Trở Về Thập Niên 70 Sau Một Trận Tai Nạn - Chương 166

Cập nhật lúc: 2025-08-02 23:03:20
Lượt xem: 131

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1LSDbmDgYF

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Xem , đây mới là tình huống bình thường, đột nhiên mấy trăm vạn cân lương thực, chuyện đó ?

Nếu sớm về gian, căn bản sẽ nghĩ tới phương diện .

Nghĩ đến đây, Mạnh Phất Yên vẫn nhíu mày.

Vòng tay ...

Hình như đời trống đúng ?

Chỉ gian, ngay từ đầu vật tư, Ngô Tư Vũ nhận vòng tay ban đầu cũng là dựa bản trồng lương thực nuôi gia cầm để giàu.

Sau cảnh thoáng hơn, cô dựa quyền thế trong nhà buôn bán, lo thủ đoạn gom tiền, lúc mới trữ lượng lớn vật tư, đó đều là chuyện nhiều năm .

Lúc , đống lương thực là từ ?

Chẳng lẽ Cố Đình Chi còn con đường khác, bỏ lương thực tiên?

Mạnh Phất Yên cảm thấy quá khả năng, lượng lớn như , nơi nào trong nước thể ?

Vậy chỉ thể là...

Vòng tay vốn , giống như gian của cô, là tích trữ hàng hóa từ kiếp .

Mạnh Phất Yên lập tức kinh hãi, chứ, nếu chuyện đều là Cố Đình Chi , vòng tay ở trong tay , ...

DTV

Chẳng lẽ là cũng trọng sinh?

Thấy Mạnh Phất Yên đột nhiên lời nào, còn ngây ngốc chằm chằm , Cố Đình Chi nghi ngờ hỏi:

"Yên Yên, em ?"

"Hả?" Mạnh Phất Yên hồn: "Ách, việc gì, em chỉ cảm thấy chuyện đúng là dễ dàng, đúng là xa, dân chúng đều sống gian nan như , còn vì tư dục của bản mà âm thầm trữ nhiều lương thực như thế. Cũng may là phát hiện, cho dù lương thực đưa tới , tóm đều là chuyện !"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tro-ve-thap-nien-70-sau-mot-tran-tai-nan/chuong-166.html.]

Cố Đình Chi :

" , phía cũng ý , dù lương thực và vàng là thật, tóm chuyện tương đối viên mãn. Lượng lớn lương thực xuất hiện, tin tức sẽ nhanh chóng lan truyền , mắt bên ngoài an , nếu em ngoài, thì tự ngoài một lát. mà em vẫn cẩn thận một chút, tìm vệ sĩ cho em nhé?"

Mạnh Phất Yên lập tức từ chối:

"Không cần ạ, đừng coi thường em, khi ông ngoại còn sống vẫn luôn chú trọng chuyện huấn luyện em, gì em cũng là con nhà tướng, chút cảnh giác đều thì lăn lộn kiểu gì?"

"Được ạ! Cứ yên tâm , bận việc của , thời gian nghỉ ngơi thật , đừng để ý tới em, cần em phối hợp gì thì tới với em là . Hiếm khi tới nơi một chuyến, em ngoài dạo, mua ít thổ sản về nhà. , em còn gọi điện cho Vân Ký nữa, lẽ thằng bé sợ hãi!"

Cố Đình Chi gật đầu:

"Vậy em theo , sắp xếp cho em ở nhà khách gần chỗ , mấy ngày bận xong thì tìm em ăn bữa cơm, nơi cách xa!"

"Được!"

Mạnh Phất Yên thu dọn hành lý, dù nhiều đồ lắm, nhanh chuẩn xong, rời khỏi Trần gia, theo Cố Đình Chi đến nhà khách gần chỗ việc.

Từ Cạnh và Phó Triều Sinh cũng tạm thời ở nơi .

Mạnh Phất Yên gọi điện cho Mạnh Vân Ký , điện thoại là gọi thẳng tới văn phòng của Lục Kiến Quân.

"Chú Lục, là cháu, Yên Yên ạ!"

Nghe thấy giọng , Lục Kiến Quân kinh ngạc vui mừng chết: "Yên Yên, cháu đúng ? Bây giờ cháu đang ở ? Tên khốn Ngô Quốc Trụ gì cháu ?"

Mạnh Phất Yên chậm rãi :

"Chú Lục, chú đừng lo lắng, cháu . Thực buổi tối ngày cháu rời , cũng chính là mấy tiếng Cố Đình Chi cứu cháu , chẳng qua thế lực của tên lợi hại, Cố tạm thời giấu cháu . Hiện giờ chuyện giải quyết xong xuôi, cháu thể tự do hoạt động."

"Trước mắt cháu ở thành phố Trường Lâm, cháu là Ngô Quốc Trụ bán , ông liên lạc với đám buôn liên quan tới phạm tội vượt quốc gia, mắt còn đang thẩm tra xử lý. Có khả năng cháu còn đây thêm mấy ngày, phối hợp điều tra, ghi chép gì đó. Chẳng qua hiện giờ bọn họ đều bận, khả năng để ý tới nhân vật nhỏ như Ngô Quốc Trụ, cho nên còn nhớ tới cháu."

"Chuyện bên thành phố Trường Lâm, lẽ chú Lục tới? Chính là đám đó."

Lục Kiến Quân đợi nhiều ngày như , cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm.

Loading...