Trở Thành Pháo Hôi Hải Ngoại Trong Niên Đại Văn - Chương 60:"""

Cập nhật lúc: 2026-01-18 07:04:00
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8APtG6dPkJ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đối với đất nước, họ cảm thấy chút xa lạ. Vì phần lớn đều sinh và lớn lên ở nước ngoài.

Cho nên ở vùng đất xa lạ , bắt họ rời khỏi nơi mới quen thuộc để đến một chỗ khác, ai nấy đều tỏ mấy vui vẻ.

"Đi máy bay cũng chỉ mất mấy tiếng thôi mà, nếu thì thôi. Các thể ở Hải Thành khảo sát môi trường, đầu tư đây cũng . Biết các tìm dự án hơn, cũng thể góp vốn đầu tư cùng."

Tô Tầm lập tức .

"Em , nhân tiện du lịch luôn." Trần An Lị là đầu tiên lên tiếng.

Hiện tại cô coi Tô Tầm như tấm gương để noi theo. Tô Tầm là thừa kế của gia đình, một về nước nhận , đầu tư, một phương Nam, đến Hải Thành.

Nếu bản như Tô Tầm, thì còn gì đến chuyện tiếp quản việc kinh doanh của gia đình nữa?

Chuyện một khi khởi xướng, ắt sẽ hưởng ứng.

Đã hăng hái đòi tham gia, giờ rút lui thì sợ cho thối mũi.

Sau trong cái vòng tròn , sẽ mang danh là đồ vô dụng. Khiến khác cảm thấy nên trò trống gì.

Thế là nhao nhao bày tỏ thái độ đồng ý.

Tô Tầm : "Các về bàn bạc với gia đình . Dù cũng vội. Dạo sẽ ở Đông Châu suốt. Các tìm cũng tiện."

 

Tiễn đám ấm cô chiêu về xong, Tô Tầm mới thảnh thơi trong phòng khách nhà , cầm chiếc tách sang trọng do đám bạn tặng, thưởng thức hương vị trái cây thanh ngọt.

Lúc Lý Ngọc Lập mới bình tĩnh , đến báo cáo công việc với Tô Tầm.

Tô Tầm vội vàng chạy đến, nên quan tâm hỏi: "Ăn cơm ?"

Lý Ngọc Lập chút thụ sủng nhược kinh, cảm động đáp: "Vừa nãy lúc Tô tổng bận tiếp khách, ăn tạm trong bếp ." Đồ ăn trong bữa tiệc ngon thật đấy!

Tô Tầm gật đầu, hiệu cho cô tiếp tục.

Lý Ngọc Lập tiếp tục báo cáo tiến độ công việc. Sau mấy ngày bận rộn, các thủ tục cần thiết đều tất.

"Thành phố Đông Châu coi trọng ngài, nên các thủ tục đều giải quyết thuận lợi. Họ còn cử cán bộ các bộ phận liên quan hỗ trợ chạy vạy. Nếu cũng chẳng nhanh đến thế."

Phải , những thủ tục chỉ riêng việc đóng dấu thôi cũng chạy đôn chạy đáo mấy nơi.

Lại còn chắc gặp lãnh đạo phụ trách ở cơ quan. Có sự chiếu cố của lãnh đạo Đông Châu, một quy trình thực sự là đặc cách riêng cho cô. Căn bản cần tìm , tự tìm đến giúp, tiết kiệm bao nhiêu thời gian.

Tô Tầm : "Cho ắt sẽ nhận . Chúng đầu tư thành phố Đông Châu, họ đương nhiên phục vụ chúng . Họ phục vụ , tự nhiên chúng cũng sẽ giúp quảng bá hình ảnh thành phố Đông Châu đến nhiều hơn."

Lý Ngọc Lập , tự hào.

Vừa nãy cô thấy , bao nhiêu vây quanh Tô tổng, theo Tô tổng cùng ăn.

Tô tổng quan hệ rộng, sức ảnh hưởng lớn như , đáng hưởng sự chăm sóc hơn.

Hôm đó, Tô Tầm bảo Lý Ngọc Lập ở biệt thự của .

Đây cũng là đầu tiên Lý Ngọc Lập ở trong một căn biệt thự kiểu Tây, cảm giác thật là... quá tuyệt vời!

Cô nghĩ, nếu một căn biệt thự như thế ở Hải Thành, thì hạnh phúc bao!

Đây là chuyện mơ cũng dám nghĩ tới, nhưng giờ theo Tô tổng mở mang tầm mắt, Lý Ngọc Lập đột nhiên thêm nhiều niềm tin. Cảm thấy sớm muộn gì cũng sẽ ngày đó.

