Trở Thành Pháo Hôi Hải Ngoại Trong Niên Đại Văn - Chương 61

Cập nhật lúc: 2026-01-18 22:59:16
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8APtG6dPkJ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Hôm ngài xem nhà ở Đông Châu, vẫn luôn lưu ý việc . Đồng chí bên cục quản lý nhà đất báo tin căn thích hợp, chờ ngài trở về là thể qua xem ngay.”

Tô Tầm hỏi: “Môi trường ở đó thế nào?”

“Là nhà lầu gạch xanh bên hồ, cả sân vườn riêng. Trước đây khu đó là gia đình giàu sinh sống. Sau một phần trưng dụng văn phòng cơ quan, giờ sửa sang và dọn dẹp trống trải nên chủ nhà bắt đầu rao bán.”

Tô Tầm đáp: “Vậy thì xem thử. Ở Hải Thành mua căn hộ view sông, xem với sông nước cũng chút duyên phận.”

Căn hộ view sông...

Tổng giám đốc Chu thầm nghĩ, đoạn đường ở đó chắc chắn đắc địa lắm.

Haizz, đúng là thế giới của giàu...

Phòng tổng thống của Tô Tầm vẫn giữ nguyên, Tổng giám đốc Chu sớm cho dọn dẹp sạch sẽ, điều hòa cũng bật sẵn. Bước là cảm thấy ấm áp dễ chịu ngay.

Sau khi rửa mặt và ngủ một giấc, nàng nhận điện thoại hỏi thăm từ Phó thị trưởng Lưu. Ông cũng quan tâm xem cuộc sống của nàng ở Hải Thành thế nào.

Phó thị trưởng Lưu thầm nghĩ, ngay cả Sở Ngoại vụ Hải Thành cũng gọi điện hỏi thăm về Tô Tầm, chứng tỏ cô đến cũng chú ý. Quả nhiên năng lực thì cũng thể lu mờ.

Tô Tầm : “Mọi chuyện đều , bên đó nhiệt tình, còn tổ chức tiệc chiêu đãi nữa.”

Nghe mà thấy chạnh lòng.

Phó thị trưởng Lưu cũng tổ chức tiệc, nhưng sợ đến lúc đó khách mời nước ngoài còn ít hơn cả nhân viên công tác thì hổ lắm.

Tổ chức tiệc quy mô nhỏ thì cũng , nhưng kiểu tiệc cơ bản chẳng mời nhân vật quan trọng nào. Người tiền, địa vị thì chung mâm với cùng đẳng cấp.

Đông Châu dù thế nào cũng so với Hải Thành, nơi mà cũng thấy đại gia.

Ông bình tĩnh : “Tô tổng chơi vui vẻ ở bên đó là . Nghỉ ngơi cho sức, qua mấy ngày nữa chúng cùng xem tiến độ nhà xưởng nhé.”

Tô Tầm đáp: “Được, cũng đang nóng lòng xem bên đó thế nào.”

Cúp điện thoại, Phó thị trưởng Lưu liền gọi ngay cho Tổng giám đốc Chu, giục mau ch.óng xúc tiến việc mua nhà cho Tô Tầm.

Tô Tầm nghỉ ngơi thoải mái hai ngày, cơ bản cả.

Nàng đang suy tính xem tới sẽ cách nào để kiếm thêm nhiều "giá trị chán ghét" hơn nữa.

Lúc , nàng liếc tổng tiến độ nhiệm vụ của (Giá trị chán ghét: 1311/10000).

Đây là con tích lũy từ lúc bắt đầu kiếm điểm cho đến tận hôm nay.

Trong đó phần lớn là do dân thôn Tiểu Hoắc cống hiến. Kể từ khi thôn Tiểu Hoắc loại khỏi danh sách tuyển dụng, Tô Tầm trở thành kẻ thù chung của cả thôn. Từ già đến trẻ, thậm chí khi cả ch.ó mèo trong thôn cũng oán hận nàng. Oán khí dành cho Tô Tầm còn lớn hơn cả với nhà lão Tô. dù oán khí lớn đến , mỗi cũng chỉ đóng góp một điểm giá trị.

Thế nên Tô Tầm khai thác những con đường mới. Lần , chiêu bài "yêu cầu tuyển dụng" giúp nàng kiếm một mớ kha khá, đủ để tiêu xài rủng rỉnh ở Hải Thành.

vụ gây sự cuối cùng đó trôi qua gần một tháng, hiện tại chỉ tăng trưởng chững .

Xem cảm xúc của bình trở .

Vẫn còn một bộ phận kích động cảm xúc.

Tô Tầm nghĩ cách khuấy động bọn họ lên. Nếu , cái hình tượng "vĩ quang chính" (vĩ đại, quang vinh, chính nghĩa) dễ sụp đổ.

Về khoản chọc tức khác, Tô Tầm quả thực là dân trong nghề.

Rất nhanh, nàng nảy một ý tưởng.

