Trở Thành Pháo Hôi Hải Ngoại Trong Niên Đại Văn - Chương 75

Cập nhật lúc: 2026-01-30 06:07:01
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

 

... ... Bà lòng , thì !” Tôn Dung xúc động đến đỏ bừng cả mặt, theo tiếng gọi của con tim mà nhận lấy công việc .

thật sự ngờ, chuyện như thể đến lượt .”

Cát Hồng Hoa : “Bà kinh nghiệm, chắc chắn hơn hẳn khác . Hơn nữa, bà là ruột của Xuân Lan. Mấy năm nay bà chăm sóc, lén lút giúp đỡ nó, tuy nhưng trong lòng đều rõ cả. Trước nhà khổ quá, chẳng báo đáp gì. Giờ kinh tế khá giả , chẳng lẽ nhớ đến cái ơn của bà?”

Nghe đến đây, Tôn Dung đỏ hoe mắt, cúi đầu gạt nước mắt. Bà nhớ những ngày tháng khổ cực . Con gái bà sống khổ sở, ai cũng chê . Đến cả ông nhà cũng chẳng qua với nhà họ Tô. Mỗi con gái thứ hai về thăm nhà đều lủi thủi ăn cơm bếp. Bà , trong lòng nào dễ chịu. Nhất là mấy năm con rể lao động cải tạo, bà càng lo con gái và cháu ngoại đói. Thế nên bà thường xuyên giấu chồng tích cóp từng hào, từng đồng để dúi cho con gái.

Giờ đây cuộc sống nhà con gái phất lên nhanh ch.óng, ngay cả bà cũng cảm thấy như đang mơ.

“Con gái dứt ruột đẻ , đương nhiên thương . Đó là chuyện nên mà,” Tôn Dung .

Lý Xuân Lan xen : “Mẹ, con sớm mà, nhà chồng con lắm. Hào phóng hơn bố con nhiều. Nhà con phát đạt là kéo cả họ hàng lên.” Đâu như bố cô, chỉ khinh thường họ hàng nghèo khó.

Tôn Dung ấn nhẹ đầu con gái, hiệu đừng Lý Hữu Đức. Sau đó bà chút lo lắng: “Mẹ thì thằng Đại Bảo nhà ai lo đây?” Đại Bảo là tên ở nhà của cháu đích tôn bà.

Lý Xuân Lan đáp tỉnh bơ: “Thì để nó trông chứ . Dù gì Từ Tú Lệ cũng chịu ngoài việc? Vậy để cô tự trông con, kiếm tiền phụ cấp gia đình chẳng hơn ?” Một cô con dâu nghiệp cấp ba mà chẳng chịu đến chi bộ thôn việc, ở nhà cũng đỡ đần việc nhà, vườn tược cũng chẳng ngó ngàng. Cả nhà nhàn nhất là cô . Lý Xuân Lan thật hiểu nổi cô em dâu , lúc nào cũng vẻ phu nhân nhà giàu thế . Nhà họ Lý điều kiện để cô hưởng thụ như thế.

Tôn Dung ngẫm nghĩ, vốn định bảo là để Tú Lệ xưởng việc? nhớ đến quan hệ cơm lành canh ngọt giữa con gái và Tú Lệ, hơn nữa con dâu cũng thường xuyên tuyên bố tuyệt đối công nhân, chuyện e là khó thành. Bà mà mở miệng, khéo gây mất đoàn kết. Ở nhà họ Tô, chẳng lẽ bắt con gái bà giúp đỡ em dâu bên nhà đẻ?

Bà c.ắ.n răng quyết định. Con trai bà giờ đổi lãnh đạo, còn phong quang như . Ông nhà cũng lải nhải chuyện tiền nong. Bà cứ dứt khoát kiếm tiền phụ giúp gia đình. Con dâu chịu vất vả chút cũng . Sau bà sẽ trích một nửa lương cho nó. Không thể vì chuyện trông cháu mà bỏ lỡ công việc thế , hối hận kịp!

