Trở Về 80 Trở Thành Nữ Phụ Bán Con Đổi Lương Thực - Chương 463: Anh Sẽ Không Nhịn Được Mất

Cập nhật lúc: 2026-03-18 23:24:40
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Thi Liên Chu vắt chéo chân dài, bày vẻ mặt thản nhiên: “Không rảnh.”

 

Ôn Hoa Anh trừng mắt, ánh mắt như đuốc, giọng điệu tràn đầy vẻ hờn dỗi: “Hồi nhỏ tư con gánh cho con bao nhiêu tội vạ ? Con thì , bảo con cùng Mẹ sân bay đón nó mà con cũng chịu!”

 

Thi Bỉnh Thiên cũng lười Thi Liên Chu, ông sớm thằng ranh cái đức hạnh gì .

 

Thi Liên Chu trả lời chút lơ đãng: “Mẹ, con thương ở nước Anh Đào , cần nghỉ ngơi. Mẹ bảo cả hai .”

 

“Bị thương ?” Bà cụ hồ nghi liếc một cái, thế nào cũng chẳng giống thương.

 

Thi Bỉnh Thiên càng trào phúng mười phần mà "ha ha" một tiếng.

 

Khương Chi bất động thanh sắc ăn cơm, đóng vai một tấm phông nền cảm giác tồn tại.

 

Cô cũng chẳng quen Thi Hoàn Chu, chuyện là nội bộ nhà họ Thi, cô xen .

 

Mắt thấy bầu khí trở nên căng thẳng, Đan Uyển đặt đũa xuống, nhẹ giọng : “Mẹ, ngày mai để Ninh Chu cùng Mẹ .”

 

Bà cụ véo mũi hừ hừ, coi như là đồng ý.

 

Cao Nguyên Hương mím môi, chút vui. Dù chồng vất vả lắm mới về, chỉ hai đón, khỏi chút để trong lòng.

 

Một bữa cơm bắt đầu trong vui vẻ, kết thúc trong buồn bực...

 

Khương Chi dỗ mấy đứa nhỏ ngủ xong liền về phòng.

 

Thi Liên Chu tắm xong, ngang hông quấn một chiếc khăn tắm, sống động như một bức tranh mỹ nam xuất d.ụ.c.

 

Khương Chi để dấu vết dời mắt , cô bây giờ là một t.h.a.i phụ, tâm háo sắc nhưng háo sắc.

 

Cô thở dài, nhà vệ sinh.

 

Khương Chi tấm t.h.ả.m chống trượt trải sàn, mỉm .

 

Tắm nước nóng xong, hai má đều chút ửng hồng, Khương Chi lau khô nước, lật chăn .

 

Thi Liên Chu vươn tay ôm lấy eo cô, tay phủ lên phần bụng lạnh của cô, nhíu mày : “Sao lạnh thế ?”

 

Khương Chi mỉm , ôm lấy cơ thể ấm áp của , ngẩng đầu , chút tò mò : “Có chuyện gì ? Em thấy dường như ý kiến với tư.”

 

Vừa nãy bàn ăn cô nhận , Thi Liên Chu dường như chút khinh thường Thi Hoàn Chu.

 

Tuy cách với nhà họ Thi, nhưng Thi Hoàn Chu quanh năm ở nước ngoài, theo lời bà cụ , quan hệ lúc nhỏ của hai tồi. Thi Hoàn Chu cũng dính líu đến sự kiện Mạnh Dần, lạnh nhạt như ?

 

Thi Liên Chu rũ mắt Khương Chi, đôi môi mỏng đặt lên khóe trán cô, giọng trầm thấp: “Quản gì.”

 

Khương Chi mím môi, chớp chớp mắt : “Tò mò.”

 

Sau cô vẫn giao thiệp với nhà họ Thi, hỏi nhiều một chút cũng lợi.

 

Thi Hoàn Chu cũng như thế nào.

 

Thi Liên Chu ôm eo cô, hai mắt khép hờ: “Ngủ .”

 

Khương Chi nghẹn một ở cổ họng, nghẹn đến mức nên lời.

 

Thi Liên Chu nhận Khương Chi vui, mở đôi mắt hẹp dài , khá là bất đắc dĩ: “Ngày mai về , cần gì phí lời?”

 

Khương Chi gì, chỉ chằm chằm .

 

Thi Liên Chu híp mắt, đưa tay che mí mắt cô , thấp giọng : “Đừng như , sẽ nhịn mất.”

 

Khương Chi: “...”

 

Thi Liên Chu vốn sẽ ấm ức bản , cúi , đôi môi mỏng đặt lên đôi môi đang hé mở của cô.

 

Một lát , sự kháng nghị của Khương Chi, Thi Liên Chu mới lưu luyến rời mà dậy.

 

Anh đôi môi sưng của Khương Chi, nơi đáy mắt tia sáng tối tăm lóe lên.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tro-ve-80-tro-thanh-nu-phu-ban-con-doi-luong-thuc/chuong-463-anh-se-khong-nhin-duoc-mat.html.]

“Ngủ!” Khương Chi chú ý tới ánh mắt nóng rực của , mí mắt giật giật, xoay lưng với . Mỹ sắc hoặc nhân, cô cũng sợ nhịn , còn về Thi Hoàn Chu, ngày mai ...

 

Hôm , Thi Ninh Chu từ sớm lái xe đến Đại viện.

 

Ăn sáng xong, liền lái xe chở bà cụ sân bay.