Vài ngày , Phó thị trưởng Lưu đích đến đón Tô Tầm thị sát công trình xây dựng nhà xưởng tại thị trấn Bình An.

Ngồi trong chiếc xe nhập khẩu của Tô Tầm, Phó thị trưởng Lưu cảm nhận rõ sự khác biệt. Nhìn sang Tô Tầm, ông cảm thấy cô chút đổi.

Xem đây Tô tổng vẫn còn khiêm tốn, ăn mặc quá nổi bật.

Cũng , thời gian đầu mới một về nước, lạ nước lạ cái, đúng là nên quá phô trương.

Giờ đây khi môi trường sống định, bạn bè, cảm giác an , cô mới bắt đầu bộc lộ con thật của .

Phó thị trưởng Lưu tự suy diễn nhiều và cảm thấy suy luận của cực kỳ hợp lý.

Trên đường , hai trò chuyện về việc xây dựng nhà xưởng.

Tô Tầm : “Lần Thượng Hải gặp vài bạn, những kinh doanh cũng cần sản phẩm nhựa. Nếu Đông Châu tiêu thụ hết, chúng thể thử hướng xuất khẩu.”

Phó thị trưởng Lưu thì kích động. Hàng hóa Đông Châu cũng thể xuất khẩu ?

Ông nghĩ ngay đến các nhà máy khác ở Đông Châu: “Tô tổng, nếu mối quan hệ ở mảng , mong cô lưu ý giúp đỡ nhé. Đông Châu chúng ít sản phẩm .”

Tô Tầm đáp: “ am hiểu về các mặt hàng khác lắm. Việc để hãy . Trước mắt cứ lo cái xưởng nhựa .”

“Đương nhiên , chuyện đó tính .” Phó thị trưởng Lưu vui vẻ mặt.

Tô Tầm tiếp lời: “Vì định hướng theo con đường xuất khẩu, nên yêu cầu đối với công nhân sẽ càng cao hơn. Lần trở về, bổ sung thêm một điều khoản với bên .”

Phó thị trưởng Lưu gật đầu: “ là yêu cầu cần cao hơn một chút.”

Nếu vì Tô Tầm chiếu cố đồng hương, ông đề nghị tuyển ngay tại thành phố Đông Châu .

trường hợp xa nhà cũng chẳng hiếm lạ gì. Chỉ cần ký túc xá, nhà ăn thì công nhân ở cũng việc .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tro-thanh-phao-hoi-hai-ngoai-trong-nien-dai-van/chuong-61.html.]

Lần đoàn đến thị trấn Bình An, tất nhiên đón tiếp nồng nhiệt. Chủ tịch huyện Cao cũng chạy tới nơi.

Tuy trời lạnh, nhưng nhiệt huyết của vẫn hừng hực.

Đoàn xem khu nhà xưởng đang xây dựng, mặt ai nấy đều tràn đầy kỳ vọng.

Chủ tịch trấn Lâm giới thiệu về tiến độ công trình.

Nhờ sự phấn đấu thức khuya dậy sớm của , khu xưởng chính dựng lên và sắp lợp mái. Các trang thiết bên trong cũng đang chuẩn . Còn các công trình phụ trợ khác cũng sẽ thiện cuối năm.

Phó thị trưởng Lưu giữ vẻ mặt nghiêm nghị gật đầu, đó sang hỏi Tô Tầm: “Tô tổng ý kiến gì ?”

Tô Tầm : “Tiến độ nhanh, ở nước ngoài cũng chắc tốc độ như .”

Mọi đầy tự hào. Nói về hiệu suất việc, họ thật sự thua kém nước ngoài. Chúng sợ khổ, sợ mệt, thể nỗ lực khắc phục khó khăn.

Sau khi xem xong tiến độ công trình, đoàn trở phòng họp của thị trấn.

Tô Tầm mở lời: “Vấn đề quan tâm nhất hiện nay vẫn là tuyển dụng. Hôm nay đến đây là bổ sung vài điểm.”

Câu thực sự Chủ tịch trấn Lâm tê cả da đầu. Lần khi thông báo yêu cầu tuyển dụng, dân các thôn bên phản ánh ít ý kiến .

“Tô tổng, các yêu cầu tuyển dụng đó chúng phổ biến xuống .” Chủ tịch trấn Lâm gượng.

Phó thị trưởng Lưu xua tay: “Tô tổng yêu cầu cao là chuyện , sản phẩm thì mới bán giá. Phải luôn hướng tới sự hảo.”

Chủ tịch trấn Lâm vội đáp: “Quả đúng là như .”

Tô Tầm : “Như lời Phó thị trưởng Lưu, để đạt sự hảo, dự định sẽ tiến hành thi tuyển nghiêm ngặt. cũng hiểu trình độ văn hóa của bà con nơi đây cao, càng hiểu về ngành . Vì , định mời về các thôn để mở lớp tập huấn. Ai đăng ký tuyển dụng bắt buộc tham gia khóa đào tạo khi nhận việc. Sau khi bắt đầu tuyển dụng chính thức sẽ thi dựa nội dung học.”

