Trở Thành Pháo Hôi Hải Ngoại Trong Niên Đại Văn - Chương 46

Cập nhật lúc: 2026-01-17 06:45:47
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qOLJbNq84

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Vốn dĩ trong đó một khu đất khá gần thôn Tiểu Hoắc, ban đầu còn coi là lựa chọn hàng đầu. hiện tại nó gạch tên, hề xuất hiện trong cuộc họp . Trong lòng các lãnh đạo trấn Bình An, thôn Tiểu Hoắc coi như cửa dính dáng đến cái xưởng nữa.

Tô Tầm lướt qua, chỉ tay một khu đất ở vị trí trung tâm thị trấn. Muốn kiếm giá trị chán ghét thì đương nhiên chọn chỗ đông đúc, để mưa móc cùng hưởng, bộ dân trấn đều thể cống hiến điểm cho cô, thế mới là nhất.

Phó trấn trưởng Lâm phụ trách công việc lập tức : "Tô tổng thật tinh mắt, vị trí đặc biệt , chúng cũng ưu tiên xem xét nơi để xây dựng nhà máy."

Tô Tầm sang hỏi Tô Tiến Sơn: "Bác cả, bác am hiểu nơi hơn, bác thấy vị trí thế nào?"

Mình cũng quyền lên tiếng ở nơi trang trọng thế ? Mặt Tô Tiến Sơn bắt đầu nóng lên, đỏ bừng đến mức như phát sáng, giọng ông sang sảng, đầy khí thế: "Tốt, đương nhiên là . Đây là trung tâm của trấn chúng mà, giao thông bốn phương tám hướng đều thuận tiện."

"Vậy quyết định chỗ ."

Phó thị trưởng Lưu cũng : "Đã như , tiếp theo chúng xem thực địa nhé?"

Tô Tầm gật đầu: "Được."

Đoàn kéo khảo sát thực địa khu đất định xây xưởng. Khu đất khá rộng, cách đường lớn xa, ở trung tâm phạm vi trấn Bình An, cách đến các thôn xung quanh đều tương đương . Trước đây khu vẫn bỏ . Tô Tiến Sơn lén cho Tô Tầm , chỗ định xây nhà máy xi măng, nhưng đó dân phản đối nên mới bỏ hoang. Trước đó cũng mất bao công sức tuyển chọn.

Chọn địa điểm xong xuôi, bắt đầu bàn bạc các vấn đề chi tiết. Cụ thể xây nhà xưởng rộng bao nhiêu, tuyển bao nhiêu công nhân, phân bổ nhân sự quản lý thế nào. Những việc đều cần thảo luận kỹ.

Chỉ riêng việc bàn bạc những vấn đề ngốn hết nửa ngày, cơm trưa cũng ăn ngay tại trấn.

Người nhà họ Tô cũng sắp xếp ăn cơm cùng. Trước đó họ vẫn luôn đợi ở bên ngoài, nỡ rời . Họ kết quả cuộc họp, cũng tận mắt thấy dáng vẻ oai phong của Tô Tiến Sơn.

Cảnh tượng bao nhiêu năm thấy, khiến họ cảm giác như đang mơ.

Có chăng cũng chỉ thể so sánh với hồi Tô Tiến Sơn mới lên đại đội trưởng.

Tô Bảo Linh lén lút, kích động kéo tay Cát Hồng Hoa: "Mẹ ơi, xem chị Tầm nhà oai phong kìa?"

"Có tiền mà, tiền thì khắc oai phong." Cát Hồng Hoa . Trong vô thức, cái thời kỳ "càng nghèo càng quang vinh" sớm trôi qua .

Nhà Lưu Tam Căn hồi xây cái nhà ngói xanh khang trang, cả thôn ai mà chẳng thèm nhỏ dãi.

Ai dám bảo tiền là chứ?

Tô Bảo Linh cảnh mà hâm mộ c.h.ế.t. Cô nghĩ, nếu tiền, mấy năm qua còn sợ ai nữa. Dù bà đây tiền, bà đây thèm ở cái xó , bà đây lên thành phố sống sung sướng cho ghen tị nổ mắt .

