Vừa câu , Cao Phúc Sinh thấy đau đầu.
Ông cháu gái là cục vàng cục bạc. ngoài . Người kén vợ đều tìm cô nào việc... "Mẹ, Thanh Hòa còn nhỏ quá , với , việc trong việc ngoài con bé đều ."
Bà cụ Cao vui: "Tại cứ việc. Nó ở nhà việc, dựa về nhà chồng bắt nó . Bảo tìm, chính là tìm cho nó một nhà nào bắt nó việc, để nuôi nó. Điều kiện gia đình , nhất là nhà đông em trai, mà nó là con út . Như thế gả qua đó xong, còn em trai chị dâu nuôi cho."
"..." Cao Phúc Sinh hoang mang, đời còn nhà nào thế ? Ông thà đầu t.h.a.i con gái để gả đó còn hơn.
Thấy Cao Phúc Sinh gì, bà cụ Cao sầm mặt: "Anh còn là ruột của Thanh Hòa thế. Thanh Hòa nhà hiểu chuyện, vì giữ thể diện cho nên nó mới chịu sinh cùng. Kết quả ngay cả mặt bố ruột cũng thấy một . Anh cũng chẳng khác gì bố ruột nó . Sao để tâm thế hả?"
"Mẹ, con , con chẳng đang nghĩ xem nhà ai thích hợp ? Con tính là cứ lên huyện thành xem . Người trấn mà xứng với Thanh Hòa nhà ." Quan trọng là gốc rễ, tình hình Thanh Hòa thế nào, dò hỏi cái ngay...
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
Bà cụ Cao gật gù: "Nói lý, Thanh Hòa nhà định sẵn là thành phố ."
Nói chuyện với xong, Cao Phúc Sinh trở về phòng. Vừa cửa thấy vợ bên mép giường, mặt hầm hầm năng gì.
"Sao thế, mặt lạnh cho ai xem, quanh năm suốt tháng lụng vất vả nuôi cả cái nhà , về đến nhà còn sắc mặt bà nữa ." Cao Phúc Sinh nhắc chuyện năm xưa, giờ vợ cũng chút mắt.
Thấy Cao Phúc Sinh nổi giận, vợ ông, thím Cao, cũng dám mặt lạnh nữa, vội vàng hầu hạ giày, quần áo. "Bố thằng Kiến Vĩ , gì , nhưng mớ đồ ông đưa cho , hôm nay đều cô ba mang hết . Mẹ ăn miếng nào ."
Cao Phúc Sinh xong, trong lòng cũng dễ chịu gì, thở dài : "Tính là thế mà, từ lúc bọn còn nhỏ, nhịn ăn nhịn mặc. Bây giờ vẫn . Ngày xưa thì tiết kiệm tiền cho học, bây giờ thì thương Tú Lan. Mẹ lúc nào cũng chỉ nghĩ cho con cái thôi."
Thím Cao: "..." Bà xót bà cụ! Bà xót đống đồ trong nhà kìa!
"Bố thằng Kiến Vĩ, ông mang đồ về đều cho cô ba hết, những khác ai ăn ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/tro-ve-thap-nien-60-lam-quan-tau-toan-nang/chuong-92.html.]
Cao Phúc Sinh cầm khăn lau mặt: "Nhà Tú Lan nhiều con trai, nhiều cháu, nên lấy nhiều chút cũng . Thằng Kiến Vĩ nhà bình thường cũng thiếu ăn . Lần Tú Lan chẳng còn gửi thịt gà cho nó ăn ?"
Không chỉ là cái đầu gà với cái phao câu gà thôi ? Lần đó vác sạch đồ trong nhà thì ! Thím Cao tức đến phát . "Còn con gái ăn miếng nào kìa."
Cao Phúc Sinh thì nổi cáu: "Bà tưởng ba đầu sáu tay thật , nuôi lớn con gái , chẳng lẽ còn nuôi cả nhà chồng chúng nó nữa. Bà c.h.ế.t vì kiệt sức đúng ?"
Thím Cao sợ quá dám ho he nữa. Ngoan ngoãn nín thinh giường.
Một lát Cao Phúc Sinh dọn dẹp xong, thím Cao rót nước, lúc thì Cao Phúc Sinh giường . Bà vội vàng cầm quạt quạt cho chồng, chuyện phiếm để hòa hoãn khí: "Bố thằng Kiến Vĩ, nãy gì với ông thế, lâu la mãi mới , cứ chờ ông về nghỉ ngơi mãi."
Cao Phúc Sinh nhắm mắt, thoải mái thiu thiu ngủ: "Nói chuyện hôn nhân của Thanh Hòa, bảo tìm cho con bé một nhà thành phố mà việc gì cả."
Thím Cao , thuận miệng : "Mẹ nghĩ đơn giản quá, nhà ba đứa con gái, đứa nào mà chẳng gả về nông thôn việc bán sống bán c.h.ế.t." Cứ như cái ngữ ăn ngon lười của Thanh Hòa ...
Cao Phúc Sinh nhẹ nhàng : "Có giống , Tú Lan nhà đẻ con trai, Thanh Hòa chắc chắn cũng thế. Chúng chỉ đẻ vịt giời, con gái chịu rước cho là may lắm ."
Mặt thím Cao lập tức nứt toác. Mẹ ơi, hồi xưa bà cứ lắm mồm gì ?
Một ngày sinh nhật Tô Thanh Hòa, trong cái chum lớn của Cao Tú Lan xuất hiện năm con cá nặng cả cân, còn một ít rau dưa các loại. Nhìn đầy đủ vô cùng.
Cao Tú Lan ôm lấy cái chum: "Đại Căn , ngay là ông thương con gái, mai sinh nhật con nên gửi đồ ngon về mà."
Tô Thanh Hòa chạy xem, hì hì: "Mẹ, con thấy là bố nhớ tới công lao sinh con vất vả đấy, chẳng kể ngày xưa bố bắt cá về cho ăn , thích nhất là cá bố bắt còn gì."