Trở Thành Pháo Hôi Hải Ngoại Trong Niên Đại Văn - Chương 80

Cập nhật lúc: 2026-01-31 03:02:38
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

 

Trước tiên, Lý Ngọc Lập kiểm tra từ nhà ăn.

Các thiết bên trong lắp đặt đầy đủ. Những thứ đều do chính quyền địa phương cung cấp. Theo thỏa thuận đó, ngoài kỹ thuật và máy móc thiết chuyên dụng do phía Tô Tầm lo, thì các cơ sở vật chất thông thường khác đều do chính quyền đảm nhiệm. Dù thì 20% cổ phần mà họ nắm giữ cũng mát ăn bát vàng.

Cát Hồng Hoa đang đội chiếc mũ trắng đầu bếp, chỉ huy mấy nữ công nhân cầm bàn chải lớn cọ rửa nồi niêu. Thấy Lý Ngọc Lập đến, bà vồn vã chào hỏi: "Ôi chao, Trợ lý Lý đến . Cháu gái lớn... quên, Tô tổng đến cùng ?"

"Không ạ, cháu chỉ đưa quản lý tài chính và hành chính đến thôi. À đúng , Quản lý Cát , chỗ cô là nữ công nhân ? Mấy việc chân tay nặng nhọc tuyển nam giới ?"

"Ôi dào, sức khỏe lắm, nam nữ gì cũng thế thôi." Cát Hồng Hoa xua tay, "Mấy ông đàn ông ở nhà còn lười chảy thây, đến đây mẩy thì c.h.ế.t. cứ tuyển mấy chị em khỏe mạnh việc cho nhanh. Họ mà, đúng ?"

" , hết!" Bà thông gia Tôn Dung lập tức lên tiếng.

Mấy nữ công nhân khác cũng gật đầu lia lịa, chỉ sợ Trợ lý Lý đổi ý tuyển nam giới.

Trong họ, trẻ nhất cũng 30 tuổi, tầm tuổi tranh suất công nhân dây chuyền thì khó lắm. Hơn nữa họ ít học, chỉ sức khỏe và tay nghề nấu nướng. Kiếm công việc thế quả thực dễ dàng gì.

Lúc đăng ký cũng chỉ dám thử vận may, ai ngờ trúng tuyển thật, đúng là niềm vui bất ngờ. Giờ thì ai cũng giữ c.h.ặ.t lấy cái "bát cơm" .

Thấy , Lý Ngọc Lập vội trấn an: "Cháu chỉ hỏi thôi, chuyện ở đây do Quản lý Cát quyền quyết định, cháu can thiệp . Được , cứ việc , cháu xem chỗ khác."

Nói xong cô vội vàng rời .

Mọi thở phào nhẹ nhõm, sang việc càng hăng say hơn.

Nếu chịu khó việc, nhỡ lãnh đạo đổi ý tuyển nam giới thật thì toi cơm.

Hôm nay họ , cả nhà ai cũng mừng. Hiếm khi tiếng giục giã cơm nước giặt giũ ở nhà, mà còn đôn đốc đúng giờ.

Cát Hồng Hoa dõng dạc tuyên bố: "Mọi cứ yên tâm, chỉ cần việc chăm chỉ, chỉ đạo. mà quản lý cái nhà ăn thì ai dám đuổi ."

"Quản lý Cát, nhất định lời bà."

" đấy, Quản lý Cát, chỗ nào bà cứ thẳng. đừng đuổi đấy nhé."

Cát Hồng Hoa : "Đương nhiên là . Chỉ là đừng chê quản nhiều là . Tô tổng tin tưởng , con bé quản lý cho . Giờ dọn dẹp sạch sẽ đống . Lát nữa chúng họp bàn kế hoạch việc. Nhà ăn , điều quan trọng nhất là vệ sinh, thứ hai là tiết kiệm lương thực, mấy cái đều bí quyết cả. Sau ai , sẽ báo cáo lên , tiền thưởng cũng sẽ nhiều hơn."

Nghe đến tiền thưởng, ai nấy đều hớn hở. Lại còn cảm thấy chút thành tựu nữa chứ. Hóa cũng thể đóng góp ý kiến cho nhà máy cơ đấy. Lại còn coi trọng ý kiến. Thế còn sướng hơn ở nhà.

Ở nhà, cơ hội để họ chủ nhiều.

Lúc trẻ thì bố chồng quyết, về già thì chồng quyết, ý kiến trái chiều thì chẳng ai thèm .

Tôn Dung thì thầm với bà thông gia: "Bà thông gia , Quản lý Cát, bà dáng lãnh đạo thật đấy. Còn giống lãnh đạo hơn cả ông nhà ."