Thực hiện tại bắt đầu ghen tị với cô . Tuy cô tiền, nhưng cô một bà chị họ giàu nứt đố đổ vách.

Thậm chí dạo đường, mấy đứa con gái từng chơi cùng cô ngày xưa còn chủ động bắt chuyện. Mấy đứa đó đều lấy chồng, sinh con. Trước lưng nhạo cô là bà cô già ế chồng. Giờ bế con về nhà đẻ, tìm cơ hội chào hỏi cô.

Còn mấy gã trai làng tìm cô bắt chuyện nữa chứ. Trong lòng cô thừa , mấy tán tỉnh cô. đây chẳng ai thèm ngó ngàng tới? Sao giờ chê cô mang tiếng nữa? Tất cả đều là nhờ hào quang của chị Tầm.

Trước Tô Bảo Linh vô cùng hoang mang tình cảnh khốn cùng của đời , giống như thấy tương lai, chỉ trốn lưng gia đình sống qua ngày đoạn tháng. Tự trách, đau khổ, sống dật dờ cho qua chuyện. từ khi chị Tầm xuất hiện, mục tiêu của cô dường như trở nên rõ ràng. Đó chính là tiền.

"Mẹ, bảo chị Tầm sang trọng như thế, chắc chắn thể tự giặt quần áo nhỉ. Mẹ xem con giặt quần áo cho chị ?"

Cát Hồng Hoa: "..."

Cát Hồng Hoa ủng hộ lắm, bà kỹ bộ quần áo cô cháu gái. Quần áo thế , đắt tiền. Giao cho con gái bà giặt, bà dám tin tưởng. Sợ nó vò hỏng, dùng chày gỗ đập nát mất.

"Không cần , bố con xưởng trưởng, lương , nuôi con." Bà an ủi con gái. Giờ nhà điều kiện, bà bắt đầu chiều chuộng con gái.

Tô Bảo Linh mím môi, trong lòng hạ quyết tâm ăn bám nữa. Cô giặt quần áo cho chị Tầm để kiếm tiền.

Buổi chiều khi mặt trời lặn, cuộc họp cuối cùng cũng kết thúc. Các chi tiết trong hợp đồng đều chốt.

Tô Tầm quyền ưu tiên trong việc tuyển dụng và sa thải nhân sự. Ví dụ như một vị trí quan trọng đều do của cô nắm giữ. Ngoài , Tô Tầm cũng yêu cầu riêng về tính chất tuyển dụng. Đây là doanh nghiệp nhà nước, chuyện "cha truyền con nối", cũng chuyện thể mát ăn bát vàng cả đời.

Cô thực hiện chế độ đào thải. Ai thì cuốn gói .

Cũng tồn tại cái gọi là mức lương cố định theo bậc, ở chỗ cô là lương cơ bản cộng tiền thưởng. Làm nhiều hưởng nhiều.

Điều khiến Phó thị trưởng Lưu cảm thấy khó thích ứng, ông quản lý Sở Quản lý vốn nhà nước nên hiểu chế độ đãi ngộ của doanh nghiệp nhà nước.

Tuy hình thức tuyển dụng của xưởng chắc chắn khác với trong thành phố, nhưng sự chênh lệch mà Tô Tầm đưa lớn, cảm giác là lạ.

Tô Tầm : "Chính sách đổi, tâm lý các vị cũng bắt kịp sự đổi của thời đại chứ. Ở phương Nam thế cả . Nếu cứ áp dụng tiêu chuẩn tuyển dụng của doanh nghiệp nhà nước các vị, thì doanh nghiệp của chỉ nước lỗ vốn."

"Hơn nữa một câu thật lòng, các vị cảm thấy tuyển dụng ở đây liệu tuyển công nhân đạt chuẩn doanh nghiệp nhà nước ?"

kiếm giá trị chán ghét chứ từ thiện. Rước một đống về nuôi báo cô, phạm đuổi, thế thì cuối cùng cô tức c.h.ế.t mất ?