 

Cao Nguyên Hương cũng ru rú trong phòng, mà trang điểm lộng lẫy, sô pha phòng khách chờ đợi. Nhìn ánh mắt ngừng hướng ngoài của cô trong lòng đang nóng ruột đến mức nào.

 

Khương Chi Cao Nguyên Hương, nơi đáy mắt ngược vẻ tán thưởng.

 

Hôm nay Cao Nguyên Hương mặc một chiếc váy màu hồng phấn, mái tóc vàng rực rỡ xõa lười biếng lưng, khuôn mặt rạng rỡ điểm tô lớp trang điểm tinh xảo. Ngồi ở đây, nghiễm nhiên chính là một phụ nữ thời thượng của thời đại mới.

 

Lão Tứ nhà họ Thi là như thế nào?

 

Cô cũng , trong tiểu thuyết cũng từng nhắc đến luôn ở nước ngoài . mà, thể kết hôn với một phụ nữ thời trang kiêu ngạo như Cao Nguyên Hương, chắc chắn tự sức hấp dẫn nhân cách riêng của .

 

mà, thái độ của bà cụ và Thi Ninh Chu...

 

Khương Chi nghiêng đầu liếc Thi Liên Chu một cái, cũng vặn đầu cô: “Sao ?”

 

Khương Chi lắc đầu, cô luôn cảm thấy tên sớm nội tình bên trong.

 

Đằng , Cao Nguyên Hương thấy chồng, đôi mắt sáng rực lên, bước nhanh tới ôm lấy Thi Hoàn Chu: “Hoàn Chu!”

 

Ý môi Thi Hoàn Chu tắt ngấm, ánh mắt phức tạp, nhưng cơ thể nặng nề của Cao Nguyên Hương, vẫn vươn tay ôm lấy cô , giọng điệu mang theo vài phần xa cách: “Em thể nặng nề, cẩn thận một chút.”

 

Nụ ngọt ngào mặt Cao Nguyên Hương cứng đờ.

 

ngẩng đầu Thi Hoàn Chu, cô tưởng tiểu biệt thắng tân hôn, ngờ thái độ Thi Hoàn Chu đối với cô xa lạ như . Hơn nữa trong ánh mắt còn tình yêu, thậm chí ngay cả giả vờ cũng giả vờ.

 

Thi Ninh Chu bên cạnh , đáy mắt tràn ngập lửa giận: “Lão Tứ, nhà cho !”

 

Thi Hoàn Chu mím môi, gật đầu đáp một tiếng.

 

Anh buông tay đang ôm Cao Nguyên Hương , yết hầu lăn lộn một chút : “Đi thôi, trong.”

 

Thi Hoàn Chu đầu trong, lúc thấy Hạ Mộ Thanh và những khác, môi nở nụ : “Chị dâu cả, chị dâu hai.”

 

“Đây là Nam Châu ? Lớn lên xinh thật.” Anh rũ mắt Thi Nam Châu, khen một câu mấy thật tâm. Dù nhà họ Thi ai , Thi Nam Châu tuy tinh xảo, nhưng kỹ vẫn bằng chính .

 

Lúc sang Khương Chi, khựng một chút, đó : “Em dâu, tư của em.”

 

Bốn củ cải nhỏ tò mò đ.á.n.h giá Thi Hoàn Chu, những ánh mắt đồng loạt khiến Thi Hoàn Chu phớt lờ cũng khó. Anh trêu chọc: “May mà về mang đủ nhiều quà, nếu thì thật sự đủ chia .”

 

Vừa quà, Tiểu Ngự liền xao động, vô cùng ngoan ngoãn gọi một tiếng: “Bác tư!”

 

“Ây! Ngoan thật, lễ phép hơn Bố cháu nhiều.” Thi Hoàn Chu xoa đầu Tiểu Ngự, ánh mắt liếc sang Thi Liên Chu, đưa tay nắm tay đ.ấ.m nhẹ lên vai , ý vị trong mắt khó bình.

 

“Ha ha.” Thi Liên Chu nhếch khóe môi, ném cho một ánh mắt trào phúng.

 

Khóe miệng Thi Hoàn Chu giật giật, khẽ ho một tiếng: “Được , chúng đều trong , ở cửa hứng gió lạnh ?”

 

Nói xong, tự đẩy cửa bước .

 

Hạ Mộ Thanh và Đan Uyển liếc , trong mắt hai đều là sự kinh nghi bất định.

 

Bọn họ Cao Nguyên Hương đang bất động trong sân, trong lòng lờ mờ suy đoán, nhất thời nên phản ứng thế nào.

 

Vợ chồng Lão Tứ từ lúc yêu đương đến lúc kết hôn, đều là đường hoàng diễn mí mắt bọn họ. Những chị dâu như bọn họ tuy hâm mộ, nhưng cũng từng tâm tư xa gì, chỉ mong hai thể dài lâu, nhưng là chuyện gì đây?

 

Thi Liên Chu nhấc chân đá m.ô.n.g mấy đứa nhỏ, đổi là một loạt ánh mắt trừng trừng phẫn nộ.

 

Anh nhẹ nhàng : “Vào trong, đừng cản đường.”

 

Bốn đứa nhỏ giận mà dám , lạch bạch chạy nhà.

 

Khương Chi ngoái đầu Cao Nguyên Hương một cái, suy nghĩ một chút, bước tới kéo cổ tay cô : “Đi thôi.”

 

Cao Nguyên Hương ngẩn , ngước mắt Khương Chi một cái, nơi đáy mắt chút tơ m.á.u đỏ ngầu. Cô khẽ gật đầu, theo Khương Chi, từng bước từng bước nhà.

 

 

Loading...