Trở Thành Pháo Hôi Hải Ngoại Trong Niên Đại Văn - Chương 43:------

Cập nhật lúc: 2026-01-16 12:34:09
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8APtG6dPkJ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tô Tầm hỏi: "Anh Brown, còn thì , định khi nào về?"

Không khí bỗng chốc trở nên ngượng ngùng.

Johan đỏ mặt: "Chắc còn đợi thêm một thời gian nữa."

Tô Tầm khách sáo : "Vậy khi nào về, mời ăn cơm nhé. Biết chúng còn cơ hội hợp tác kinh doanh."

Nghe câu , mắt Johan sáng lên, thế thì còn gì bằng!

Bố ghét bỏ , chẳng khá ngốc, kết giao bạn bè ? Bảo là bạn bè của hạng lộn xộn, đắn.

Nhìn xem, chẳng kết giao một bạn ?

"Ha ha, quá, nhà chúng cũng kinh doanh nhiều lĩnh vực lắm. Cơ hội hợp tác nhất định nhiều."

"Vậy , thế thì quá." Tô Tầm hỏi nhà đầu tư những ngành nghề nào.

Johan kể vanh vách, đây là cách thường dùng để khoe khoang.

Hắn , Tô Tầm đối diện cũng là cùng hội cùng thuyền, đợi khoe xong, cô cũng bắt đầu "chém gió". "Hai nhà chúng quả thực nhiều lĩnh vực thể hợp tác. Ví dụ như nhà đầu tư khách sạn, nhà xưởng nội thất..."

Sau đó Johan liền thấy Tô Tầm cũng kể vanh vách những ngành nghề thể hợp tác.

Nghe xong, d.a.o dĩa trong tay suýt bóp cong.

Nhiều hơn nhà , hơn nữa đối phương còn là thừa kế duy nhất. Duy nhất!

Lúc cảm giác ưu việt Johan bay biến sạch trơn. Trước mặt tài sản khổng lồ, thứ khác đều là phù du. Quản là ai chứ, tiền! Nhiều tiền hơn .

"Cô Tô, cảm thấy chúng nhiều cơ hội hợp tác như , đây thể là cuộc gặp gỡ do Chúa sắp đặt. Cô là bạn nhất quen ở Trung Quốc." Tại đầu tiên, đương nhiên là vì đó kết giao với những bạn khác .

Tô Tầm : "Anh là bạn Mỹ đầu tiên quen khi đến Trung Quốc đấy."

"Thế thì tuyệt quá. Đây chính là duyên phận." Johan hớn hở, cố gắng kéo gần quan hệ với Tô Tầm.

Ăn xong, Johan ân cần hơn hẳn. Ở đây, quen nhiều bạn bè, nhưng đều quyền quyết định. Những thực sự nắm quyền thì bạn với , coi thường .

Giờ khó khăn lắm mới gặp một thiên kim tiểu thư nhà giàu, trẻ trung đơn thuần chịu tiếp xúc với , Johan cảm thấy đây là một cơ hội cực .

Hắn còn mời Tô Tầm xe của , tiếp tục trò chuyện.

Xe của Johan đương nhiên là siêu xe, thấy thoải mái hơn nhiều. Chỉ là Tô Tầm từng thấy những chiếc xe hơn, nên cũng thấy lạ lẫm gì. Ngược còn bàn luận với Johan về mấy thương hiệu siêu xe nổi tiếng hiện nay. Nói rằng đợi sự nghiệp định, cô cũng định mua xe. Hiện giờ mới về nước, thứ chuẩn xong, đang xe mượn cũ kỹ của một doanh nghiệp địa phương, thoải mái lắm. vì sự nghiệp định, sẽ phát triển ở nên cũng lãng phí thời gian mua xe.

Cô đang rào đón cho việc xe riêng. Tránh để Johan tìm đến mà thắc mắc.

Nghe , Johan suy nghĩ một lát : "Phương tiện thể thoải mái ? còn một chiếc xe mới vài , nếu cô Tô chê, thể tặng cô."

Tô Tầm: "...!!!" Đây chính là thế giới của giàu !

Chu Mục ghế phụ phía cũng thót tim. Hóa lúc Tô tổng bảo mua ô tô con tặng nhà họ Tô là thật. Bọn họ đúng là thích tặng xe cho khác thật.