Phó thị trưởng Lưu thở dài, ông cũng tìm hiểu về tuyển dụng ở phương Nam. Đãi ngộ bên đó đúng là kém xa nhà máy quốc doanh. yêu cầu tuyển dụng bên đó cũng tương đối thấp. Về cơ bản chỉ cần sức khỏe xưởng.

Ở trấn Bình An cũng thế thôi, thể trông mong ở đây ưu tú đến mức nào chứ?

Dựa theo ấn tượng để đó, quả thực cũng thể dối lòng mà đạt chuẩn công nhân quốc doanh .

"Thôi cứ quyết định như ."

Thế là điều khoản cũng đưa hợp đồng.

Ngay trong ngày hôm đó, hợp đồng soạn thảo chỉnh, buổi chiều tiến hành lễ ký kết chính thức.

Phóng viên cùng chụp khoảnh khắc quan trọng . Đây là bước đầu tiên trong công tác thu hút đầu tư của thành phố Đông Châu.

Bữa tối sắp xếp tại tiệm cơm quốc doanh huyện, xe đưa đón thuận tiện, huyện ủy đặc biệt điều xe ô tô lớn đến đón . Theo sự sắp xếp của Tô Tầm, cả nhà họ Tô đều cùng.

Ngồi chiếc xe ô tô lớn, nhà họ Tô từ già đến trẻ, mặt mày ai nấy đều rạng rỡ.

Đi ăn tiệc đấy nhé. Ăn tiệc chiêu đãi của chính quyền đấy. đầu tiên trong đời. Nói thì từ lúc cái Phán Phán tròn một tuổi đến giờ, nhà ăn bữa cỗ nào hồn. Mà cỗ lúc đó thì so với tiệm cơm của chính quyền.

Đến tiệm cơm, thấy bàn ăn thịnh soạn, cả nhà ai cũng thèm rỏ dãi.

Tô Tầm thì quá quen thuộc, ăn xong, xã giao vài câu cô xin phép về nhà khách huyện ủy sắp xếp để nghỉ ngơi. Cả nhà họ Tô cũng theo.

Hiện giờ chuyện mở xưởng chốt, nhà họ Tô đương nhiên cũng sớm sự sắp xếp.

nhanh ch.óng kiếm giá trị chán ghét. Đi phương Nam một chuyến, Tô Tầm tuy định phát triển ngay ở đó, nhưng cũng bỏ qua cơ hội. Vẫn kiếm chút tiền , mở một đường phát triển ở đó.

Sau đó đợi nhiệm vụ thành thì qua đó chia một chén canh.

Việc kiếm tiền và kiếm giá trị chán ghét trở nên cấp bách hơn bao giờ hết.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tro-thanh-phao-hoi-hai-ngoai-trong-nien-dai-van/chuong-46.html.]

Cả nhà trong phòng họp của khách sạn, mắt tròn mắt dẹt Tô Tầm đầy mong đợi.

Tô Tầm ánh mắt mong chờ của họ đến mức rợn . Trong lòng thầm nghĩ, đây là kiếm chác gì từ đây? Tham lam đương nhiên , dã tâm cũng , nhưng bắt buộc cống hiến. Phải phát huy đầy đủ giá trị của các !

"Hiện tại xưởng sắp mở , lúc cháu cũng sẽ cho việc trong xưởng, giờ tính toán gì ?"

Người nhà họ Tô ai dám ho he, đối với bà con Việt kiều phong quang vô hạn, kim quang lấp lánh , họ ơn phần kính sợ. Không sai, là kính sợ.

Đây là sự tự ti sinh từ những ngày tháng khốn khó, khi đối diện với điều kiện vượt trội, họ vô thức đưa đối phương lên vị trí cao cao tại thượng.

Cát Hồng Hoa là nên mở miệng : "Đại chất nữ , bác nghĩ thế , bác nấu ăn cũng tạm , cháu xem bác nhà ăn nấu cơm ? Trước cơm tập thể của đội , là bác nấu đấy." Công việc lúc cũng là dựa phận đại đội trưởng của chồng bà mới . Lúc khối ghen tị đỏ mắt, lưng xì xào chồng bà thiên vị.