Đừng Lý Ngọc Lập, ngay cả Tô Tầm giường cũng cảm thấy hưng phấn.

Nghĩ kiếp , cô hai bàn tay trắng, kiếm chút tiền cũng nỡ tiêu, một lòng tích cóp để trả tiền đặt cọc nhà.

Định bụng mua trả góp một căn hộ nhỏ một phòng ngủ, coi như cũng cái tổ ấm.

Ai ngờ hôm nay...

"Hệ thống, đó ?"

Hệ thống Vạn Người Ghét: " vẫn luôn ở đây mà, ký chủ."

"Cảm ơn nhé." Tô Tầm hiếm khi xúc động, thật lòng lời cảm ơn.

Hệ thống Vạn Người Ghét: "Tại cảm ơn?"

"Cảm ơn cho một cuộc đời mới."

Hệ thống Vạn Người Ghét: "Vậy cô nỗ lực kiếm giá trị chán ghét ký chủ, đừng chìm đắm trong hưởng thụ. Cô thấy ở Hải Thành quá lâu ? thực sự lo cô ham chơi quên nhiệm vụ đấy."

Tô Tầm: "..." Thế mới , tự nhiên sướt mướt gì. Con vẫn nên sống lạnh lùng một chút thì hơn. Đạo lý đến trí tuệ nhân tạo còn hiểu.

Con dễ đồng tiền mờ mắt, cô cũng ngoại lệ. Cô suýt chút nữa phần thưởng tiền bạc của hệ thống ăn mòn ý chí.

Ngày hôm , Tô Tầm bảo Lý Ngọc Lập thủ tục sang tên nhà đất.

Còn về tiền mua nhà, cô bảo hệ thống chuyển khoản trực tiếp tài khoản chỉ định của đối phương.

Về việc hệ thống tìm đại diện chuyển khoản là ai khác, đó việc Tô Tầm cần bận tâm.

Tóm là giấy tờ nhà đất nhanh cấp.

Đây cũng coi như là căn nhà đầu tiên của Tô Tầm ở thời đại .

Tiếc là thể ở lâu, cô về Đông Châu. Phải nỗ lực kiếm giá trị chán ghét, tiện thể bù tiền tiêu xài ở Hải Thành mấy ngày qua.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tro-thanh-phao-hoi-hai-ngoai-trong-nien-dai-van/chuong-60.html.]

Trước khi , cô báo một tiếng với Trần An Lị, để phương thức liên lạc. Sau đó thẳng một mạch.

Vẫy tay áo , vương chút bụi trần.

Trần An Lị tin Tô Tầm , lập tức gọi điện liên lạc với những khác.

"Mặc kệ các lề mề, tớ sẽ tự theo chị Tầm Tầm. Tớ đợi các ."

"An Lị, đừng vội. Giờ trời lạnh lắm. Đợi qua Tết Âm lịch chúng cùng Đông Châu nhé."

"Các cứ ở đó mà dây dưa , tớ một . Ít nhất tớ cho chị Tầm Tầm thấy quyết tâm của tớ."

Cúp điện thoại, Trần An Lị chỉ cảm thấy đám xứng đáng đồ vô dụng, thừa kế nổi gia sản.

Thà ru rú trong nhà hưởng thụ lò sưởi, cũng chịu bước chân ngoài vận động.

Người như Tô Tầm chẳng chút áp lực nào. Dù cô nỗ lực thì tài sản gia đình vẫn thuộc về cô . Khác biệt chỉ là ở chỗ cô tự kinh doanh thuê quản lý.

Tô Tầm vốn thể thuê quản lý tiếp tục điều hành công việc, còn thì hưởng thụ cuộc sống.

vẫn nỗ lực như .

Quả thực là tấm gương sáng cho chúng noi theo.

Đám còn cái gì mà đợi qua Tết.

Cái gì gọi là rèn sắt khi còn nóng, hiểu hả? Để lâu ngày, chị Tầm Tầm kiếm cái cớ gì đó là đá đ.í.t, thèm chơi với bọn nữa .

Trong giới thượng lưu cũng chuỗi thức ăn khinh bỉ lẫn .

Những thừa kế gia tộc bồi dưỡng bài bản thường chơi với đám "trẻ con" như bọn họ.

Cũng may chị Tầm Tầm ít tiếp xúc với ngoài, hiểu mấy quy tắc ngầm nên mới chơi cùng bọn họ. Thế mà còn ở đó lề mề, đúng là phong thái việc lớn.

