Đến lượt Tô Thanh Hòa, là đầy một bát canh, cộng thêm một cái đùi gà, một cái cánh gà. Bà từ ái : "Thanh Miêu Nhi nhà vất vả , ăn nhiều một chút. Đùi gà và cánh gà còn giữ trưa ăn." Lo lắng Tô Thanh Hòa ăn ngon mặt , Cao Tú Lan đặt nồi canh gà trong bếp lò tiếp tục hầm, trực tiếp bưng bát cùng con gái về phòng.
Đối với sự phân biệt đối xử , bao năm qua cũng sớm quen . Hơn nữa con gà mái già là bà cụ nuôi, thể lấy cho ăn cũng là mãn nguyện lắm .
Chờ Cao Tú Lan , đều vội ngừng húp canh, từng ngụm từng ngụm uống xì xụp. Dù bỏng miệng cũng cảm thấy là một loại hưởng thụ.
Thơm, thơm quá. Sao thứ ngon như chứ? Canh gà quả nhiên là món ngon nhất đời!
Mọi ăn kích động rơi nước mắt.
Tuy rằng ngon, nhưng lớn vẫn tiếc dám uống nhiều. Uống vài ngụm cho đỡ thèm xong, thừa dịp Cao Tú Lan ở đó, liền chia phần còn cho bọn trẻ. Hiếm khi chút đồ bổ dưỡng, cũng để cho bọn trẻ tẩm bổ một chút.
Đại Nha : "Bố , chúng con . Bố uống nhiều chút . Bà nội bảo, bố việc, ăn nhiều mới sức."
Lâm Thục Hồng : "Bố ăn , các con cũng ăn nhiều . Cho mau lớn."
Một bên khác, Đại Bảo bưng canh gà đang rối rắm, canh gà ngon như , thật sự một chút cũng nhường a.
Nó em gái Tam Nha, ừm, trong bát con bé cũng , nó bé như , đủ uống . Lại Đại Nha và Nhị Nha. A, đều cả. Khẳng định đều đủ uống. Vẫn là uống của thôi. Vì thế từng ngụm từng ngụm đổ miệng. Còn về miếng thịt duy nhất , nó cũng trực tiếp đổ miệng. Rốt cuộc chỉ một miếng thịt, tiện chia a.
Trong phòng, Tô Thanh Hòa cũng gắp thịt cánh gà bỏ bát Cao Tú Lan.
Cao Tú Lan thiên vị, nhưng bà một điểm bắt bẻ . Trừ bỏ việc sủng ái vô điều kiện với con gái ruột , bản bà mỗi chia đồ ăn cũng là phân phối theo lao động, tuyệt đối ăn nhiều hơn. Cho nên những khác nửa bát canh, bà cũng chỉ nửa bát canh. Đến thịt vụn cũng .
Tô Thanh Hòa tuy rằng ăn mảnh, nhưng cũng già với bên cạnh uống nước canh suông, cho nên cứ nhất quyết gắp cánh gà cho Cao Tú Lan. "Mẹ, trưa con còn cái để ăn mà. Buổi sáng con ăn một cái đùi gà là đủ . Lát nữa đói, con ăn chút mì viên. Hiện tại bố con , con sợ cái ăn ." Cô vẻ mặt kiêu ngạo . Phảng phất như bố cô Tô Đại Căn là chỗ dựa vững chắc cho cô .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/tro-ve-thap-nien-60-lam-quan-tau-toan-nang/chuong-46.html.]
Cao Tú Lan gắp cánh gà, mắt đỏ hoe: "Thanh Miêu Nhi, ngay con là hiếu thuận nhất. Anh chị con miếng ăn đều chỉ nhớ đến con cái bọn nó, bao giờ bảo nhường cho già ăn. Chỉ con là tri kỷ nhất, còn nhường cánh gà cho ăn."
Tô Thanh Hòa: "..." Thật cái cũng dễ hiểu. Quyền phân phối đồ ăn trong nhà đều là của bà cụ, các cô chắc cũng ý thức , già của cũng cần nhường.
"Mẹ, ngày thường cứ ăn nhiều một miếng . Các con cũng sẽ gì . Các đều hiếu thuận mà."
Cao Tú Lan : "Ăn nhiều gì, ăn nhiều một miếng, con chẳng ăn ít một miếng ? Mẹ tiết kiệm để cho con ăn."
Lời Tô Thanh Hòa cảm động c.h.ế.t. Vội vàng : "Mẹ mau ăn , ăn thịt . Ăn nhiều một chút. Con chỉ mong thể khỏe mạnh." Lời đúng là quá thật lòng. Mặc kệ bà cụ đối với khác thế nào, đối với cô đúng là thật lòng a.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
Cao Tú Lan cảm động ăn cánh gà, c.ắ.n một miếng liền lau nước mắt: "Thanh Miêu Nhi nhà nấu canh đúng là ngon. Giống !"
Tô Thanh Hòa cũng tự uống canh, thật thơm!
Uống xong canh, đều mười phần sức lực việc.
Cao Tú Lan thì cẩn thận xử lý mấy khúc xương gà. Khẳng định thể vứt lung tung, chỉ thể đem xương gà gặm sạch chôn xuống đất. Sau đó trở trong phòng liền chuyện với cái chum lớn của : "Đại Căn , gà mái già nhà còn nữa, ông nhớ kiếm một con gà mái già gửi lên nhé, con gái ông còn chờ trứng gà mái già tẩm bổ đấy. Cái bố như ông lúc ở nhà, sức khỏe nó , tẩm bổ cho nó thật . Ông nhớ kỹ đấy nhé."
Người nhà họ Tô ăn canh gà, việc cũng nhanh nhẹn hơn nhiều. Tô Ái Quốc và Tô Ái Hoa hai đều phụ trách gánh lương thực từ ruộng lên sân phơi.
Hai như bay. Nhìn sang nhà khác, đều hữu khí vô lực, đói đến mức gầy như que củi, còn bắt đầu phù thũng, trong lòng đều may mắn trong nhà bà năng lực.