Tô Tầm: "..." Còn tưởng đòi hỏi quyền lợi ghê gớm lắm, hóa là xin nấu cơm?

Thư Sách

Những khác thấy Cát Hồng Hoa mở lời, cũng nhao nhao lên tiếng. Tô Hướng Đông bảo sức khỏe , thể giúp khuân vác đồ đạc.

Tô Hướng Nam bảo mắt tinh, thể giúp trông coi kho hàng.

Lý Xuân Lan bảo việc gì cũng , quét dọn vệ sinh, trồng rau, nuôi gà. Đảm bảo trong xưởng thiếu đồ ăn.

Tô Bảo Linh : "Chị Tầm, em giặt quần áo sạch lắm, em giúp chị giặt quần áo nhé?"

"..."

Tô Tầm xong, nhịn day trán. Đây cảnh tượng cô thấy. Cô cần nhà họ Tô kiêu ngạo, hống hách chứ cụp đuôi như thế . Sao ai nấy đều tự ti thế hả. Tô Tiến Sơn xưởng trưởng , các xin giặt quần áo, nấu cơm, bốc vác...

"Ông nội cháu năm xưa tại rời xa quê hương? Chính là kẻ bề (nhân thượng nhân)!"

"Mọi , bắt buộc lý tưởng cao . Bây giờ, để cháu sắp xếp công việc cho ."

Cát Hồng Hoa: "Bác gái, bác từng nấu cơm tập thể, bác Chủ quản nhà ăn. Quản lý nhân viên việc trong nhà ăn. Quản lý cho công nhân lãng phí lương thực, múc cơm múc quá nhiều."

Tuyển mấy cùng lứa , bác gái quản lý, mâu thuẫn chắc chắn sẽ nhiều. Các ông các bà về nhà than vãn với con cái, lúc đó giá trị chán ghét chắc chắn ít. Các bà cô ở nhà ăn lúc múc cơm mà tay run bần bật (múc ít), lâu ngày cũng kiếm khối giá trị chán ghét.

"Gì cơ? Bác... bác Chủ quản á?" Cát Hồng Hoa kích động lo lắng, năng lắp bắp, cảm thấy như đang mơ.

"Anh cả, thủ tồi, Đội trưởng đội bảo vệ , chịu trách nhiệm quản lý an ninh trong xưởng. Trong xưởng ai vi phạm kỷ luật mà chịu nhận , xử lý." Bảo vệ cũng là một vị trí dễ ghét.

"Hả? Anh... Đội trưởng?" Tô Hướng Đông kích động mặt đỏ tía tai. Tô Hướng Đông cũng ngày lãnh đạo ?

"Anh hai, kho hàng cần trông, việc đó ai chẳng . Anh phụ trách Chủ quản kiểm tra chất lượng (QC), giám sát chất lượng công việc của . Có chút tì vết nào là ghi ngay. Bắt từ đầu. Số vi phạm nhiều thì trừ tiền thưởng!" Nữ chính buôn lậu còn theo dõi , mắt đúng là tinh thật, công việc chắc chắn thành vấn đề. Việc cực dễ đắc tội khác.

Tô Hướng Nam nấc cụt luôn vì sốc.

"Chị dâu, chị chịu trách nhiệm giám sát hàng ngày xem công nhân muộn về sớm , lười biếng trốn việc , quần áo bảo hộ sạch sẽ gọn gàng , đeo thẻ nhân viên ... Chị Tổ trưởng tổ kỷ luật." Vốn dĩ bộ phận , nhưng chẳng do Tô Tầm quyết định một câu ? Quản lý kỷ luật là dễ đắc tội nhất. Quản càng chi tiết, đắc tội càng nhiều.

"Gì cơ, chị... chị..." Lý Xuân Lan kích động đến mức nên lời.

"Bảo Linh, chị thấy em thông minh, chị phân cho em một nhiệm vụ tương đối khó. Em học kỹ thuật. Chị sẽ bảo kỹ thuật viên trọng điểm dạy em. Em học giỏi kỹ thuật , chuyên phụ trách kiểm tra tay nghề công nhân hàng tháng. Người nào qua bài kiểm tra mới chuyển chính thức. Mới lấy tiền thưởng. Không qua thì lấy, hơn nữa nếu kiểm tra vài đạt thì đuổi việc."

