Tam Nha ba tuổi ở cửa mút ngón tay, bà nội và cô định cửa, lập tức tung tăng chạy tới: “Cô, cô thế?”
Cao Tú Lan sa sầm mặt : “Con nhãi con cái gì đấy, còn quản cả bà với cô mày , việc , ... quét nhà!”
Tam Nha vội vàng trốn lưng Tô Thanh Hòa, cô bụng.
Tô Thanh Hòa : “Cô với bà nhà bà cố ngoại, cháu với các chị ở nhà trông nhà nhé.”
“Cô, cô ơi cháu cũng !” Mắt Tam Nha lập tức sáng rực lên. Bà nội mỗi qua bên đều lấy đường về, nhà bà cố ngoại của cô chắc chắn đường ăn hết.
“Đi cái gì mà , con nhãi ranh!” Cao Tú Lan giơ tay định đ.á.n.h .
Tô Thanh Hòa vội vàng che chở Tam Nha: “Tam Nha, cháu ở nhà chờ, lát nữa cô mang đồ ăn về cho.”
Tam Nha mút ngón tay chảy nước miếng: “Cô ơi, cháu sẽ hiếu thuận với cô!”
Tô Thanh Hòa , trẻ con ba tuổi lời , cho dù tác dụng gì, nhưng cũng lọt tai.
Nhìn hai , Tam Nha mắt trông mong theo.
Cao Tú Lan cõng gùi , vui : “Thanh Miêu Nhi con đúng là bụng, con nhãi con sớm muộn gì cũng gả , quản nó gì. Chẳng cái gì còn ăn cơm trắng.”
“Mẹ, con gái cũng hiếu thuận mà. Con trai con gái đều giống cả.” Tô Thanh Hòa khuyên nhủ.
Cao Tú Lan phì một tiếng: “Hiếu thuận cái rắm, bà ngoại con sinh nhiều con gái như , cũng thấy đứa nào hiếu thuận, đều là lũ đòi nợ, đứa nào về mà chẳng để ăn chực của bà?”
Tô Thanh Hòa: “...” Mẹ trắng như thật sự ?
“Mẹ, con cũng là con gái mà, nhưng con hiếu thuận.”
“Con giống thế , con là con gái . Cái đó giống, so . Con ba , là trời sinh để hưởng phúc.” Cao Tú Lan đúng lý hợp tình .
Tô Thanh Hòa thật sự thể lý giải nổi cô rốt cuộc mà thể cái lý lẽ lệch lạc như một cách hiển nhiên đến thế. Hơn nữa cô phát hiện cô vô cùng cố chấp, giảng đạo lý với bà là thể thực hiện . Chỉ thể về bà đổi hành động của . Ít nhất về mặt hành động khiến cảm thấy bà là một nhân vật chính diện.
Lúc hai tới thôn Cao gia, bên trong thế mà còn tiếng cãi . Tiếng cãi là từ một phía, Tô Thanh Hòa khá quen tai, trong đầu ký ức về giọng , đây là bà ngoại cô - cụ bà Cao.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tro-ve-thap-nien-60-lam-quan-tau-toan-nang/chuong-88.html.]
“Cái con c.h.ế.t tiệt , bà đây sinh mày đúng là để đòi nợ, chẳng thấy mày biếu bà miếng ăn nào. Gặp năm mất mùa là cứ về xin ăn của mày, đây là c.h.ế.t đói mày . Mày là con gái gả , mặt dày thế hả?”
Tô Thanh Hòa rốt cuộc , mấy lời mắng c.h.ử.i của cô là bắt nguồn từ ...
Hai con nhà, Cao Tú Lan liền đắc ý con gái: “Thấy , may mà đến, nếu đồ hời đều chiếm hết.”
Nói xong trực tiếp đẩy cửa .
“Mẹ, con về thăm đây. Cháu gái ruột của cũng tới !”
Vào sân, Cao Tú Lan gân cổ lên gọi.
Tiếng mắng trong phòng lập tức ngừng , một bà cụ từ trong phòng chạy : “Ôi chao, Tú Lan tới , cháu ngoan của bà cũng tới . Nha nha nha, mau trong nhà , nắng to thế đừng để cảm nắng. Vợ thằng Lai Đệ, mau pha hai bát nước đường đỏ bằng nước lạnh mang lên đây.”
Rời khỏi nhà họ Cao, Tô Thanh Hòa cứ cảm thấy chút nào. "Mẹ, là cũng kiếm chút đồ ngon mang sang biếu bà ngoại nhé."
Cao Tú Lan liếc con gái một cái: "Biếu cái gì mà biếu, con mang sang bà cũng chẳng ăn . Bà ngoại con y hệt , gì cũng để dành cho con cháu ăn hết. Bản thì một miếng cũng nỡ. Mẹ mang sang thì bà cũng để dành cho khác ăn thôi. Mẹ mới chịu thiệt thòi kiểu đó ."
Tô Thanh Hòa gật gật đầu, trưởng bối nhịn ăn để nhường cho con cháu, đây đúng là một hành động cao cả.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
Thế nhưng con cháu của bà ngoại chính là cô, mà con cháu của cô là cô...
Thôi bỏ , bất kể cô đồng ý , đến nhà bà ngoại, cô nhất định mang đồ ăn theo. Bà ngoại ăn là chuyện của bà, nhưng đó là tấm lòng của cô. Cứ mang hai quả trứng gà vác cả đống đồ về thế , nghĩ cũng thấy ngại.
Vừa khỏi thôn, Tô Thanh Hòa thấy bác cả Cao Tú Hồng đang bên đường chờ sẵn.
Tô Thanh Hòa lập tức căng thẳng, bác cả đang chờ để gây gổ đấy chứ... Nghĩ cũng , cùng là con gái về thăm nhà đẻ, thì vay lương thực , thì mang về cả đống đồ. Trong lòng chắc chắn là cân bằng .
"Chị cả, chị về ?"
Cao Tú Lan hừ một tiếng: "Đang chờ con đấy. Sao nào, định tìm ?"