“Được, cứ quyết định thế nhé.” Bà nắm c.h.ặ.t t.a.y Cát Hồng Hoa: “Bà thông gia , trong lòng cho hết lời cảm kích.”

Cát Hồng Hoa giờ đây hào sảng vô cùng: “Có gì mà. nhé, cũng là quản lý, bà thông gia nếu chỗ nào , cần là vẫn . Lần phương Nam tập huấn, dạy , lãnh đạo là công tư phân minh. Nếu thì quản lý .”

Thư Sách

“Ôi dào, hiểu, hiểu mà. Bố cái Xuân Lan cũng lải nhải bên tai suốt. Nếu công tư phân minh thì ông việc ở thôn Lý Gia . Mọi đều là một nhà, đ.á.n.h gãy xương còn dính gân cơ mà. Bà ? hiểu hết.”

chuyện , Tôn Dung yên, vội vàng về nhà báo tin.

Lúc về, tất nhiên thể thiếu tay xách nách mang một đống quà cáp.

Dọc đường , bà thấy nở mày nở mặt vô cùng.

Trước con gái túng thiếu cần bà giúp đỡ, ngoài lưng cứ chê bà mang tiền nhà cho con gái, lỗ vốn.

Giờ bà xách bao nhiêu đồ từ nhà chồng con gái về, xem ai còn dám chê .

Nếu họ bà từng tuổi mà còn tìm việc , chắc khối ghen tị nổ mắt.

Khi bà về đến nhà, Lý Hữu Đức cũng từ chi bộ thôn trở về.

Vì nhận thông báo tuyển dụng của thị trấn nên Lý Hữu Đức Tô Tiến Sơn tập huấn ở phương Nam về.

Ông hôm nay bà nhà sang thăm con gái thứ hai, đoán chừng sẽ moi chút tin tức. Quả nhiên, thấy bà vợ về tay xách nách mang, mặt mày hớn hở, ông ngay là chuyện.

Lý Hữu Đức hỏi: “Sao thế, chuyện gì vui ?”

“Ông thông gia và bà thông gia phương Nam về . Oai phong lắm!” Tôn Dung vui sướng tột độ, đặt đống đồ lên bàn: “Ông xem , quà mang về cũng khác hẳn đồ ở đây. Ông thấy tận mắt , họ đổi nhiều lắm, suýt dám nhận. Ông mà gặp chắc cũng nhận nổi.”

Lý Hữu Đức khẩy: “Chẳng lẽ đổi cả cái mặt chắc?”

Tôn Dung đáp: “Cũng gần như thế, tóc đen nhánh . Da mặt căng bóng, trẻ bao nhiêu.”

Lý Hữu Đức nghi ngờ vợ đang tả yêu quái.

“Chỉ thế thôi ?”

“Đâu chỉ thế, ông , họ oai lắm.”

Cái gọi là "nhất tâm nhị dụng", bà Tôn bản lĩnh thật. Lúc ở nhà họ Tô, bôi kem dưỡng da cùng Cát Hồng Hoa, cảm thán hạnh phúc cuộc đời, nhưng tai vẫn lọt hết những lời "chém gió" của Tô Hướng Nam. Thế là lúc , bà kể y nguyên những lời khoác lác đó cho Lý Hữu Đức .

Mặt Lý Hữu Đức từ từ đỏ lên.

Nụ mặt ông bắt đầu cứng . Ông nghi ngờ hỏi: “Thật hả?”

Tôn Dung khẳng định: “Chẳng lẽ là giả? ông , thấy tận mắt tài xế . Cậu gọi ông Tô Tiến Sơn là Xưởng trưởng đấy. Chà, đúng là oai phong. Cả đời ô tô con bao giờ. Lần con trai lái xe Jeep về, cũng chỉ dám sờ sờ. Còn bà Cát Hồng Hoa thì máy bay, ô tô con đều đủ cả .”

Lý Hữu Đức: “...”

Ông hy vọng thông gia ăn , nhưng hy vọng họ quá . Tốt quá dễ khiến ghen ăn tức ở.

