Cao Tú Lan lập tức an ủi vỗ vỗ vai cô: "Ôi chao, gì , con cho dù bản lĩnh cũng chẳng , các con nuôi con mà, còn thể để con thiếu một miếng ăn ? , nãy con ăn cháo , khẳng định là ăn vô đúng , cho con ít mì cán tay nhé. Con lâu ăn."
Nói xong xoay ngoài.
Tô Thanh Hòa thấy bà , lập tức vật xuống giường.
Vừa cô còn kịp xem thành quả của , cô trở . Cô hiện tại cũng mấy ngàn cân thóc là chuyện thế nào.
Lần là cho ăn một bữa cơm no, kỳ thật cũng khả năng thật sự đều ăn no bụng. Lương thực thu lên vốn dĩ nhiều, cho nên căn bản sẽ nấu đủ hai mươi nồi cơm. Mỗi một nồi cũng chỉ hai mươi cân. Cho 50 ăn. 400 cân lương thực, chia đều mỗi cũng nửa cân.
Bất quá đối với Tô Thanh Hòa mà , 400 cân thóc là mùa to.
Kết quả cuối cùng hệ thống trả cho cô một vụ mùa bội thu lớn hơn nữa, 5000 cân a...
Cô cảm thấy hiện tại chẳng khác gì địa chủ phú nông.
Nhìn mấy chục bao lương thực chất trong gian trữ vật, Tô Thanh Hòa : "Hệ thống, mày hào phóng thế?"
"Ký chủ nấu cơm cho hơn một ngàn nhân viên, hành vi cần cù tính chất nhảy vọt, hệ thống vì khen thưởng ký chủ, nhân đây phát phần thưởng thêm."
Tô Thanh Hòa nhướng mày: "Thế nếu tao thường xuyên nấu cơm cho bọn họ, về còn nữa ?" Cô do dự xem nên vì phần thưởng kếch xù như mà liều một phen nữa . Nhiều lương thực như a. Ôi chao ơi, cô cần thóc nữa, trực tiếp gạo trắng bột mì trắng...
"Ký chủ xin chú ý, hạn mức phần thưởng thêm là một ngàn , một vạn , mười vạn ... Phần thưởng thêm phát lặp ."
Tô Thanh Hòa mặt c.h.ế.t lặng: "... Hệ thống mày tội, mày bóp c.h.ế.t hy vọng hướng tới cần cù của một kẻ lười biếng."
"Ký chủ xin chú ý, tâm lý đầu cơ trục lợi là đáng hổ, mời ký chủ đoan chính thái độ, ngừng cố gắng."
Tô Thanh Hòa: "..." Cô thế mà một cái trí tuệ nhân tạo giáo d.ụ.c.
Thoát khỏi hệ thống, Tô Thanh Hòa cân nhắc tác dụng của đống lương thực .
5000 cân thóc cũng ít a. Cộng thêm 400 cân nữa. Chỗ ăn bao lâu đây?
Đáng tiếc thể lấy nhiều như . Tình huống hiện tại, trong nhà thể biểu hiện quá đặc biệt. Cả nhà một ngày hai bữa no năm sáu phần là kịch kim. Nếu nhiều hơn nữa, đừng ngoài nghi ngờ, trong nhà cũng nghi ngờ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/tro-ve-thap-nien-60-lam-quan-tau-toan-nang/chuong-66.html.]
Cái năm mất mùa , hào phóng đến cũng năng lực thật sự cung phụng ngoài một nhà ăn cơm no a.
Hơn nữa cô nấu cơm ngày thường còn thể nhận đủ loại phần thưởng đồ ăn, cho nên mấy ngàn cân lương thực đối với cô mà , cũng cũng . mà đối với trong đội mà , thì quá quan trọng. Cái năm mất mùa , lương thực chính là lương thực cứu mạng a.
Cứ để đó , xem khi nào lương thực cứu tế xuống tính.
Lần Căng tin lớn phát lương thực, mấy đứa con trai một miếng cũng tham, của ai thì là của đó. Hơn nữa còn chia thêm phần của Tô Thanh Hòa cho ăn.
Bà hiện tại Tô Đại Căn chống lưng, cũng giống cứ khư khư giữ lấy mấy thứ . Giống như Thanh Miêu Nhi , bố nó, miệng nó cũng kén chọn .
Việc ba em cảm động hỏng. Mẹ hiện tại tâm ý đều là vì bọn họ.
Cơm nước xong xuôi, ba em liền chuẩn giúp trong đội nộp thuế lương thực.
Cao Tú Lan : "Vừa khéo, các con việc , với Thanh Miêu Nhi cũng một chuyến lên thành phố. Lương thực cứu tế còn khi nào mới xuống. Mẹ kiếm chút lương thực về."
Tô Thanh Hòa cô đây là xử lý đống đồ mới thả xuống .
Nghe thấy già và em gái lên thành phố xin lương thực, Tô Ái Đảng đỏ hoe mắt: "Mẹ, hai đừng ... Con hai chịu ấm ức."
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
Tô Thanh Hòa : "Anh yên tâm , chờ chúng qua cửa ải khó khăn là ."
Cao Tú Lan hừ một tiếng: "Mẹ vì chúng mày chịu ấm ức còn ít ? Cũng chẳng mong chúng mày hiếu thuận với , chỉ cần nhớ cái của em gái chúng mày là . Đừng để già , từng đứa từng đứa coi như quen ."
"Sao thể chứ ạ?" Tô Ái Quốc lập tức .
Tô Ái Hoa cũng : "Mẹ, yên tâm, ba chúng con đ.á.n.h , cũng đều che chở em gái."
Tô Ái Đảng : "Hai cộng cũng đ.á.n.h em."
Tô Ái Hoa em trai , khóe miệng giật giật, đây chẳng qua là giả thiết một chút thôi, thằng em ngốc còn tưởng thật.