Trở Về Thập Niên 60 Làm Quân Tẩu Toàn Năng - Chương 37

Cập nhật lúc: 2026-02-10 08:23:13
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

"Mẹ, đối với con thật ." Tô Thanh Hòa lập tức nũng .

 

Cao Tú Lan thở dài : "Con là tâm can bảo bối của , với con thì với ai?"

 

Tô Thanh Hòa cảm giác tâm Cao Tú Lan đang mềm nhũn, lập tức : "Mẹ, con xem về đồ ăn của trong nhà cho nhiều thêm chút , mấy đứa nhỏ nhiều thêm một chút là , con mỗi ngày bọn nó gầy như que củi, liền cảm thấy hoảng, trong đầu luôn nhớ tới vợ Tô Thọt. Tốt gì ăn nhiều một miếng, trong lòng con cầu cái an tâm."

 

Cao Tú Lan , cho mấy con ranh con ăn nhiều thế gì, bất quá đến bộ dáng sợ hãi của con gái, bà cũng nỡ, nghĩ đến chồng hiện tại đến chảo sắt lớn đều thể gửi, về chừng còn thể cho lương thực trong nhà.

 

để con gái yên tâm, ăn nhiều một miếng thì một miếng .

 

Người nhà họ Tô đều các cô mượn lương thực.

 

So với hai xin thịt, trong lòng đều thực thấp thỏm. Có ăn thịt , đối với bọn họ mà cũng ảnh hưởng gì lớn, nhưng lương thực chính là mạng sống a.

 

Đều mắt trông mong ở cửa chờ, hai trở , đều vây quanh đây.

 

"Nhìn cái tiền đồ !" Cao Tú Lan quét mắt một cái, đó trực tiếp trong phòng, để bọn trẻ ở bên ngoài, chỉ cho lớn nhà, đó đóng cửa .

 

Dưới ánh sáng mỏng manh, Cao Tú Lan trực tiếp đặt cái gùi lên bàn.

 

"Hai mươi cân bột ngô mịn. Thêm hai cân gạo tẻ. Đây đều là em gái các mượn !"

 

Bốn vây quanh lên, liền thấy túi vải bố đựng bột ngô trong gùi.

 

Thật là bột ngô a, mịn thật đấy, so với lõi ngô xay trong nhà thì mịn hơn nhiều. Ăn chắc chắn rát cổ họng.

 

Mọi khiếp sợ đều lên tiếng.

 

Tô Thanh Hòa dặn dò: "Anh, chuyện trong nhà mượn lương thực, ai cũng thể ngoài." Cô lo lắng đến lúc đó truy cứu thì khó , nếu thật sự truy cứu, cô cũng chỉ thể cắt đứt mối quan hệ họ hàng . Đến lúc đó nghĩ cách quang minh chính đại lấy lương thực .

 

Cao Tú Lan nghĩ nhiều hơn: "Đều cho kỹ đây, chuyện ai cũng ngoài. Hiện tại bao nhiêu nhà đang nghèo rớt mồng tơi, nếu nhà mượn lương thực về, khẳng định đều nảy sinh tà tâm. Người thể trợ cấp nhà , nhưng trợ cấp nổi cả cái thôn . Nếu gây rắc rối, về trợ cấp cho nữa, c.h.ặ.t đứt đường sống của cả nhà, cũng đừng chờ động thủ, tự điều thì tìm cái tường mà đ.â.m đầu c.h.ế.t , đỡ tốn lương thực cho trong nhà ăn."

 

Hai con trai và con dâu tức khắc che miệng.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tro-ve-thap-nien-60-lam-quan-tau-toan-nang/chuong-37.html.]

Có lương thực đương nhiên là trộm ăn, bọn họ mới sẽ ngốc mà bên ngoài.

 

Bên phía mấy đứa nhỏ thì càng dễ , ai ngoài một chữ, về một miếng lương thực cũng ăn.

 

Vì thế nhà họ Tô duy trì khẩu cung nhất trí, lương thực trộm ăn, ai cũng thể .

 

Nếu , sẽ đem đồ ăn trong nhà đòi về mất.

Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.

 

Buổi trưa trong nhà cao hứng phấn chấn ăn một bữa cơm trưa, tuy rằng như cũ ăn đủ no, nhưng tóm là mang theo hy vọng.

 

Đồ ăn của bọn trẻ cũng nhiều hơn so với một ít, loãng loãng, thể ăn lửng .

 

"Đều là cô các con cho các con ăn, về cần nhớ kỹ cái của cô các con! Nếu ai kẻ vô ơn bạc nghĩa, về sẽ sét đ.á.n.h." Cao Tú Lan tẩy não mấy đứa nhỏ.

 

Bọn trẻ ăn nhiều một chút thỏa mãn gật đầu lia lịa. Cô tuy rằng bệnh, nhưng cô thiện tâm.

 

Chuyện gạo tẻ giải quyết, chuyện cái chảo sắt còn giải quyết . Buổi chiều chờ hết, Cao Tú Lan liền dẫn con gái phòng, đó đối với bốn phía căn phòng lầm rầm như niệm kinh: "Đại Căn , chảo sắt nhà thể cứ để thế , ông mau dịch chuyển vị trí . Chuyển đến cái hang động lúc sinh thằng ba . Đại Căn , ông thì trả lời một tiếng ..."

 

Tô Thanh Hòa ở bên cạnh mà da gà nổi hết lên. Cô một nữa hối hận, vì nhắc đến đồng chí Tô Đại Căn... Cô thật sợ một ngày đồng chí Tô Đại Căn thật sự gọi về.

 

"Ký chủ, hãy tin tưởng khoa học." Hệ thống lải nhải trong đầu.

 

Tô Thanh Hòa trợn trắng mắt, trong lòng thầm niệm: "Được , mày mau việc ."

 

Vì thế trong lúc Cao Tú Lan còn kịp phản ứng, cái nồi to đùng biến mất... biến mất...

 

Hai con tức khắc trợn mắt há hốc mồm.

 

Tô Thanh Hòa lắp bắp : "Mẹ, , nồi ?"

 

Cao Tú Lan há miệng nửa ngày khép , đó lập tức kéo Tô Thanh Hòa cửa, khóa cửa phòng : "Con ở nhà chờ, xem."

 

 

 

 

Loading...