Trở Về Thập Niên 70 Sau Một Trận Tai Nạn - Chương 163

Cập nhật lúc: 2025-08-02 23:03:07
Lượt xem: 201

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/LZgPqoVWv

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Cháu nội cha như thế chứ, cha thể để thằng bé bắt nạt uổng phí , đua quyền thế bối cảnh , cho dù thế nào cháu nội cha cũng kém?"

Ông liếc mắt Cố Đào một cái, vô cùng nghiêm túc dặn dò ông :

"Lần cha gọi con tới, là cho con, đừng quên Đình Chi cũng là con của con. Mặc kệ thằng bé là ai sinh, mặc kệ lúc con cưới thằng bé là vì mục đích gì, thằng bé đều là huyết mạch của Cố gia, thành tích đều là vinh quang của Cố gia . Con cha, thể bên nặng bên nhẹ ."

Cố Đào nhíu mày: " mà..."

"Không nhưng mà, quyền thế của Cố gia là đám lão già bọn cha liều mạng đánh , đạo lý nên cho ai. Cha cho ai thì cho đó, khác tư cách can thiệp."

"Cố Đào, con đừng quên lúc chúng trả giá bao nhiêu mới địa vị như ngày hôm nay, duy trì phần quyền lực , phần vinh quang , thì cần thừa kế xuất sắc, con cháu gia tộc xuất sắc."

"Con đừng phụ nữ khống chế, tùy tiện xử trí thành quả Cố gia dùng mạng tranh đua ."

"Con đừng quên con chỉ là vợ, cũng chỉ con của cô mới là con con, hiểu ?"

Cố Đào cúi đầu, ngoan ngoãn ông cụ giáo huấn.

"Cha, con ạ, cha yên tâm , ở ích lợi gia tộc, con sẽ hồ đồ."

Thấy ông nhận thua, ông cụ yên tâm hơn.

Ông vẫn chút hiểu đứa con trai , chỉ sợ con trai lớn tuổi trở nên hồ đồ, càng ngày càng mềm lòng, phụ nữ đo nắn.

Ông thở dài :

"Cha già , cái nhà vẫn do con chủ, vợ của con an phận, cha sợ, sợ giang sơn chúng liều mạng mấy chục năm đánh hủy hoại trong tay phụ nữ tham lam ."

"Năm đó Duệ Chi c.h.ế.t như thế nào, con đừng quên, đó cũng là đứa bé ưu tú mà! Cứ thế uổng phí mất mạng trong tay nhà, bản lĩnh , cầm đối phó khác?"

Cố Đào lập tức bảo đảm:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tro-ve-thap-nien-70-sau-mot-tran-tai-nan/chuong-163.html.]

"Cha, cha yên tâm , dù Đình Chi cũng là con trai con, cho dù thằng bé lớn lên bên cạnh, trong lòng con nhiều tình cảm với thằng bé. mà giống như lời cha , dù cũng là huyết mạch của con, là hậu đại của Cố gia chúng , con đến mức quan tâm, càng mặc kệ thằng bé bắt nạt, cha yên tâm !"

Ông Cố gật đầu:

"Vậy thì , cha già, quản con quá nhiều, bồi dưỡng một con cháu xuất sắc, thì thể bảo đảm ba đời hưng thịnh, cha tin con phân rõ nặng nhẹ. Đi , chú ý chuyện Đình Chi một chút, xem đứa con trai của con thể đến mức độ nào. Sau ở bên ngoài cũng cho thằng bé thể diện, tránh cho ngoài còn tưởng rằng Đình Chi ai che chở."

"Vâng! Con đây ạ."

Cố Đào mới xoay , ông cụ gọi ông : "Đợi một lát..."

Cố Đào lập tức dừng bước, xoay : "Cha!"

Ông cụ :

"Đình Chi là tài, thể thừa nhận chính là, thiên phú của thằng bé đều lợi hại hơn bất cứ con cháu nào của nhà chúng , ngay cả trai thằng bé đều kém hơn. mà thằng bé ở bộ đội nhiều năm như , tài nguyên của nhà chúng cũng phần lớn ở trong quân đội, cho nên cha quyết định đợi thằng bé xong chuyện , gọi thằng bé trở về."

"Con cũng trở về suy nghĩ thật kỹ, thành công sẽ đề bạt thằng bé thế nào. Thành tích như , cũng nên cho chức vị thích hợp mới ."

Cố Đào hiểu rõ: "Con ạ, con nhất định sẽ ."

Ông cụ gật đầu: "Con hiểu rõ thì , !"...

Thực chỉ là Cố Đình Chi gọi điện về nhà, ngay cả Từ Cạnh cũng gọi.

Đợi đến khi Tống Thời Yến dẫn tới hội họp, bộ tình hình xong, bản dám tự tiện hành động, cũng gọi điện về thông báo cho trong nhà.

Lần Mạnh Phất Yên tương đối ngoan ngoãn, cứ ở yên trong nhà đó năm ngày, trong lúc nhận chút tin tức nào của Cố Đình Chi.

Sau đó cô đều thể cảm nhận bầu khí đường khẩn trương, hình như lộn xộn lên.

Mãi đến ngày thứ sáu, Cố Đình Chi mới trở về.

DTV

Mạnh Phất Yên kinh ngạc vui mừng tiến lên đón: "Anh Cố, thế nào ạ? Giải quyết xong ?"

Loading...