Cát Hồng Hoa đỏ mặt húng hắng ho: "Thì cũng phương Nam học hỏi mà. Nhà máy to lắm, cả vạn công nhân chứ. học lỏm chút ít, về quản cái xưởng vẫn ngon ơ."

Lời khiến bà với ánh mắt ngưỡng mộ.

"Quản lý Cát, bà cả phương Nam , ở đó thế nào?"

Cát Hồng Hoa khoe khoang lắm , nhịn đến nghẹn cả họng.

lời đến miệng nuốt xuống. Khoe khoang , nhưng giờ đang là giờ việc. Sao thể buôn chuyện ?

Cháu gái bỏ tiền thuê việc chứ thuê đến tán gẫu. Bà là bác cả mà gương thì ai ?

"Tan kể cho ! Giờ tập trung việc !" Cát Hồng Hoa nghiêm mặt, dáng sếp sòng.

Mọi lập tức im bặt, cắm cúi việc.

Đến cả bà thông gia Tôn Dung cũng vội vàng tản việc của . Bà thầm nghĩ bà thông gia lãnh đạo quả nhiên khác hẳn. Không lãnh đạo thì oai phong như thế ?

Lúc kỹ thuật viên vẫn đến, chỉ Tô Bảo Linh và Tô Hướng Nam ở phân xưởng phối hợp với quản lý hành chính nhân sự để chia tổ cho công nhân. Tạm thời cứ sắp xếp như , đợi kỹ thuật viên tập huấn xong sẽ căn cứ tình hình thực tế để phân tổ .

Lý Ngọc Lập qua quan sát, thấy đều hợp tác. Công nhân tuy kinh nghiệm nhưng thái độ việc nghiêm túc.

Nhân viên văn phòng trong xưởng hiện tại đều tuyển từ thị trấn, cơ bản đều nghiệp cấp ba. Dưới sự hướng dẫn của quản lý, họ việc đấy, xảy sai sót gì.

Lý Ngọc Lập quan tâm hỏi han công việc của họ một chút mới rời .

Trong sân nhà máy, đội bảo vệ tuy mới ngày đầu nhưng dáng tuần tra canh gác. Một gác cổng, những khác chia kiểm tra các ngóc ngách xem lỗ hổng an ninh nào .

Người phụ trách kỷ luật là Lý Xuân Lan thì đang chép nội quy nhà máy, nhờ một nhân viên chữ chép lên bảng đen cổng xưởng.

Mọi thứ diễn nhịp nhàng, trật tự.

Thấy vấn đề gì, Lý Ngọc Lập mới tìm Tô Tiến Sơn. Hôm nay cô đến đây cũng mang theo nhiệm vụ. Cô mặt Tô tổng kiểm tra tình hình việc của nhà họ Tô. Nếu thấy họ thì cần lo lắng nữa. Ngoài , cô cũng cần thông báo mức lương cho Tô Tiến Sơn và những khác trong gia đình.

Lương của nhân viên khác đều quy định, nhưng lương của nhà họ Tô thì chốt. Trước đó chức vụ của họ chỉ là do Tô Tầm thuận miệng giao phó.

Sau đó cô bận quá nên cũng tính toán cụ thể.

Giờ xưởng hoạt động thì thứ rõ ràng.

Tô Tiến Sơn Xưởng trưởng, nhiệm vụ nặng nề, lương là 150 đồng một tháng. Sau tùy theo hiệu quả kinh doanh của xưởng, hàng năm sẽ cơ hội tăng lương.

Cát Hồng Hoa quản lý bữa ăn cho mấy trăm con , khá vất vả, lương 80 đồng. Những khác trong nhà hiện kinh nghiệm quản lý, tạm thời đều là 50 đồng một tháng. Tiêu chuẩn thăng chức tăng lương cũng áp dụng như các công nhân khác.

Mức lương Tô Tiến Sơn giật thon thót.

Đối với ông, con quá lớn.

"Thế ... nhiều quá ? Công việc thế , trả hai ba mươi đồng cũng ." Tô Tiến Sơn thật sự nghĩ sẽ kiếm nhiều tiền nhờ chức xưởng trưởng . Ông thấy vị trí là vinh dự lắm , lương thấp chút cũng chẳng .

Giờ cấp xe, cấp tài xế, còn lương cao ngất ngưởng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tro-thanh-phao-hoi-hai-ngoai-trong-nien-dai-van/chuong-80.html.]

Lương của những khác trong nhà cũng ít, cao hơn nhiều so với cán bộ thị trấn.