Ông dứt khoát mấy chuyện râu ria nữa, hỏi thẳng vấn đề: “Nghe sắp tuyển dụng công nhân. Bà ? Có tiêu chuẩn cụ thể là gì ?”

Tôn Dung càng hăng hái: “Đương nhiên là . Đang định với ông đây, bà thông gia bảo đăng ký tham gia tuyển dụng. Bảo nhà ăn việc cùng bà . Sau cũng là công nhân nhà máy đấy.”

Lý Hữu Đức: “...!!!”

“Bà cho bà việc? Nhà họ Tô thế cơ á?”

“Chứ , mấy năm nay đối với cái Xuân Lan, ghi nhớ hết đấy. Ông cứ càm ràm . Giờ sai chứ.” Tôn Dung lúc thực sự hất mặt lên trời. Trước sống dựa chồng nên chuyện thiếu tự tin.

Giờ sắp một công việc lĩnh lương, tuy ngày nào, nhưng trong lòng tự dưng thấy chắc chắn, năng cũng dõng dạc hơn hẳn.

Lý Hữu Đức trong lòng khó chịu. Nhà họ Tô cũng quá đáng thật. Hắn đến cửa thì họ hận thể đuổi khéo về. Còn vợ đến thì sắp xếp công việc.

Tuy nhiên, Lý Hữu Đức cũng thầm vui, dù cũng là một công việc. ông nghĩ đến đống việc nhà, “Không đúng, bà thì việc nhà ai lo?”

Chương 52

Tuy Lý Hữu Đức là Bí thư chi bộ thôn, điều kiện gia đình khá hơn các nhà khác trong thôn một chút, nhưng việc nhà nông cũng ít.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tro-thanh-phao-hoi-hai-ngoai-trong-nien-dai-van/chuong-75.html.]

Nhà Bí thư Lý cũng trồng trọt một ít, lương thực mà ăn chứ. Ngoài còn trồng rau, nuôi lợn, nuôi gà.

Chưa kể chuyện cơm nước cho cả nhà, dọn dẹp nhà cửa, tất cả đều dựa bàn tay bà chủ nhà họ Lý.

Lý Hữu Đức chỉ lúc rảnh rỗi mới xuống ruộng phụ giúp chút việc nông, chứ mấy việc lặt vặt khác ông chịu c.h.ế.t.

Đó là kể trong nhà giờ còn thêm đứa cháu đích tôn.

Bà Tôn Dung ngoài việc thường ngày còn lo nấu đồ ăn dặm cho cháu, nào là cháo mỡ lợn ninh nồi đất, nào là bột khoai lang... còn tắm rửa, giặt giũ cho nó.

Thế nên lúc Lý Hữu Đức mới sực nhớ , vợ thì ai lo đống việc ? Ông bắt đầu hoảng.

Lý Hữu Đức ông chắc chắn là !

Con dâu... Từ lúc gả về đây thấy nó động tay mấy việc bao giờ. Hơn nữa, Lý Hữu Đức vốn cái trọng vọng với học. Lúc cưới cô con dâu cho con trai cũng là vì nể cô văn hóa. Ở nông thôn, con gái học thức nhiều. Con dâu tuy chân tay vụng về khoản lao động, nhưng nhiều sách thánh hiền. Bắt một cô tú tài mấy việc tay chân kể cũng phí phạm.

Tôn Dung tính toán: “ nghĩ cả . , một tháng kiểu gì cũng kiếm mười mấy đồng, chẳng hơn đứt nuôi gà nuôi lợn ? Đây là tiền lương đảm bảo dù mưa nắng đấy. Lợn thì thôi khỏi nuôi, gà nuôi vài con cũng chẳng khó, ông ngày thường cứ vứt ít thóc cửa là , tối chúng nó tự đường về chuồng.”

“Thế còn giặt giũ cơm nước?”

Trên đường về Tôn Dung tính toán kỹ càng: “Quần áo tan về sẽ giặt. Cơm nước... ông cứ ăn uống đơn giản qua loa là . Chẳng lẽ vì bữa cơm của ông mà bỏ việc? Đây là công việc lương đấy nhé.”

