Trở Thành Pháo Hôi Hải Ngoại Trong Niên Đại Văn - Chương 8:----
Cập nhật lúc: 2026-01-16 08:46:00
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5gI9xo36
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Sở trưởng Chu cảm thấy hổ, mấy đồng chí công an kỳ cựu từng đến nhà lão Tô đây cũng chẳng ai tiếp xúc với cái nhà , thành nhiệm vụ "cao cả" mới rơi xuống đầu lính mới là Tiểu Lý.
Lưu Tam Căn thấy hỏi mãi mà gì, trong lòng bắt đầu khó chịu. Mình đường đường là bí thư chi bộ thôn, chuyện gì mà còn giấu chứ?
cũng chẳng còn cách nào khác, cái thanh niên miệng kín như bưng, hỏi gì cũng . Nếu đến là Sở trưởng Chu thì còn thể lân la quen, chứ gặp kiểu lính mới "ngố tàu" là khó tiếp xúc nhất.
"Được , cho gọi ông đến. Ông đang việc ngoài đồng, cũng tiện chạy đó, sợ nhiều bàn tán." Chủ yếu là với tư cách bí thư chi bộ thôn, lặn lội chạy đồng tìm Tô Tiến Sơn thì mất mặt quá.
Trước khi Tô Tiến Sơn còn đại đội trưởng, ông cũng gọi lên trụ sở để chuyện. Cái kinh nghiệm Lưu Tam Căn học lỏm từ chính tiền nhiệm.
Công an Tiểu Lý nghĩ cũng , mà tự chạy đồng, khéo tưởng xảy chuyện gì ghê gớm lắm, ảnh hưởng đến việc lao động của thì . "Được, đợi ở trụ sở thôn. Phiền các ông gọi giúp một tiếng, đừng ầm ĩ quá nhé."
Lưu Tam Căn lập tức đưa mắt hiệu cho kế toán thôn gọi .
Kế toán hiểu ý, guồng chân chạy tót sân phơi thóc, trèo lên đống rơm cao, gân cổ gào về phía cánh đồng: "Tô Tiến Sơn, mau lên trụ sở thôn ngay, đồng chí công an tìm ông!" Mấy chữ "đồng chí công an" hét đặc biệt vang dội.
Sân phơi thóc địa thế cao nên tiếng vọng xa. Hầu như đang việc ngoài đồng đều thấy cả.
Bà con rào rào dậy ngó nghiêng, bàn tán: " là tìm nhà lão Tô !"
Cả nhà lão Tô cũng phen kinh hồn bạt vía.
Đang yên đang lành, tự dưng công an tìm đến?
Tô Bảo Linh sợ hãi bám c.h.ặ.t lấy cánh tay . "Mẹ, cứ mãi yên thế ?" Cô hận thể tát sưng cái mặt vì hồi trót dại để mắt đến tên thanh niên trí thức họ Tề ! Hắn quả thực là một tên chổi!
Tô Hướng Đông và Tô Hướng Nam thì xắn tay áo, bỏ dở công việc, vẻ mặt hằm hằm như chuẩn đ.á.n.h .
Cũng trách họ giống như chim sợ cành cong, thật sự là mấy giao thiệp với công an đây đều chẳng kết quả gì.
Trước khi Tô Hướng Đông cải tạo lao động, nhà họ Tô bao giờ nghĩ rằng ngày công an gô cổ như thế.
Ví dụ như vụ đ.á.n.h của Tô Hướng Đông, ở cái thôn thì đó là chuyện như cơm bữa, nhà nào mà chẳng từng đ.á.n.h ? Hồi tranh nước với đội sản xuất khác, còn vác cả v.ũ k.h.í choảng sứt đầu mẻ trán, ai về nhà nấy dưỡng thương là xong. Đánh thắng còn lãnh đạo đội khen ngợi nữa là.
Kết quả đó chỉ đ.á.n.h cho tên thanh niên trí thức họ Tề đen tối một trận, thế mà bắt. Sau vụ đó, nhà họ Tô mới một phen "phổ cập pháp luật", hiểu rằng thời nay thể tùy tiện đ.á.n.h nữa!
"Ông nó ơi, bây giờ?" Cát Hồng Hoa lo lắng hỏi: "Hay là loạn một trận nhé?"
