Trở Thành Pháo Hôi Hải Ngoại Trong Niên Đại Văn - Chương 50:"""""
Cập nhật lúc: 2026-01-17 06:45:51
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/4fq15bsYoY
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tô Bảo Linh vội vàng gật đầu lia lịa. Không sai, còn chị Tầm nữa. Gia đình cô sẽ bao giờ cảnh sống như đây nữa, những ngày tháng tươi đang ở phía . Ngày tháng cơ cực lùi xa . Cô cũng cần tự trách nữa. Cô trở thành một tài giỏi như chị Tầm, để ai dám bắt nạt nhà cô nữa.
Người dân thôn Tiểu Hoắc cũng chuyện Hoắc Triều Dương đến nhà họ Tô.
Đối với ân oán giữa hai nhà, đều cảm thấy Hoắc Triều Dương với nhà họ Tô. Rốt cuộc thì lúc yêu cầu ở rể, cũng chịu. Muốn hủy hôn, cũng đồng ý.
Hơn nữa Hoắc Triều Dương từ nhỏ việc cũng chăm chỉ, chịu thương chịu khó. Trong mắt dân thôn Tiểu Hoắc, vị thiếu gia của dòng họ Hoắc sa sút thực cũng lớn lên giống như bao đứa trẻ con nhà nghèo khác.
Nhà họ Tô bắt nạt một đứa trẻ mồ côi như , quả thực là táng tận lương tâm.
Lúc lấy cái ghế giáo viên tiểu học để dụ dỗ tìm chồng cho con gái, ném Hoắc Triều Dương sang một bên. Học hết cấp ba, về vẫn ruộng. Thế là ý gì?
Những đương nhiên cũng quên chuyện năm xưa họ còn lôi gia thế của Hoắc Triều Dương để chèn ép Tô Tiến Sơn. Dù thì hiện tại, những dân thôn Tiểu Hoắc xung đột lợi ích với Hoắc Triều Dương đều về phía .
Thêm đó, sự ngang ngược của nhà họ Tô hiện nay, việc cho tham gia tuyển dụng, càng khiến họ cảm thấy nhân phẩm của nhà họ Tô vấn đề.
Hoắc Triều Dương nhà họ Tô ức h.i.ế.p thê t.h.ả.m, vốn dĩ rời khỏi đây để từ đầu. Giờ vì Lưu Tam Căn mà , đến nhà họ Tô cầu xin giảng hòa. Đây là ân tình lớn bao.
Vì thế, nhiều mang trứng gà đến nhà họ Lưu, bảo Hoắc Triều Dương mang khi rời khỏi đây.
Họ an ủi : "Nhà lão Tô bản chất là thế, bà con của họ khi nào thấu bộ mặt thật, sớm muộn gì cũng chịu nổi ."
"Người đàng hoàng t.ử tế ai mà chịu nổi cái nhà đó."
"Chẳng qua là mới tiếp xúc ít thôi, nhà họ Tô giỏi diễn kịch lắm."
"Người bà con của nhà họ Tô cũng chẳng thứ gì, đúng là mù mắt!"
Hoắc Triều Dương những lời nhưng gì. Hắn cũng cùng những bàn luận về nhân phẩm của nhà họ Tô. Hắn giờ đây còn là thiếu niên vây hãm trong cái thôn nhỏ bé nữa.
Sân khấu của hiện tại là ở thế giới bên ngoài. Không cần thiết giao du với những nữa.
Cho nên lịch sự từ chối quà cáp, cáo từ nhà họ Lưu.
Lưu Tiểu Cường và Lưu Tiểu Phương đương nhiên cùng tiễn . Tiện thể họ cũng lên huyện. Hơn nữa hiếm khi về một , Lưu Tiểu Cường hy vọng thể hâm nóng tình em .
Thấy chuyện của bố coi như còn hy vọng, cái nhà chỉ thể dựa . tự lượng sức , cuối cùng vẫn dựa Hoắc Triều Dương.
Lưu Tiểu Cường hỏi: "Anh, chuyện của bố em... thực sự là hết cách đúng ?"
Hoắc Triều Dương im lặng vỗ vỗ vai .
Lưu Tiểu Cường trong lòng cũng từ bỏ, kinh động đến lãnh đạo thành phố thì còn gì nữa? Haizz, chỉ thể trách lúc tìm hiểu kỹ càng sự việc.
Biết thế hỏi ý kiến Triều Dương khi .