“Thế còn cháu đích tôn thì ? qua loa , chứ cháu qua loa ?” Lý Hữu Đức sốt ruột. Cháu đích tôn là cục vàng của cả nhà, thể để nó chịu khổ. Trẻ con đói thì mà lớn nổi.

Tôn Dung về phía phòng con dâu: “ định để con dâu tự trông. Đến lúc đó lĩnh lương sẽ chia cho nó một ít.”

Lý Hữu Đức tỏ vẻ nghi ngờ: “Nó ?” Con dâu bế con thì , còn dạy con cái gì mà giáo d.ụ.c sớm, bảo thằng bé sẽ thông minh hơn. khoản nấu nướng cho con ăn thì cô bao giờ động tay.

Tôn Dung quả quyết: “Không cũng . Nhà điều kiện chỉ thế, thể để nó chơi xơi nước cả đời. Thêm một là thêm một khoản thu nhập. Ông bảo công việc hiếm thế nào. , bảo ngu.”

“Hay là để con dâu ?” Lý Hữu Đức cảm thấy đây mới là phương án nhất. Con dâu nghiệp cấp ba, việc gì mà chẳng ?

“Ông tưởng đó là xưởng nhà ông mở chắc? Con dâu tham gia tập huấn, mà tuyển dụng ? Chỗ là nhà ăn nên mới cần tập huấn gì sất. Con dâu liệu vác nổi cái xẻng nấu ăn to đùng ?”

“...” Lý Hữu Đức thấy cũng đúng. vẫn cam tâm hỏi : “Đều là một nhà cả, nhất thiết cứ tập huấn ?”

Tôn Dung ông ngay ông định giở trò gì.

“Ông thấy thông gia cho việc , liền tưởng dễ tính hả? Nếu ông xin việc cho con dâu, ông tự với . chả dám. Đắc tội với , khéo đến công việc của cũng bay mất.”

Lý Hữu Đức nhớ sự lạnh nhạt từng chịu ở nhà họ Tô, lập tức tỉnh mộng. Nhà họ Lý và nhà họ Tô đúng là " một nhà". Ít nhất coi trọng Lý Hữu Đức .

Ông c.ắ.n răng, chung quy vẫn tiếc khoản thu nhập . “Thôi , cứ theo ý bà.”

Thế là Tôn Dung phòng tìm con dâu thương lượng chuyện .

Từ Tú Lệ xong thì trợn tròn mắt, dường như thể tin nổi.

chồng từ đầu đến chân. Bà già ngày thường ở nhà lẩm cẩm, rảnh rỗi thì kiếm chuyện với con dâu. Giờ đòi ? Già thế còn á? Cửa nhà máy thấp thế ?

Khoan , bà già , thế đống việc nhà đổ lên đầu cô ?

Từ Tú Lệ chịu. Trong giấc mơ dài dằng dặc , chính vì cuộc sống cơm áo gạo tiền quá khổ cực nên khi tỉnh mộng, cô đưa lựa chọn khác. Chính là để vết xe đổ, để vất vả nữa.

Hiện tại cô theo chủ nghĩa việc gì động tay thì tuyệt đối động. Sau chồng cô là Lý Minh Khải sẽ trở thành giàu nhất thị trấn Bình An, cuộc sống sẽ càng sung sướng hơn. Cô bao giờ nghĩ quản lý đống việc nhà lặt vặt .

“Không , con lo hết .” Từ Tú Lệ từ chối thẳng thừng.

Tôn Dung lập tức sầm mặt: “Bảo cô đăng ký tuyển dụng thì cô . Giờ , cô cũng chịu. Cô trèo lên đầu cả nhà ?”

Từ Tú Lệ bĩu môi: “Một tháng mười mấy đồng bạc, sống c.h.ế.t ý nghĩa gì.”

Tôn Dung sững sờ: “Cái gì? Mười mấy đồng mà cô cũng coi gì á?”

Chuyện con dâu đây chê mấy đồng trợ cấp của chi bộ thôn thì thôi bỏ qua. Giờ đến mười mấy đồng cô cũng để mắt. là mắt mọc trán .