"Làm loạn cái gì, mặt công an thì văn minh một chút." Tô Tiến Sơn là từng trải, rõ trường hợp nào thì nên ứng xử . Đối phó với loại mặt dày như Lưu Tam Căn thì mới cần loạn. Chứ đối mặt với công an thì chiêu đó tác dụng, vẫn tuân thủ quy tắc.
" cây ngay sợ c.h.ế.t , sợ cái gì chứ?"
Nói xong ông sang con thứ: "Mày ở trấn gây chuyện gì chứ?"
"Không bố!" Tô Hướng Nam vội vàng chối, mới chỉ tiếp xúc với đám đó thôi, chứ kịp gì .
Tô Tiến Sơn lúc mới yên tâm: "Thế thì ."
Tô Hướng Nam thì vẫn lo nơm nớp. Hồi Khâu Nhược Vân vu oan giá họa, rõ ràng cũng chẳng chuyện gì mà vẫn cải tạo mấy năm đấy thôi.
Ai kẻ nào giở trò hãm hại nhà ?
Nhà khác , chứ cả nhà Lưu Tam Căn thì chẳng ai cả. Bọn họ còn cấu kết với Hoắc Triều Dương nữa. Biết đấy là trò mèo của bọn chúng nhằm nhà họ Tô?
Vì thế, đợi Tô Tiến Sơn , cũng cùng cả lén theo .
Cho dù bố bắt thật, bọn họ dám chống đối công an, nhưng cũng thể khoanh tay . Phải nghĩ cách cứu chứ. Dù cũng thể để bố già còn chịu khổ cải tạo lao động.
Cát Hồng Hoa đương nhiên cũng dắt theo con gái cùng.
Không chỉ cả nhà lão Tô kéo đến trụ sở thôn, mà mấy thích hóng chuyện trong thôn cũng chẳng còn tâm trí mà việc nữa. Việc thì lúc nào chẳng , nhưng cơ hội hóng drama thế thì hiếm lắm.
Thế là khi Tô Tiến Sơn đến trụ sở thôn, đằng ông là cả một cái đuôi dài thườn thượt.
Công an Tiểu Lý qua cửa sổ thấy cảnh tượng thì phun cả ngụm nước ngoài.
"Cái là gì thế?"
Lưu Tam Căn liếc : "À, thôn thích xem náo nhiệt mà."
Tiểu Lý : "Ý là, kinh động đến nhiều như ?"
" đấy, kinh động thế nhỉ?" Lưu Tam Căn bộ nghiêm túc, gọi kế toán : "Tiểu Điền, cái gì thế hả?"
Kế toán Điền vẻ mặt hổ: " vội quá nên lỡ mồm hét to một chút."
Tiểu Lý: "..."
Thôi bỏ , cũng chuyện gì to tát, tuy chút bất mãn nhưng cũng gì thêm. Sau đó dậy mời Tô Tiến Sơn phòng và đóng cửa .
Tô Tiến Sơn bước , cũng chẳng tỏ vẻ lo lắng, trực tiếp kéo ghế xuống: "Bí thư Lưu, một ngụm nước cũng ?"
Lưu Tam Căn : "Công an đang tìm ông việc, uống nước cái gì mà uống?"
"Tìm việc, nhưng cũng phạm tội, xứng uống nước?" Tô Tiến Sơn với vẻ mặt sợ hãi. Chủ yếu là ông tự tin chuyện gì trái lương tâm nên chột . "Làm bí thư thôn mà coi thường bà con lối xóm thế?"
Lưu Tam Căn thấy ngoài ở đây cũng tiện đôi co, đành bảo cán bộ khác rót cho Tô Tiến Sơn bát nước.
Tô Tiến Sơn uống xong ngụm nước mới hỏi: "Đồng chí công an, việc gì ? Nhà đều là ăn lương thiện, bao giờ chuyện nhé."
Tiểu Lý : "Ông yên tâm, ai phạm tội cả, chỉ là tìm ông hỏi thăm chút tình hình thôi. Đồng chí Tô Tiến Sơn, tên thật của ông là Tô Kim Sơn ?"