Tiếc là sai một ly một dặm. Giờ thể cứu vãn nữa.
"Anh, em tiếp tục theo việc, cái nhà dựa em chống đỡ. Bố em tù em còn nuôi ông nữa."
Hoắc Triều Dương chút do dự, năng lực của Tiểu Cường theo kịp sự nghiệp hiện tại của . Không cần thiết dùng nữa.
"Thế , đang định mở rộng một bộ phận bán sỉ ở đây, chuyên phát triển mảng bán lẻ. Đến lúc đó em giúp để ý một chút. Cũng cần nghỉ việc ở cơ quan , giữ công việc đó cũng là một sự bảo đảm."
Lưu Tiểu Cường vui mừng: "Cảm ơn !"
Lưu Tiểu Phương bên cạnh , cũng mỉm . Nhà đẻ cô vẫn sụp đổ , chỉ cần Triều Dương ở đây, nhà đẻ cô sẽ kém cỏi . Còn hơn nhà họ Tô lúc nhiều.
Người bà con của nhà họ Tô bản lĩnh đến mấy thì cũng chẳng bằng Triều Dương nhà cô !
Đối với việc thu hoạch thêm một điểm giá trị chán ghét, Tô Tầm mấy để ý. Mấy ngày nay cô liên tục nhận lác đác một hai điểm giá trị chán ghét. Tô Tầm , đây chắc là đang vắt kiệt nốt chút giá trị thặng dư còn của thôn Tiểu Hoắc.
Giá trị chán ghét giống như nước trong miếng bọt biển, vắt một chút, kiểu gì cũng rỉ vài giọt.
Chỉ là chút vụn vặt Tô Tầm cũng chẳng thèm để mắt. Chủ yếu vẫn đợi nhà lão Tô phát huy tác dụng tiếp theo.
Mục tiêu hiện tại của cô là —— bộ trấn Bình An. Lần cô tìm hiểu kỹ, trấn Bình An đến hai vạn dân, chỉ cần nhà họ Tô nỗ lực, giá trị chán ghét sẽ cuồn cuộn đổ về.
Ngoài , chỉ dựa nhà họ Tô thì đủ, bản cô cũng cần nỗ lực một chút.
Dưới tiền đề hỏng hình tượng cá nhân, cô cũng tranh thủ kiếm thêm chút đỉnh.
Cô để dù ghét, thì đó tuyệt đối là do đối phương vấn đề. Bản cô tuyệt đối vấn đề gì.
Hai b.út cùng vẽ như mới càng thêm đảm bảo.
Đang tính toán thì công ty vận tải ô tô gọi điện đến, báo là ô tô từ phương Nam gửi về.
Cuối cùng cũng đổi xe, trong lòng Tô Tầm chút phấn khích.
Thế là đợi Lý Ngọc Lập về, cô liền dẫn theo Chu Mục và bác tài xế Ngụy lấy xe.
Bác Ngụy chút kích động, rốt cuộc sắp lái xe mới .
Thư Sách
Đương nhiên, bác Ngụy cũng đối mặt với một tình huống, đó là Tô tổng xe mới, chắc chắn sẽ cần tài xế riêng. Hiện tại bác nghỉ việc ở công ty vận tải, nhường vị trí đó cho con trai ("nhận ca"), nhanh ch.óng ngoài tranh thủ cái ghế tài xế riêng .
Tuy việc nhường chỗ sớm cho con trai sẽ khiến bác mất chế độ hưu trí . đãi ngộ tài xế cho Tô tổng quá mà.
Bác Ngụy cảm thấy vẫn đáng giá. Bác càng tỏ điềm đạm, vững vàng hơn.
Đơn vị vận chuyển là một công ty vận tải quốc doanh, chuyên phụ trách vận chuyển hàng hóa khối lượng lớn. Vì thường xuyên xe tải lớn nên công ty ở ngoại thành.
Khi Tô Tầm đến nơi, xe dỡ xuống. Vẫn còn bọc kín mít trong lớp vỏ bảo vệ. Đợi Tô Tầm đến, họ mới bắt đầu tháo dỡ bao bì.
Đó là một chiếc xe thương mại màu trắng. Thân xe mượt mà, bên trong rộng rãi. Nội thất cũng , ít nhất là bác Ngụy từng thấy chiếc xe nào như .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tro-thanh-phao-hoi-hai-ngoai-trong-nien-dai-van/chuong-50.html.]
Bác kích động đến mức lén xoa xoa tay.