Điên , điên , rốt cuộc là ai điên đây? Tôn Dung tự hỏi , rốt cuộc nhà họ Lý điểm nào khiến con dâu ảo giác, đến mức coi thường mười mấy đồng lương một tháng? Không đáng để kiếm ư?

Con trai bà từ quân đội chuyển ngành về, nhờ lái xe nên lái xe cho thị trấn. Hiện tại lương một tháng cũng chỉ 31 đồng. Thế mà bao nhiêu ghen tị đỏ mắt. Bà là một bà già mù chữ, kiếm mười mấy đồng một tháng, còn gì mà thỏa mãn?

“Dù chuyện cứ quyết định như thế. Nếu thì một tháng chỉ giữ hai đồng, còn đưa hết cho cô cũng . Số tiền kiếm về dù cũng là của nhà . kiếm thì khác kiếm mất. tích cóp thêm tiền cho thằng Đại Bảo ?”

“Tú Lệ , thể chỉ dựa mỗi bố thằng Đại Bảo .”

Lời lọt tai Từ Tú Lệ khiến cô khó chịu vô cùng. Quả thực thể dựa Lý Minh Khải. Vận mệnh của Lý Minh Khải giờ khác hẳn trong mơ. Liệu còn đáng tin ?

“Con dâu, cô chỉ cần lo cho cô và thằng Đại Bảo là . Việc khác cũng chẳng trông mong gì ở cô. Đồ ăn dặm của Đại Bảo nấu sẵn để bếp lò, cô chỉ việc lấy cho nó ăn thôi. Chẳng tốn sức gì . Quyết định .” Tôn Dung xong liền bỏ ngay, kẻo cãi với con dâu.

Buổi tối Lý Minh Khải về, kể chuyện, cũng vui.

Trong nhà thêm một khoản thu nhập, còn hơn là ruộng. “Mấy hoa màu trong nhà khỏi trồng nữa. Trả ruộng , đỡ nộp lương thực.”

Lý Hữu Đức lo lắng: “Không chắc chắn đây.”

“Sao mà chắc? Người giàu nứt đố đổ vách như thế mở xưởng, chẳng lẽ ăn thua lỗ ? Hôm nay con ở trấn còn chuyện với tài xế lái xe cho chú Tiến Sơn. Người chị hai con là con dâu nhà họ Tô nên kể nhiều chuyện lắm. Bảo là ông chủ Tô oai phong lắm, giàu lắm. Còn bảo sắp tới sẽ đầu tư xây xưởng lớn ở thành phố Đông Châu nữa.”

Lý Hữu Đức kinh ngạc: “Nhanh như xây xưởng mới á?”

thế, bảo ông chủ Tô quen giàu, rủ cùng xây. Họ là đại gia nước ngoài về, tiền nhiều như nước.”

Lý Hữu Đức giờ đây chẳng còn sức mà ghen tị nữa. Khi cảm thấy đối phương ngang tầm , mới ghen tị. khi nhận đối phương ở cái tầm mà ngước , thì cảm giác đó trở thành điều hiển nhiên.

Thông gia Tô Tiến Sơn của ông, quả thực thăng tiến quá nhanh!

Dựa sự tin tưởng thực lực của thông gia, nhà họ Lý quyết định giêng sẽ nuôi lợn nữa, lượng gà cũng giảm bớt, chỉ giữ hai con gà mái già đẻ trứng cho cháu đích tôn tẩm bổ. Việc đồng áng đến lúc đó sẽ nhờ giúp, chỉ cấy ít lúa để ăn, còn ruộng đất cho khác thuê.

Tôn Dung thấy chuyện chốt, cảm thấy tinh thần sảng khoái, cả nhẹ nhõm. Mấy chục năm qua, khoảnh khắc nào bà thấy vui vẻ như lúc . Ngay cả lúc sinh con trai nối dõi khi hai cô con gái, bà cũng từng thấy vui sướng từ tận đáy lòng như .

 

Loading...