"..." Tô Bảo Linh giao trọng trách, hoang mang tột độ: "Em... em học ."

"Đó là do em để tâm, bắt đầu từ bây giờ, em bắt buộc để tâm. Người nhà họ Tô chúng thể thông minh ?" Cô nhướng mày hỏi. Như thể chỉ cần trả lời "", hậu quả sẽ nghiêm trọng.

Tô Bảo Linh lập tức lắc đầu quầy quậy.

Tô Tầm : "Thế mới đúng chứ." Công việc sát hạch cũng dễ đắc tội khác lắm đây.

Tô Phán Phán theo để kiếm bữa ăn ngon cũng lên tiếng: "Cô ơi, còn cháu thì ạ?"

Tô Tầm liếc , , còn đứa nhỏ nữa. "Cháu đương nhiên là học , lên trấn học. Nếu năm nào cũng nhất lớp, cô thưởng." Học bá ( học giỏi) cũng dễ ghen ghét đố kỵ nhỉ?

Thấy nhà đều sắp xếp thỏa đáng, cả nhà họ Tô kích động, cảm động rơi nước mắt. Chẳng lời cảm ơn thế nào cho hết. Chỉ thể thi bày tỏ lòng trung thành, thề sẽ chịu thương chịu khó cống hiến cho cái xưởng .

Tô Tiến Sơn cam đoan, tuyệt đối thiên vị. Người nhà phạm , ông cũng sẽ xử lý. lầm trong quá khứ, ông tuyệt đối sẽ tái phạm.

Tô Tầm : "Không quy củ thì thành hình khối, cho nên bác cả quản lý nghiêm khắc từng trong xưởng."

Sau đó cả nhà họ Tô: "Cháu chỉ một yêu cầu đối với . Đó là hãy thật công việc trong tay , dùng những yêu cầu nghiêm khắc nhất để việc. Không lơ là. Nhớ kỹ, hãy với công nhân, đây là yêu cầu của cháu!"

"Nhất định cho họ , đây là yêu cầu của cháu."

"Cháu đối với con , yêu cầu cao như đấy! Ai ý kiến, cứ bảo tìm cháu!"

Cả nhà họ Tô gật đầu lia lịa. Khoảnh khắc , họ cảm thấy Tô Tầm gì cũng đúng. Cô thật sự quá ! Cho họ công việc như , còn sợ họ đắc tội với khác, nên ôm hết gạch đá về !

Chương 34

Ngày hôm đó, cả nhà họ Tô cũng ngủ ở huyện. Lần đầu tiên ở nhà khách, thấy cái gì cũng lạ lẫm. Sàn nhà láng xi măng, tường quét vôi trắng xóa. Không mùi ẩm mốc của đất bùn quanh năm như ở nhà.

Có thể vệ sinh ngay trong phòng, nước chảy từ vòi. Ngay cả bóng đèn điện cũng sáng hơn ở quê. Thôn họ năm mới kéo điện, nhưng cắt điện. Lại còn đóng tiền điện. Buổi tối thực ít khi dám bật đèn. Đâu như phố, buổi tối hành lang nhà khách đèn đuốc sáng trưng.

Trên phố đúng là sướng thật. Lại mở rộng tầm mắt.

Ngày hôm , ai nấy đều việc riêng lo. Phó thị trưởng Lưu cũng chạy về khu vực thành phố Đông Châu, hôm qua muộn quá, đường đêm tiện nên ông cũng ngủ huyện.

Vốn dĩ ông định mời Tô Tầm về cùng. Tô Tầm cùng nhà về quê tế tổ, nên đành thôi.

Ông dặn dò Tô Tầm: "Những việc tiếp theo sẽ sắp xếp chuyên gia đến việc cụ thể với cô. Trấn Bình An cũng sẽ dốc lực khởi công xây dựng nhà máy, cô cần lo lắng gì cả."

 

 

 

 

 

 

 

 

Loading...