Lý Ngọc Lập giải thích: "Đây là mức lương tiêu chuẩn. Đương nhiên, lương cao thì yêu cầu cũng cao. Nếu hiệu quả kinh doanh hàng năm của xưởng , tổng công ty cũng sẽ hình thức xử phạt các vị."

" hiểu, hiểu mà, cái là đương nhiên! Ai mà chịu lỗ vốn để trả lương chứ." Tô Tiến Sơn vội vàng đáp. Nếu thật sự ăn thua lỗ, ông sẽ tự nguyện từ chức, thể ảnh hưởng đến sự nghiệp của cháu gái.

Lý Ngọc Lập : "Thế nên Xưởng trưởng Tô đừng chê lương cao nhé. Lương cao áp lực lớn mà. Mức lương thông báo với bên hành chính , cứ theo đó mà phát."

Tô Tiến Sơn chỉ gật đầu, còn nữa?

Thực ông thấy nhà xứng đáng nhận lương cao thế , vì họ thực sự chẳng tài cán gì nổi trội. Tất cả là nhờ cháu gái chiếu cố. So với những công nhân khác, chắc họ ưu tú hơn.

cháu gái sắp xếp như , ông từ chối cũng . Chỉ còn cách quản lý nhà cho nghiêm. Bắt họ tiến bộ, việc chăm chỉ.

Sau giúp cháu gái quản lý xưởng thật , kiếm thật nhiều tiền thì mới phụ lòng nó.

Lý Ngọc Lập lâu, xong việc liền lên xe về báo cáo với Tô Tầm.

Tô Tiến Sơn lau đôi mắt đỏ hoe vì xúc động, kìm lòng liền chạy sang văn phòng Chủ tịch trấn Lâm mượn điện thoại, đích gọi cho Tô Tầm để báo cáo công việc.

Tô Tầm đang bận rộn ở nhà. Tiễn xong nhóm "con nhà giàu", cô cũng rảnh rang hơn. Giờ chỉ việc đợi tiền về tài khoản công ty là cô sẽ bắt đầu sắp xếp mua máy móc. Nhân lúc rảnh rỗi, cô tranh thủ kiểm tra xem tích bao nhiêu "giá trị chán ghét".

Xem xong, cô ngớ .

"Hệ thống, mi tính nhầm đấy?"

Lần là 1522, giờ là 1528. Tăng vài điểm lẻ tẻ, khác xa so với dự tính của cô.

Theo tính toán, cô hành hạ khổ sở như , cuối cùng chỉ tuyển một lượng ít ỏi. Đa phần những loại chắc chắn sẽ oán hận ngút trời.

Người nhà họ Tô mà "thêm dầu lửa", độp vài câu khó như cô dặn, hướng sự căm phẫn của về phía "bà chủ xa" là cô.

Thì ít nhất cũng kiếm một mớ kha khá chứ.

Sao lèo tèo vài mống thế ?

Quá vô lý!

Hệ thống "vạn ghét" kiểm tra kỹ lưỡng: "Không , đúng là chỉ thế thôi."

"Không thể nào, chẳng lẽ hôm nay công bố kết quả tuyển dụng? Lý Ngọc Lập bảo là hôm nay mà, cô còn công tác ở Bình An trấn nữa."

Hay là ông bác "hờ" Tô Tiến Sơn báo cáo láo, công việc tiến hành đến bước ?

Đang suy nghĩ miên man thì điện thoại bàn reo.

Tiểu Chu nhanh nhảu chạy máy.

Thư Sách

Cô bé tinh ý, nếu Tô Tầm thì cô sẽ bảo Tô tổng nhà.

"A, là bác cả Tô ạ." Tiểu Chu cố ý to để Tô Tầm thấy.

Tô Tầm lập tức đưa tay hiệu. Tiểu Chu liền đưa ống cho cô.

Tô Tầm: "Bác cả ạ."

"Tô tổng, bác gọi điện báo cáo công việc với cháu đây." Giọng Tô Tiến Sơn đầy kích động.

Tô Tầm hỏi: " lúc quá, cháu cũng đang định hỏi tình hình bên đó thế nào. Hôm nay công nhân xưởng ạ?"

" , sáng sớm nay đến đông đủ cả, náo nhiệt lắm! Bác bận rộn cả buổi, giờ mới lo liệu xong xuôi việc trong xưởng. Vừa nãy Trợ lý Lý qua kiểm tra, bác mới nhớ gọi cho cháu."

Tô Tầm nghi ngờ: "Nhanh thế ạ? Công việc suôn sẻ chứ bác, ai gây rối ?"

