Trở Về 80 Trở Thành Nữ Phụ Bán Con Đổi Lương Thực - Chương 307: Cô Chạy, Anh Đuổi, Cô Khó Thoát
Cập nhật lúc: 2026-03-18 23:18:04
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Phó Đông Thăng gật đầu, : “Không vấn đề gì! Vậy chuyện ăn mừng cũng tự sắp xếp nhé?”
Khương Chi gật đầu: “Ngày mai về thôn Khương Gia một chuyến, các tự ăn mừng là .”
Hai chuyện vài câu về vấn đề trang báo và bản thảo tuần , Phó Đông Thăng mới cầm đồ rời .
Anh , bốn đứa nhỏ rón rén chạy khỏi phòng.
Tiểu Ngự kinh ngạc những tờ Đại đoàn kết xếp ngay ngắn bàn, kinh hô: “Nhiều tiền quá! Mẹ ơi, đây đều là tiền kiếm ? Vậy nhà chúng giàu như nhà Lý Hổ ở trường ?”
Tiểu Qua gặm dưa chuột, hì hì : “Con thấy nhà bố còn giàu hơn nhà Lý Hổ!”
Khóe miệng Khương Chi giật giật, chút đau đầu hai đứa: “Tuổi còn nhỏ bàn chuyện nhà ai giàu, nhà ai nghèo, đây là thói quen , dù tiền , cũng đối xử bằng tâm thái bình thường, ?”
Tiểu Ngự bĩu môi, tỏ vẻ vui, nhưng ánh mắt của Khương Chi vẫn gật đầu.
Tiểu Qua thì vỗ n.g.ự.c nhỏ: “Con ơi! Đây chính là hư vinh, thích so bì mà ba đúng ?”
Tiểu Diệu nhắc đến , mặt lộ một nụ ngượng ngùng, lén Khương Chi một cái, đối diện với đôi mắt đầy ý của cô mới thở phào nhẹ nhõm.
Tiểu Ngự càng vui, miệng chu thể treo cả bình dầu.
thể cho , cái hư vinh, thích so bì trong miệng Tiểu Diệu chính là .
Khương Chi đưa tay sờ đầu Tiểu Ngự: “Ngày mai về thôn Khương Gia một chuyến, các con ngoan ngoãn học, ?”
Tiểu Ngự đảo mắt: “Mẹ ngày nào cũng bận rộn quá.”
Khương Chi hùng hồn chỉ tiền bàn: “Mẹ bận thì kiếm tiền cho các con tiêu?”
Nhắc đến chuyện , Tiểu Ngự đảo mắt một vòng, lộ nụ lấy lòng: “Vậy thể cho con một tệ ? Con ngày mai đến hợp tác xã mua một gói kẹo, chia cho các bạn cùng lớp ăn.”
“Mua kẹo chia cho bạn học? Tại ?” Khương Chi chút nghi ngờ Tiểu Ngự.
Mặc dù trong bốn đứa con, Tiểu Ngự là đứa thích giao tiếp xã hội nhất, nhưng trong xương cốt chút tính cách lợi sớm, nếu lợi ích gì, tự dưng mua kẹo chia cho bạn học?
Tiểu Ngự , hì hì, gãi đầu : “Thật là trong lớp con một bạn nữ xinh , con thấy tìm vợ bắt đầu từ nhỏ, thì lớn lên tìm vợ sẽ ở , con mua kẹo cho bạn ăn.”
“Con con ! Anh cả, là Lưu Tiểu Điệp đúng ?” Tiểu Qua c.ắ.n dưa chuột giòn rụm, tủm tỉm xen .
Nghe , mí mắt Khương Chi giật mạnh.
Tiểu Ngự đúng là tuổi còn nhỏ bộc lộ phong thái của một ấm ăn chơi, cô bây giờ chút nghi ngờ đổ oan cho Tưởng Nguyên Trinh.
Tiểu Ngự hề chút ngại ngùng nào, vội vàng gật đầu: “ , Lưu Tiểu Điệp trông xinh ?”
Khương Chi mím môi, cô chút nghi ngờ Tiểu Ngự Cận Phong Sa đả kích, sợ cưới một phụ nữ như Dư Hồng Mai về nhà, nên mới nghĩ đến việc sớm tìm “bạn gái” ở trường mẫu giáo.
“Mẹ, cho con một tệ ?” Tiểu Ngự vẻ mặt mong đợi Khương Chi.
Khương Chi xoa xoa thái dương, rút bốn tệ, cho mỗi đứa một tờ, việc thể bên trọng bên khinh, còn về việc Tiểu Ngự định dùng tiền để tán gái , còn giáo d.ụ.c một phen.
Tiểu Qua gặm xong dưa chuột, nghĩ một lúc hỏi: “Mẹ ơi, ngày mai con thể cùng về thôn Khương Gia ?”
“Tại ?” Khương Chi cất hết tiền , Tiểu Qua.
