Trở Về Thập Niên 60 Làm Quân Tẩu Toàn Năng - Chương 76

Cập nhật lúc: 2026-02-10 10:48:29
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Cao Tú Lan lập tức bốc cho nó một nhúm bột ngô: “Mày ăn , ăn nhiều một chút để đẻ nhiều trứng cho nhà tao. ngàn vạn đừng đẻ nhé, con gà tao nuôi chịu đẻ trứng nên thịt đấy. Tao đau lòng lắm. Mày đừng tao đau lòng đấy nhé.”

 

Gà mái già mổ bột ngô lia lịa...

 

Sáng hôm , đợi những khác hết, Cao Tú Lan liền kéo Tô Thanh Hòa phòng xem vải.

 

“Thanh Miêu Nhi nhà quần áo mới để mặc . Màu sắc tối một chút, nhưng cũng là quần áo mới, mặc lên chắc chắn là gọn gàng.” Cao Tú Lan với vẻ mặt đầy thỏa mãn.

 

Tô Thanh Hòa cầm tấm vải xem xét nửa ngày, vẻ mặt ghét bỏ: “Mẹ, con thích màu , mặc thế nào ạ?” Bộ cô đang mặc tuy sặc sỡ, nhưng cũng là màu trắng gạo điểm chút hoa văn đen.

 

Cao Tú Lan dỗ dành con gái: “Đây là bố con chuyên tâm gửi cho con đấy, con mặc. Bố con chắc chắn con gái nhà mặc quần áo mới. Màu sắc tối, nhưng bố con nào ? Hồi ông , cũng mặc màu mà.”

 

Tô Thanh Hòa bĩu môi : “Mẹ, đừng lừa con. Con cái là ngay bố gửi cho mặc. Bố con đường đường là lãnh đạo, chẳng lẽ bây giờ chúng con mặc kiểu gì ? Màu dành cho .”

 

Cao Tú Lan xong, sắc mặt ngẩn . Đại Căn nhà bà là cố ý ?

 

Ôi chao, thảo nào, bà bảo mà, Đại Căn nhà bà thể hồ đồ như thế . Hồi mới cưới, Đại Căn cũng dỗ dành bà lắm.

 

Chuyện thật là...

 

Cao Tú Lan cảm thấy chút ngượng ngùng. Khuôn mặt ngăm đen cũng che giấu sắc hồng. Ôi, chuyện để con gái chứ.

 

Tô Thanh Hòa ho khan: “Mẹ, nếu là bố cho , thì cứ mặc . Bố con chắc chắn thấy con quần áo mặc nên mới gửi vải cho đấy. Mẹ đừng bố vui. Lại trách con hiếu thuận.”

 

“Ông dám!” Cao Tú Lan lập tức đổi sắc mặt: “Bố con mà dám bảo con hiếu thuận, mộ ông cho mà xem!”

 

Tô Thanh Hòa: “... Được , bố con , thế cứ mặc nhé. Con mặc . Không thì cho các chị dâu cũng .”

 

“Nằm mơ, đây là Đại Căn cho . Chúng nó mặc áo mới thì bảo chồng chúng nó tự mà mua.”

 

Nói bà nhét tấm vải xuống gối đầu. “Đợi trời mát mẻ sẽ may áo mặc. Thời tiết mặc tốn áo lắm.”

 

Tô Thanh Hòa tán đồng gật đầu. Trời nóng thế đúng là cực hình. Vì thiếu nước nên tắm rửa cũng khó khăn.

 

Vì nhận món quà tình yêu từ đồng chí Tô Đại Căn, tâm trạng Cao Tú Lan . Bà với ba đứa con trai như gió xuân ấm áp. Nói chuyện với con dâu cũng nhẹ nhàng hơn vài phần, lúc chuyện với Đại Nha còn vẫy tay gọi: “Đại Nha, đây với bà nào.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/tro-ve-thap-nien-60-lam-quan-tau-toan-nang/chuong-76.html.]

Làm cả nhà một phen thụ sủng nhược kinh.

 

Tô Ái Quốc lo lắng : “Mẹ, thế? Có bệnh ?”

 

Tô Ái Hoa suýt nữa tát cho trai một cái, ông ngốc thế cơ chứ.

 

Tô Ái Đảng : “Mẹ, lương thực cứu tế sắp về ?”

 

“Cút cút cút, một lũ ranh con vô lương tâm.” Cao Tú Lan ghét bỏ bỏ tìm con gái.

 

bảo mà, cái nhà chỉ Thanh Miêu Nhi là đồng lòng với bà. Con gái tri kỷ bao. May mà hồi đó sinh Thanh Miêu Nhi. Nếu nửa đời của bà sống với lũ vô ơn sống đây.

 

Khác với tâm trạng vui vẻ của Cao Tú Lan, những khác trong đội đều đang trông mong đến mòn mỏi, chẳng tâm trạng gì.

 

Bởi vì đến giữa tháng 7 mà lương thực cứu tế vẫn thấy !

 

Trời nóng thế tuy thể thắt lưng buộc bụng c.h.ặ.t hơn chút, tự lừa là trời nóng quá ăn. mà thắt đến tận xương tủy . Thắt nữa là c.h.ế.t đấy.

 

Quách Trường Thắng bà con hỏi đến N , chính ông cũng lên công xã tìm lãnh đạo hỏi hỏi nhiều .

Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.

 

Câu trả lời nhận là: Chờ, sẽ . Chờ thêm chút nữa, nơi nào cũng khó khăn, nơi còn nghiêm trọng hơn chỗ chúng . Cứu cái gấp chứ cứu cái hoãn.

 

Đạo lý thì ai cũng hiểu, nhưng khi đói thật sự thì ai mà chịu nổi cái cảm giác đó.

 

Quách Trường Thắng , ngay bữa ăn ở nhà ăn tập thể , nhiều nhà đem phần cháo chia về nấu loãng với nước, chỉ một bữa đó mà cố cầm cự cho cả nhà ăn mười ngày...

 

Hiện giờ ai nấy đều kiệt quệ, chỉ chờ lương thực cứu tế như một tia hy vọng cuối cùng.

 

Quách Trường Thắng thậm chí cũng chẳng nữa.

 

Đi ngang qua nhà họ Tô, thấy cô con gái nhà họ Tô đang khâu vá ở chỗ râm mát trong sân, trong lòng ông càng thêm khó chịu.

 

Nếu bà con trong đội ai cũng cuộc sống như con bé thì bao...

 

 

 

 

Loading...