫn luôn dỗ Mạnh Vân Ký, Mạnh Phất Yên thì ở bên cạnh , quan sát.
Cố Đình Chi kiên nhẫn, cộng thêm vốn thích đứa bé , kiếp kết hôn, thích Mạnh Phất Yên nhưng dám chậm trễ cô.
Sau Mạnh Phất Yên nhảy vực qua đời, vẫn luôn bồi dưỡng Mạnh Vân Ký, coi như con trai mà bồi dưỡng.
"Vân Ký, đừng , chị gái em , ở đây sẽ để chị gái em gặp nguy hiểm, yên tâm !"
Mạnh Vân Ký chờ mong : "Anh Cố, ... Có em thể tìm chị gái ạ?"
Cố Đình Chi nghĩ một lát, trả lời:
"Tạm thời đừng nóng vội, em ở bên chú Lục đợi , chị em còn về đại đội Bản Kiều . Lần Cố lập công lớn, khả năng công việc sẽ điều động, nhanh sẽ nghĩ cách đưa chị gái em trở về, đến lúc đó bọn em cần ở nông thôn nữa."
"Hơn nữa chuyện , bên công an còn cần chị em phối hợp điều tra, cần thêm chút thời gian, cho nên em tạm thời ở bên đó ? Đợi bên bọn xử lý xong xuôi, dẫn chị em đón em!"
"Thật ạ?" Mạnh Vân Ký kinh ngạc vui mừng : "Anh cũng tới ạ?"
"Nếu Cố ngày nghỉ, chắc chắn sẽ đến."
"Vâng ạ, em ở bên đợi, chị bận việc xong nhất định tới đón em đấy."
"Được, nhất định sẽ , thành phố Thường Ninh là nơi em lớn lên, theo đồng bọn cũ của em chơi đùa , đợi trở Cố dẫn em cưỡi ngựa."...