Tô Tầm định khách sáo. Cô đương nhiên thể khách sáo. Từ chối khác ngoài hai nguyên nhân, một là vì thực sự nhận, hai là cảm thấy món quà quá quý giá.

Cả hai điểm , cô đều dính. Cô nhận, và cô phép cảm thấy nó quý giá.

Vì thế cô bình thản : "Johan, , chẳng lẽ chê ? định tặng xe gì? thích xe thể thao , thứ đó chỉ hợp chơi thôi. Không hợp việc. hiện tại đang trùm kinh doanh mà."

Johan định trả lời xe thể thao, mà là một chiếc xe thương mại Ford. Hiện tại ở đây cũng thích hợp lái xe thể thao hóng gió.

Thực tế chiếc xe cũng của cá nhân , mà là xe công ty cấp. Tiền tiêu vặt của cũng chẳng nhiều nhặn gì. Nếu thì cũng chẳng hào phóng như . Dù dùng tiền của bố, xót... Thực chút xót, nhưng đối mặt với Tô Tầm, thể ki bo là cho mượn . Rốt cuộc cũng chẳng món quà giá trời. Xe xịn cũng chẳng ai đưa đến nơi gì. Vài vạn đô la mà thôi. Đi chán thành xe cũ cũng mất giá, trả cũng chẳng đáng bao nhiêu tiền. Ngược còn mất mặt. Thôi thì dứt khoát tặng luôn cho sang.

Tô Tầm : "Xe thương mại Ford ? Cũng tồi, mua xe mới, cũng sẽ tặng một chiếc."

"Đây là tặng cô mà." Johan khách sáo .

Tô Tầm : " cũng thể tặng một chiếc chứ."

Johan lập tức hiểu , đây là sự kiêu hãnh của con nhà giàu.

"Ha ha ha, thôi, mong chờ món quà của cô."

Nhìn hai trò chuyện vui vẻ, buổi chiều Phó tổng Phan tiếp đãi càng thêm ân cần.

Sau khi kết thúc chuyến tham quan buổi chiều, Tô Tầm khen ngợi ông việc . Cảm thấy ông am hiểu ngành . Dặn dò Lý Ngọc Lập học hỏi ông nhiều hơn.

Hai lập tức trao đổi phương thức liên lạc. Một cho điện thoại văn phòng, một cho điện thoại khách sạn.

"Nếu ông là phó tổng của Johan, lôi kéo ông về cho ." Tô Tầm .

Tim Phó tổng Phan nhảy dựng lên: "Ha ha, tuy hiện tại việc cho ngài, nhưng nếu vấn đề gì trong công việc, gì sẽ hết. Chỉ cần liên quan đến bí mật kinh doanh thì đều ."

" cũng cần bí mật, mới bắt đầu khởi nghiệp ở Trung Quốc thôi. Còn chuyện ăn ở Mỹ, đó là chuyện ."

Phó tổng Phan thầm nghĩ, chỉ mong việc cho ngài ở Mỹ thôi. Chứ hiện tại thuê cho ngài . Cái xưởng của ngài bé quá.

Thư Sách

Buổi tối Johan còn mời Tô Tầm chơi, nhưng cô từ chối. Cô tỏ vẻ công việc mệt mỏi, cũng chơi. Nơi cũng chẳng gì vui.

"Hiện tại đổi bản , thể lúc nào cũng chỉ nghĩ đến chơi bời, việc. Trách nhiệm của nặng nề." Nói chuyện công việc thì , chứ nếu đám bàn luận chuyện ăn chơi, Tô Tầm sợ đỡ nổi. Tốt nhất là hạn chế tiếp xúc.

Johan bắt đầu ghen tị, đồng thời tỏ vẻ thông cảm. Nếu tiếp quản gia tộc, cũng chẳng thèm chơi bời nữa!

Biết Tô Tầm học hỏi, nên Johan chủ động giúp Tô Tầm liên hệ tham quan vài nhà máy quen .

Sau khi tham quan xong, Tô Tầm ăn cơm cùng những phụ trách công ty mà Johan giới thiệu. Trao đổi danh .

hai ngày, khi xem xét sơ bộ một nhà máy và tìm hiểu giá cả thị trường ở đây, Tô Tầm định ở thêm nữa.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tro-thanh-phao-hoi-hai-ngoai-trong-nien-dai-van/chuong-43.html.]