Tô Tiến Sơn ngờ đối phương hỏi chuyện , ông nhẩm tính trong lòng, cái tên cũng phạm pháp, bèn gật đầu: " , đó là tên thời chế độ cũ, là cầu tiến nên đổi tên."
Tiểu Lý ghi chép , tiếp tục hỏi: "Bố ông là Tô Phúc Điền?"
" thế."
"Ông chú nào ?" Tiểu Lý hỏi tiếp.
Tô Tiến Sơn thấy lạ, thế ? Điều tra hộ khẩu , hỏi đến tận chú ông?
Bên cạnh, Lưu Tam Căn mắt sáng lên, chẳng lẽ nhà lão Tô thích bên ngoài phạm tội?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tro-thanh-phao-hoi-hai-ngoai-trong-nien-dai-van/chuong-8.html.]
"Tiến Sơn , nhớ ông ông chú hai đấy, hình như từng bố nhắc tới. Lần ngang qua mộ bố ông, còn thấy bên cạnh ngôi mộ đề tên chú hai ông là Tô Phúc Sinh mà." Lưu Tam Căn .
Tô Tiến Sơn lườm ông một cái, : " chú tên là Tô Phúc Sinh, nhưng ông rời khỏi đây từ sớm , chuyện từ khi lập quốc cơ, lúc đó mới vài tuổi, nhớ rõ lắm. Ông biền biệt bao nhiêu năm tin tức, bố nghĩ ông c.h.ế.t, vẫn luôn nhớ thương. Lúc lâm chung dặn lập cho chú hai một ngôi mộ gió."
Tiểu Lý hỏi: "Hồi nhà ông từng bán cho nhà địa chủ Hoắc ?"
Nghe đến địa chủ Hoắc, mặt Tô Tiến Sơn đen . "Có chuyện đó. Xã hội cũ mà, ruộng đất bán hết , cơm ăn thì chỉ nước thế thôi. Chú hai lúc đó chính vì việc cho địa chủ nên mới bỏ ."
Tiểu Lý gật đầu, tiếp tục ghi chép, đó sang hỏi Lưu Tam Căn: "Những gì ông đều đúng chứ?"
Lưu Tam Căn gật đầu: "Không sai." Ông vốn ưa nhà lão Tô nên nắm rõ tình hình nhà họ.
Tiểu Lý đối chiếu thông tin ghi chép với những gì sở trưởng cung cấp, xác nhận trùng khớp!
Ái chà, đây đúng là đồng bào hải ngoại tìm . Không sai !
Lúc , Tiểu Lý cuối cùng cũng cảm nhận sự thỏa mãn khi thành nhiệm vụ, cùng với niềm vui sướng khi giúp đoàn tụ.
Thư Sách
Giúp tìm , chứng kiến cảnh đại đoàn viên, đây là một việc bao.
Tiểu Lý nở nụ : "Tốt lắm!"
Lưu Tam Căn hỏi: "Đồng chí, cái gì? Thế là xong ?"
Ngay cả Tô Tiến Sơn cũng vểnh tai lên: "Đồng chí công an, rốt cuộc hỏi mấy cái để gì ? mơ hồ quá." Chẳng lẽ chú hai ông ở bên ngoài xảy chuyện thật? chú chẳng c.h.ế.t từ lâu , nếu c.h.ế.t thì tại bao nhiêu năm qua về?
Tiểu Lý thấy cần giấu giếm nữa, lúc thận trọng là vì sợ sớm quá, kẻ nhận vơ . Rốt cuộc từng vụ án mạo danh thế học đại học . Cậu là kinh nghiệm mà.
Giờ rõ chuyện, nhân chứng cũng , thì cần giấu nữa.
Cậu nhẹ : "Đồng chí Tô Tiến Sơn, nếu thông tin ông cung cấp là đúng, thì ông sắp đoàn tụ với nhà chú hai của ông . Người nhà chú hai ông đang tìm các ông đấy."
"Cái gì?"
Lưu Tam Căn là đầu tiên thốt lên kinh ngạc.
Chủ yếu là ngờ, ầm ĩ một hồi hóa là để tìm .
Nhà ai tìm mà còn nhờ công an đến điều tra hộ khẩu thế . Trước giờ từng chuyện như !