Tô Tầm và Chu Mục vòng quanh xe kiểm tra một lượt, phát hiện vấn đề gì, bèn ký nhận.
Bác Ngụy mượn một chiếc giẻ lau, cẩn thận lau sạch bụi bặm bám xe, vẻ mặt đầy nâng niu.
Tô Tầm hỏi: "Bác Ngụy, xe bác lái ?"
"Tô tổng, chỉ cần quen một chút là ngay, chức năng cũng na ná cả thôi." Bác Ngụy lớn tiếng khẳng định.
"Vậy bác thử xem."
Bác Ngụy lập tức chui xe, bắt đầu nghiên cứu. Thử cảm giác tay lái, bác phát hiện xe xịn đúng là khác hẳn, cần thời gian thích ứng. Cầm lái cái là ngon ngay. Mày mò một lúc, bác mời Tô Tầm lên xe.
Ngồi trong xe, cả thể xác và tinh thần Tô Tầm đều thả lỏng. Cuối cùng cũng chiếc xe thuộc về . Tuy là do khác tặng...
Khoảnh khắc , trong lòng Tô Tầm chút chua xót, với hệ thống Vạn Người Ghét: "Hệ thống , xem nghèo thế nào . Phải lừa gạt khắp nơi mới kiếm chút tài sản. Cậu xem, chỉ cần vung tay cái là cho một chiếc xe, tội gì vất vả thế ?"
Hệ thống: "Cô thành nhiệm vụ cần dùng đến mấy thứ ."
Tô Tầm ngụy biện: " vì bản . Cậu , ghen tị cũng sẽ sinh chán ghét. thường xuyên khoe khoang siêu xe của , kiếm thêm vài điểm giá trị chán ghét đấy."
Hệ thống im lặng một lát mới trả lời: " cũng thể hỗ trợ cô thành nhiệm vụ. Cho nên thể cung cấp xe cho cô ."
Tô Tầm: "..."
Thôi, vẫn tự lực cánh sinh. Chẳng moi gì từ cái hệ thống .
Thời điểm , ngay cả ở thành phố Đông Châu lượng ô tô cũng nhiều. Đặc biệt là loại xe thương mại nhập khẩu như của Tô Tầm.
Xuất hiện đường phố, cực kỳ thu hút ánh của .
Khâu Nhược Vân và Tề Lỗi đường, chiếc ô tô v.út qua, cả hai đều lắc đầu.
"Sau cải cách mở cửa, giàu vẻ như mọc lên như nấm nhỉ." Khâu Nhược Vân .
Tề Lỗi đáp: "Cũng chỉ là tích lũy tư bản ban đầu thôi. Sao so với em?"
Khâu Nhược Vân , đối với thành tựu của kiếp , cô quả thực thỏa mãn.
nghĩ đến bà con đột ngột xuất hiện của nhà họ Tô, cô một loại cảm giác bất lực. Cảm thấy dù nỗ lực đến , nền tảng vẫn thể so với sự tích lũy qua mấy thế hệ của . "Nói thật, chuyện nhà họ Tô em lo lắng. Cho nên em tìm chuyện , cũng chuẩn tâm lý."
Tề Lỗi : "Em đang lo Hoắc Triều Dương chịu thiệt thòi, nên giúp một tay chứ gì." Nụ của tuy ôn hòa, nhưng Khâu Nhược Vân dám coi thường .
Đây cũng là một nhân vật đáng gờm. Chỉ là kiếp cô phát hiện .
Cũng là tiếp xúc, Khâu Nhược Vân mới phát hiện Tề Lỗi hề đơn giản.
Chỉ riêng những thủ đoạn dùng để kéo Tô Tiến Sơn xuống đài thấy dứt khoát và tàn nhẫn thế nào.
nghĩ đến việc Tề Lỗi hiện giờ theo con đường chính trị, lộ diện nhiều, thì cũng gì lạ.
"Cũng là vì Triều Dương. Rốt cuộc nếu tính kỹ , mâu thuẫn giữa và nhà họ Tô còn lớn hơn. Hiện giờ chú Tam Căn sắp tù . Chuyện chẳng lẽ khiến cảnh giác ?"