“Hả?”

Mọi ở thị trấn đều ngỡ ngàng. Đào tạo khi nhận việc, đây là đầu tiên họ thấy.

Tập huấn quy mô lớn thế ?

Tô Tầm bồi thêm: “Chi phí đào tạo sẽ do nhà máy chi trả.”

Phó thị trưởng Lưu xong liền vỗ tay tán thưởng: “Đề nghị của Tô tổng quá ! Hiếm ai như Tô tổng lo nghĩ cho bà con đến thế. Trước đây cứ lo họ đảm đương nổi công việc, giờ Tô tổng chịu bỏ tiền bỏ thời gian đào tạo họ, thế là giải quyết bài toán khó .”

Ông nghiêm mặt lãnh đạo thị trấn: “ các việc tư tưởng chăng chớ, nghĩ qua loa là xong. chuyện nhà máy thể qua loa . Muốn nhân tài kỹ thuật thì thể văn hóa? Bắt buộc tổ chức tập huấn cho các thôn! Ngày xưa xóa mù chữ còn , chẳng lẽ việc ? Nếu tham gia tập huấn thì chứng tỏ chịu khổ, cũng đừng đến đăng ký tuyển dụng gì.”

Chủ tịch trấn Lâm và các cán bộ vội vàng tỏ thái độ: “Sắp xếp quả thực , đang lúc nông nhàn, thích hợp để tập trung huấn luyện. Tô tổng, đề xuất của ngài thật đúng lúc.”

Tô Tầm : “ cũng cân nhắc kỹ . Đối với cái xưởng , tâm huyết hơn các vị tưởng tượng nhiều.”

Giáo viên huấn luyện thì mời ngay các thầy cô ở trường trung học thị trấn. Cứ để họ cầm tài liệu, giảng dạy một cách máy móc theo sách vở là .

Thực tế thì trong lớp học cũng chẳng thể nào thạo việc ngay . Giống như các trường nghề , học ba năm xong xưởng vẫn lóng ngóng tay chân. Không cần thiết mời chuyên gia kỹ thuật về dạy lý thuyết.

Kỹ thuật là thứ xưởng, để thợ cả cầm tay chỉ việc mới nên .

Tô Tầm tổ chức tập huấn, trắng là để khó , chứ hy vọng qua khóa mà đào tạo nhân tài kỹ thuật ngay.

Thế nên, Tô Tầm hào phóng chi tiền học phí, tiền tài liệu, tiền trợ cấp ăn uống cho giáo viên... Tổng cộng cũng chẳng quá 500 tệ tiền ngoại hối quyên góp.

Chỉ cần đợt kiếm mười điểm giá trị chán ghét thôi là Tô Tầm thấy lãi to .

Tô Tầm cảm thấy, chắc chắn sẽ chỉ dừng ở mười điểm.

Thư Sách

Khuấy đảo xong một trận, Tô Tầm về thành phố Đông Châu, để mớ rắc rối cho lãnh đạo thị trấn đau đầu.

Tô Tầm về đến khách sạn, đang định lên phòng nghỉ ngơi thì Tổng giám đốc Chu vội tìm cô.

“Tô tổng, từ Hải Thành gọi điện cho ngài. Lúc ngài mặt nên ghi .”

Tô Tầm nhận lấy tờ giấy từ tay ông Chu.

Trần An Lị, điện thoại xxxxx...

Cô nhếch môi , hỏi Tổng giám đốc Chu: “Cuối năm khách sạn đông khách ?”

“Tuy đang là mùa công tác, nhưng phòng ốc bên chúng vẫn còn khá dư dả.”

Tô Tầm gật đầu, gì thêm thẳng lên lầu.

Chương 44

“An Lị , ở ngoài về. Nghe gọi cho ?”

Tô Tầm uống sữa ấm, cầm điện thoại dựa lưng ghế sofa trò chuyện.

Trần An Lị nhận điện thoại của Tô Tầm thì vui. Cô đợi cuộc gọi mãi.

“Xưởng của xây xong ?”

Tô Tầm đáp: “Sắp , hiệu suất của họ cao lắm. Cậu khó mà tưởng tượng , chỉ trong một tháng mà nhà xưởng dựng lên .”

Tốc độ khiến Trần An Lị cũng kinh ngạc. Bởi vì đây nhà xưởng của gia đình cô ở nước ngoài là mua sẵn. Nếu tự xây dựng thì sẽ mất nhiều thời gian.

Không chỉ chi phí nhân công đắt đỏ mà còn vướng nhiều quy định về giờ việc.

Trần An Lị chút ngưỡng mộ, cô cũng một sự nghiệp của riêng . Không là tiền tiêu vặt bố cho, mà là tự tay kiếm tiền.

Loading...