Tô Tiến Sơn cũng cảm thấy khó tin: "Đồng chí công an, nhầm đấy chứ? Chú hai bặt vô âm tín bao nhiêu năm nay, lúc đó loạn lạc, chú khi mới mười mấy tuổi, nếu còn sống thì mấy năm nay về?"
Tiểu Lý vẻ bí hiểm: "Đó là vì ông nước ngoài, về !"
"……!!!"
Lần , đến cả các cán bộ khác trong trụ sở thôn cũng kinh ngạc.
Xuất ngoại đối với dân thôn Tiểu Hoắc mà là chuyện quá sức hiếm lạ, thậm chí còn từng qua. Ai mà ngờ , ngay bên cạnh nước ngoài. Nơi đó xa xôi bao!
Lưu Tam Căn kích động: "Tô Tiến Sơn, nhà ông bà con ở nước ngoài hả?"
Tô Tiến Sơn : "Ông kích động cái gì, bây giờ còn như ngày xưa nữa." Ông tuy cán bộ nữa nhưng vẫn quan tâm đến thời sự, rảnh rỗi lên trụ sở thôn báo.
Cái lão Lưu Tam Căn chẳng lẽ bao giờ báo ?
Tiểu Lý : " , hiện tại đồng bào nước ngoài thể về nước , quốc gia đang mở cửa, ăn buôn bán với bên ngoài mà. Trước đây cũng chuyện đồng bào hải ngoại về tìm , ngờ trấn Bình An chúng cũng trường hợp ."
Tô Tiến Sơn lúc đầu óc vẫn còn loạn, thật sự là tin tức quá đột ngột, ông xác nhận nữa: "Chú hai hiện tại vẫn còn sống?"
Tiểu Lý đáp: "Cái thì rõ, chỉ trở về là cháu gái của ông , hiện đang ở thành phố Đông Châu. Cô sinh ở nước ngoài, hiểu về tình hình trong nước, cũng rõ tình hình các ông nên mới chạy đến cục thành phố nhờ giúp đỡ. Đồng chí cục gọi điện về sở, bảo xác minh tình hình. đến đây hôm nay chính là vì việc ."
Nói xong, nhét cuốn sổ tay túi: " mau ch.óng về báo cáo tin tức đây. Người đang đợi ở thành phố. Các ông cũng chuẩn tinh thần , chừng nay mai sẽ tìm đến đấy."
Tô Tiến Sơn gật đầu lia lịa, đó tiễn Tiểu Lý cửa: "Đồng chí, hôm nay thật sự phiền quá. Mang đến cho nhà tin tức như ."
"Không gì, việc nên mà." Tiểu Lý đáp.
Cửa phòng mở , đám hóng chuyện bên ngoài thấy cảnh tượng như mong đợi. Công an bắt Tô Tiến Sơn, ngược còn vui vẻ với ông, đó hai trao đổi vài câu công an lên xe đạp rời .
Có thất vọng, cảm thấy mất hứng vì kịch để xem.
Nhà lão Tô thì thở phào nhẹ nhõm, vội vàng vây , Cát Hồng Hoa sốt ruột hỏi: "Ông nó ơi, thế?"
Tô Tiến Sơn : "Không chuyện gì..."
"Không chuyện gì là ." Cả nhà đều nhẹ nhõm hẳn.
Tô Tiến Sơn tiếp: "Chỉ là... nhà chú hai về tìm , từ nước ngoài trở về."
Cát Hồng Hoa vẫn kịp ý thức điều gì, chỉ cố ý lớn: "Nghe thấy , đồng chí công an tìm nhà là để báo tin tìm , nhà chú hai về tìm , từ nước ngoài trở về đấy!" Bà cố tình to để chặn họng những kẻ đoán già đoán non. Tránh cho bọn họ thêu dệt linh tinh.
Chỉ là xong, chính Cát Hồng Hoa mới giật phản ứng : "Cái gì? Chú hai nhà ... nước ngoài á?" Nhà lão Tô nước ngoài từ bao giờ?
Đám hóng chuyện lời Cát Hồng Hoa , lập tức xúm .
"Cái gì mà nước ngoài, nhà các còn nước ngoài ?"
"Sao nước ngoài , giờ từng ? Hay là c.h.é.m gió đấy."