Tề Lỗi lắc đầu, vẻ mặt vẫn bình thản như . Hắn vẻ ngoài tuấn tú, so với nét nam tính của Hoắc Triều Dương thì khí chất của thiên về ôn hòa hơn. Trông vô cùng vô hại. Cho nên dễ chiếm thiện cảm và lòng tin của khác. "Yên tâm , lợi hại đến thì rốt cuộc cũng chỉ là một thương nhân nước ngoài. Khi cần cô đầu tư thì cô mới là nhân vật quan trọng. Khi cần nữa thì cô cũng khó mà cựa quậy. Nơi rốt cuộc là Mỹ, chỗ cô thể bậy. Ngay cả Lưu Tam Căn, nếu phạm sai lầm ngu ngốc thì cũng chẳng xảy chuyện."
Khâu Nhược Vân : "Anh thì sợ , là cận bên cạnh lãnh đạo tỉnh mà. Chúng em chỉ là dân buôn bán, tài lực bằng , chắc chắn sẽ chịu thiệt thòi."
Tề Lỗi : "Lúc bảo em thi đại học, em chịu thi. Cứ nhất quyết đòi buôn bán cùng Hoắc Triều Dương. Giờ hối hận ."
"Anh con đường , đương nhiên em ủng hộ . Hơn nữa em cũng thấy con đường hơn." Khâu Nhược Vân nghĩ thầm, giàu nhất sướng bao. Hơn nữa lúc đó cô bận kiếm tiền, lấy thời gian ôn tập.
Đối với câu trả lời , Tề Lỗi cũng chút chạnh lòng. Hắn đến giờ vẫn hiểu nổi, với điều kiện của Khâu Nhược Vân, tại để mắt đến một Hoắc Triều Dương tay trắng, hơn nữa còn một lòng một như thế. Nghe lúc vì chuyện yêu đương của hai , Khâu Nhược Vân cãi to với gia đình. Khó khăn lắm mới gia đình đồng ý.
Khâu Nhược Vân thấy gì, tiếp tục: "Triều Dương cho em với , sợ ảnh hưởng đến tiền đồ của . Dù cũng mới cơ quan lâu, thể phạm sai lầm. em nghĩ nghĩ , thấy dù tiện tay thì cũng nên để mắt đến một chút."
Tề Lỗi gật đầu : "Yên tâm ."
Chương 37
Tô Tầm cũng lướt qua nữ chính và nam phụ thâm tình. Hơn nữa còn để mắt tới.
Cô xe mới suốt dọc đường, thoải mái đến mức suýt ngủ gật.
Thực chiếc xe chắc chắn bằng xe đời mới trong tương lai. chịu nổi sự so sánh. Trước đó xe cũ dằn xóc, giờ xe êm ái hơn chút, cơ thể cô theo bản năng cảm thấy thư thái.
Lúc xuống xe, cô còn khẽ ngáp một cái. Cảm thấy bắt đầu sa đọa . Phải cảnh giác. Mới cái xe mới thôi mà, thể dễ dàng thỏa mãn như thế . Xe còn là khác tặng, tự mua. Cô còn nợ một chiếc đấy!
Nợ nần ngày càng chồng chất. Haizz...
Phú tam đại ("cháu của giàu") nghèo kiết xác như cô chắc chỉ một.
Gia tài hàng tỷ trong nhà thế mà vô duyên với cô! Lại mắng cái hệ thống c.h.ế.t tiệt, cứ treo miếng mỡ miệng mèo, cô thấy mà ăn .
"Tô tổng, xe thật đấy."
Tổng giám đốc Chu của khách sạn tin Tô Tầm lấy xe về, lập tức chạy xem. Nhìn thấy chiếc xe, ông mê mẩn ngay.
Là tổng giám đốc khách sạn, Tổng giám đốc Chu đương nhiên cũng một chiếc ô tô con. chiếc xe đó khá cũ .
Nguồn cung ô tô trong nước còn khan hiếm, những đơn vị quan trọng như khách sạn đương nhiên trang xe mới. Mỗi chiếc xe đều dùng lâu. Ví dụ như chiếc xe Tô Tầm mượn từ nhà máy khác đó, cũng tuổi đời khá lâu, nên Tô Tầm thấy thoải mái. Bất kể là giảm xóc ghế bên trong đều xuống cấp.
Tổng giám đốc Chu vuốt ve xe, thích thú nỡ rời tay. "Xe nhập khẩu đúng là chê ."
Nghĩ đến việc chiếc xe còn là do khác tặng cho Tô Tầm, trong lòng ông ghen tị để cho hết. Thế giới của giàu quả thực khác biệt với thường.
Mở miệng là tặng xe. Mà là tặng xe nhập khẩu! "Tô tổng, xe ở nước ngoài chắc đắt lắm nhỉ?"