"À, , việc đều thuận lợi cả." Tô Tiến Sơn định kể thật, nhưng sợ hiểu lầm là kể công nên giấu nhẹm chuyện buổi sáng .

Tô Tầm tin, theo kinh nghiệm đây, dân Bình An trấn dễ bắt nạt như .

Nếu dễ bắt nạt thế thì điểm chán ghét cô kiếm từ ?

"Bác cả, bất cứ động tĩnh gì trong xưởng cháu đều . Dù đây cũng là đầu cháu mở xưởng, cháu cần tích lũy kinh nghiệm. Cho nên bác báo cáo với cháu, nhất định kể chi tiết từ chuyện lớn đến chuyện nhỏ."

Tô Tiến Sơn thở dài: "Haizz, . Bác vốn định tự giải quyết xong xuôi để cháu đỡ bận tâm. Thật cũng chẳng gì to tát, sáng nay đúng là mấy trúng tuyển đến cổng xưởng loạn..."

Tim Tô Tầm thót lên một cái: "Rồi nữa ạ?" Thế điểm chán ghét của hết ?

Tô Tiến Sơn hào hứng kể: "Bác giải quyết êm . Dù bác cũng từng đại đội trưởng, kiểu gì cũng chuyện . Nên bác sớm nghĩ cách đối phó..." Ông kể chuyện lấy các tấm gương điển hình thuyết phục như thế nào. Đặc biệt khi kể đến đoạn đám cứng họng, tâm phục khẩu phục, giọng ông tràn đầy tự hào.

Ông chỉ một câu: Cháu gái thấy , bác cũng việc lắm đấy chứ.

Tay cầm điện thoại của Tô Tầm run rẩy. Cô ngay mà, điểm chán ghét biến mất. Hóa Tô Tiến Sơn đá bay một cú sạch bách!

Cô hít sâu một để bình tĩnh . Bình tĩnh nào, chuyện nhỏ thôi.

Chỉ là t.a.i n.ạ.n nghề nghiệp thôi mà. Cô kiên nhẫn hỏi : "Bác cả, chẳng cháu dặn , nhà họ Tô sợ đắc tội ai cả. Cứ để nhắm cháu! Bác cần tốn nhiều tâm sức mấy chuyện vặt vãnh gì!"

Tô Tiến Sơn xúc động: "Cháu gái , cháu với bác thế nào, bác cả. Cháu càng như , bác càng gánh nặng cho cháu. Tuy nhà sợ chuyện, nhưng bác cũng lưng cháu. Cháu là thể diện, bác để ảnh hưởng đến cháu."

Tô Tầm mím c.h.ặ.t môi: "Cháu quan tâm mấy chuyện đó! Bác cả, bác cứ cháu. Không cần nhún nhường bọn họ. Ai gây sự thì cứ bật ! Cứ bảo là ý của cháu!" Câu cuối cùng cô gần như nghiến răng ken két.

Người nhà họ Tô các chịu kiếm điểm chán ghét cho , thế chẳng là hại ?

Đáng tiếc Tô Tiến Sơn tưởng thật, nghĩ cháu gái đang bênh vực , sợ chịu thiệt thòi. Ông thành thật cam đoan: "Tô tổng yên tâm, nhà họ Tô tuyệt đối cúi đầu ai. Chuyện hôm nay bác cũng cúi đầu, bác dùng lý lẽ để thuyết phục họ mà. Không mất mặt nhà họ Tô . Bác đường đường từng là cán bộ đại đội, chắc chắn việc khiến tâm phục khẩu phục. Tuyệt đối để ai quấy rối ảnh hưởng đến công việc của xưởng. Cháu cứ yên tâm 120 phần trăm ."

Mặt Tô Tầm đen sì , Tiểu Chu bên cạnh mà cũng thấy run.

Chẳng lẽ trong xưởng xảy chuyện lớn ?

Tô Tiến Sơn vẫn tiếp tục thao thao bất tuyệt lời cảm ơn Tô Tầm, rằng mức lương. Trả cho ông nhiều quá. Họ thành tích gì mà nhận lương cao thế , thực sự thấy hổ thẹn. Ông cam đoan sẽ quản lý c.h.ặ.t chẽ nhà, bắt họ sửa đổi thói hư tật , trở thành những công nhân gương mẫu, nghiêm khắc với bản .

Tô Tầm mặt cảm xúc, trong lòng đang cân nhắc xem nên trừ lương cả nhà họ Tô . Cuộc điện thoại mà gọi sớm hơn một chút, thì mức lương chắc chắn sẽ cắt giảm một nửa.

 

Loading...