Tô Tầm máy bay về thành phố Đông Châu, điều khiến Tổng giám đốc Chu yên tâm hơn nhiều.

Chỉ sợ vị Hải Thành chê Đông Châu nhà quê, sẽ mở rộng đầu tư ở đây nữa.

Vì Tô Tầm ở tại khách sạn của , lão Chu cũng lo sốt vó.

Vốn dĩ một năm chẳng liên lạc với lãnh đạo mấy , giờ thành quen luôn . Hễ động tĩnh gì là báo cáo ngay cho lãnh đạo, cập nhật tình hình của Tô Tầm.

Tô Tầm về, ông cứ thấp thỏm mãi.

Trước còn thể thông qua Lý Ngọc Lập hỏi thăm tin tức của Tô Tầm. Từ khi Lý Ngọc Lập trở thành trợ lý đặc biệt cho Tô Tầm, phận đổi ch.óng mặt. Lập tức kín như bưng, hé răng nửa lời về chuyện của Tô Tầm. Bác tài xế Ngụy cũng thành câm, mời t.h.u.ố.c thì hút, hỏi chuyện thì miễn bàn.

Tổng giám đốc Chu cũng hết cách, chẳng lẽ trách Lý Ngọc Lập trượng nghĩa ?

Người gặp chuyện như , nắm c.h.ặ.t lấy cơ hội ? Tổng giám đốc Chu chỉ đành tỏ vẻ thông cảm, đó tiếp tục ngày ngày lo lắng.

Mãi đến khi nhận điện thoại, bảo ông thông báo cho bác Ngụy sân bay đón .

Trái tim Tổng giám đốc Chu mới yên vị trở l.ồ.ng n.g.ự.c.

Lúc đón, ông đích .

Nhìn thấy Tô Tầm bước từ sân bay, ông cảm giác Tô Tầm đổi. Khí chất cả ... sang trọng hơn vài phần.

Xem Hải Thành đúng là đất lành.

Tô Tầm đương nhiên sang trọng hơn , vì lụa mà, cô đang khoác chiếc áo khoác lông dê may đo riêng, chân giày da cao cấp.

Cô còn uốn tóc xoăn, đội thêm chiếc mũ nồi, trông cực kỳ thời thượng.

Mỗi khi giơ tay, chiếc nhẫn phỉ thúy mặt trứng bồ câu trắng nõn ngón tay lấp lánh tỏa sáng.

"Tô tổng?"

Tổng giám đốc Chu chuyện cũng chút căng thẳng. Cứ cảm thấy khí thế của Tô Tầm hiện tại ngày càng áp bức khác.

Tô Tầm đưa tay chỉnh vành mũ: "Tổng giám đốc Chu, ông đây?"

Thư Sách

"À, là đón ngài, chẳng tin ngài từ Hải Thành về ? Lâu ngày gặp, đều nhớ mong cuộc sống của ngài ở bên ngoài." Câu khéo léo kéo Tô Tầm về phía " nhà".

Tô Tầm mỉm : "Cũng khá , gặp nhiều bạn bè. Dạo tụ tập suốt, quả thực bận rộn đến mức lo việc khác. vẫn coi trọng việc đầu tư ở Đông Châu. Biết nhà xưởng xây dựng cũng hòm hòm nên cố ý về xem ."

Lý Ngọc Lập và Chu Mục giúp cô cất hành lý. Bác Ngụy xuống xe mở cửa.

Tô Tầm : "Lên xe chuyện."

Tổng giám đốc Chu đương nhiên khách sáo, vội vàng lên xe theo. Lý Ngọc Lập thì tự giác nhường chỗ, sang xe con của Tổng giám đốc Chu.

Chẳng lẽ ba chen chúc một chỗ, ép Tô tổng giữa .

Trên xe, Tô Tầm cũng kể về cuộc sống của ở Hải Thành, khen Hải Thành tuyệt, phong cảnh , náo nhiệt.

Nghe mà Tổng giám đốc Chu tê cả da đầu.

Đặc biệt khi tin Tô Tầm mua nhà ở Hải Thành, ông càng thêm lo lắng. "Tô tổng định chuyển đến Hải Thành sống ?"

"Tạm thời quyết định , công việc bên xử lý xong mà. Mua nhà bên đó để tiện tụ tập bạn bè thôi."

Tổng giám đốc Chu: "..."

Cũng bắt đầu quen với sự hào phóng của Tô tổng .

Loading...