“Con nhớ Khương Việt Tiến, cũng nhớ cô An, con về trường xem.” Giọng Tiểu Qua chút cô đơn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tro-ve-80-tro-thanh-nu-phu-ban-con-doi-luong-thuc/chuong-307-co-chay-anh-duoi-co-kho-thoat.html.]
Lúc ở trong thôn, bạn nhất của chính là Khương Việt Tiến.
Hai cùng lên núi xuống sông, tình cảm vô cùng , thậm chí còn lén lấy báo ở nhà cho .
Khương Chi trầm ngâm một lát, gật đầu: “Được, ngày mai đưa con về.”
Cô thực là một nguyên tắc, đối với những yêu cầu nhỏ của con cái, cô đều ngần ngại đồng ý, dù thì mong của trẻ con đều tràn đầy sự ngây thơ, mức độ vui vẻ khi thỏa mãn cao hơn lớn nhiều.
Tiểu Ngự định cũng , thì thấy Khương Chi tủm tỉm : “Ngày mai việc chính , nếu đưa tất cả các con thì chăm sóc xuể, cho nên, Tiểu Ngự dẫn Tiểu Tông và Tiểu Diệu ngoan ngoãn đến trường, ?”
Nghe xong, Tiểu Ngự liếc cô một cái, miễn cưỡng : “Được thôi, khi về gà cho con ăn!”
“Được!”
…
Một đêm chuyện gì xảy .
Sáng sớm hôm , Khương Chi ôm Tiểu Qua đang mơ màng lên xe bò.
Trên xe bò còn một cái giỏ tre lớn, trong giỏ là những dụng cụ học tập cô chuẩn như vở, b.út chì, tẩy.
Nếu là Tiểu Qua về thăm bạn , mang theo chút quà cũng hợp lý, hơn nữa trình độ dạy học của trường tiểu học trong thôn thấp, đồ dùng hàng ngày của bọn trẻ cũng , thể góp một chút sức mọn cũng coi như việc .
Còn về nhóm của Mạnh Dần, chắc hẳn đợi ở thôn Khương Gia .
Không ngờ.
Xe bò kéo Khương Chi và Tiểu Qua nửa đường, một chiếc xe bán tải hạng nặng mang theo bụi mù cuồn cuộn, gầm rú đuổi theo từ phía , cùng lúc đó, còn kèm theo giọng cao, sáng, cứng nhắc của Mạnh Dần: “Xe bò phía dừng ! Lập tức dừng !”
Giọng ở nơi đồng m.ô.n.g quạnh vẻ vô cùng đột ngột, đường qua đều dừng chân.
Xe bò cũng đột ngột dừng , Tiểu Qua chút sợ hãi rúc lòng Khương Chi, từ khe hở .
Khương Chi chiếc xe bán tải hạng nặng dừng bên cạnh xe bò, Mạnh Dần với vẻ mặt nghiêm túc, ánh mắt chút vi diệu.
Lại là hơn mười mặc đồ đen chỉnh tề, chặn đường, khí thế đó, dọa cho trai trẻ đ.á.n.h xe bò mặt mày tái mét, run lẩy bẩy chỉ lập tức quỳ xuống đất xin tha.
“Bà chủ, chủ nhỏ, mời lên xe.” Mạnh Dần một cách cứng nhắc và cung kính.
Lúc trong đầu Khương Chi hiện lên vở kịch “tổng tài bá đạo yêu ” của kiếp , “lập tức phong tỏa thành phố”, “cô chạy, đuổi, cô khó thoát”.
Tình tiết trẻ trâu khiến khóe miệng Khương Chi co giật một cách khó nhận .
Cô thấy cảm giác trẻ trâu từ Thi Liên Chu, nhưng thể , gã tên “Mạnh Dần” , thực sự diễn vai thuộc hạ một của tổng tài bá đạo một cách vô cùng nhuần nhuyễn.
“Bà chủ?” Mạnh Dần thấy ánh mắt Khương Chi phức tạp, gọi một tiếng.
“Nhanh, lên, .” Khương Chi cúi mi, trả tiền, ôm Tiểu Qua nhảy xuống xe bò, ở thêm một khắc nào.
Cô thể cảm nhận ánh mắt của những xung quanh đặt lưng , nếu lúc một cái hố, cô nhất định sẽ nhảy , Mạnh Dần cái tên kỳ quặc , là một trong ít những thể phá vỡ sự mặt dày của cô, thể phục.
May mà Mạnh Dần việc nhanh gọn, thấy Khương Chi và Tiểu Qua lên xe, lập tức lên xe, đóng cửa, nhấn ga, một mạch liền.
Chiếc xe lao nhanh về phía thôn Khương Gia.
Mọi chiếc xe bán tải chở hơn mười “phần t.ử hắc ám”, im lặng hồi lâu, nên mừng vì thoát nạn, nên cảm thán rằng đời may mắn thấy “bà chủ” và “ chủ nhỏ” vây quanh như .