Hơn nữa cô liên lạc với chi nhánh công ty ở Cảng Thành, thiết vận chuyển từ bên sang cập cảng. Làm xong thủ tục liên quan là thể vận chuyển đến địa điểm Tô Tầm yêu cầu. Hiện tại họ bảo Tô Tầm cung cấp địa chỉ cụ thể.

Tô Tầm bảo họ khoan hãy vội, chờ thông báo của cô.

về khu vực Đông Châu chốt hạ chuyện mở xưởng .

Ngày rời , Tô Tầm và Johan thiết lập tình bạn thiết gọi bằng tên. Johan lưu luyến tiễn cô sân bay. "Tô Tầm, chiếc xe tặng cô đóng gói vận chuyển , mấy hôm nữa là cô nhận thôi. Thủ tục liên quan đợi cô mở xưởng ở đây xong mới ." Mấy ngày nay nhàn rỗi, liên hệ với bố, hỏi thăm về những sản nghiệp mà Tô Tầm , nếu thật, nhất định sẽ bảo xe hỏng, đó cắt đứt liên lạc với ! may mắn , bạn thành thật, thứ đều là thật, vì thế chuyện tặng xe diễn tích cực và vui vẻ.

Tô Tầm : "Không vội, nếu mở xưởng, khi còn trả xe cho chứ. Lúc đó chỉ còn nước về Mỹ."

"Vậy chúc cô sự nghiệp thuận lợi." Johan thực sự cô về Mỹ ngay bây giờ. Nếu về , ai còn nhớ là ai nữa. "Có nhu cầu gì cứ tìm . Dù chúng cũng là đồng nghiệp, hơn nữa quan hệ cạnh tranh."

Một xuất khẩu, một tiêu thụ trong nội địa Trung Quốc. Hơn nữa cái xưởng bé tí tẹo.

Tô Tầm cần chính là lời hứa : "Vậy sẽ khách sáo ."

Lên máy bay, Lý Ngọc Lập mới với Tô Tầm: "Ngài Brown đúng là thật." Lúc Johan tặng xe cô chiếc xe khác, mới chuyện, lúc đó cũng sốc đến mức say xe. Một chiếc xe nhập khẩu, đắt tiền bao nhiêu. Ôi chao... thật mở rộng tầm mắt.

Tô Tầm : "Chẳng qua là đôi bên cùng lợi thôi. Đồng chí Ngọc Lập, cô quen với môi trường . Ở Mỹ nhà tư bản ngây thơ . Mọi đều hướng tới đồng tiền cả."

, thời kỳ đầu cải cách mở cửa , tư tưởng còn chất phác. Cho nên dễ lừa. Nghe một đám l.ừ.a đ.ả.o thể tay bắt giặc, lừa khối tiền. Bản cô tuy cũng chút tính chất , nhưng ít lừa tiền, cô thực tâm mở nhà máy.

Lý Ngọc Lập đỏ mặt, cô hơn ba mươi tuổi, mười mấy năm, ngờ tư tưởng vẫn còn ngây thơ như .

Trước đây, cô căn bản ý thức .

May mắn theo Tô tổng việc, nếu đơn thương độc mã ngoài, còn chịu thiệt thòi bao nhiêu nữa. Cô hạ quyết tâm học hỏi thật bên cạnh Tô tổng.

Cuối cùng cũng trở thành phố Đông Châu, bác tài xế Ngụy lái xe đón.

Đi cùng còn Tổng giám đốc Chu.

Tô Tầm ngạc nhiên: "Tổng giám đốc Chu, ông tới đây?"

"Ha ha, ngài đến Đông Châu, đích nghênh đón , bù đắp sự tiếc nuối đó." Tổng giám đốc Chu đùa.

Tô Tầm đáp: "Khách sáo quá." Sau đó mời Tổng giám đốc Chu chung xe với .

Trên xe, dáng vẻ hăng hái của Tô Tầm, trong lòng Tổng giám đốc Chu hoảng, hỏi: "Chuyến thu hoạch thế nào?"

"Rất , môi trường đầu tư bên đó tuyệt, còn gặp nhiều bạn bè. Họ đưa tham quan nhà máy, thấy họ đầu tư mở xưởng bên đó đều phát đạt. Hơn nữa giao thông thuận tiện, xuất nhập khẩu dễ dàng. Nếu sự nghiệp lớn, ở bên đó là thích hợp nhất. Quan trọng nhất là bạn bè ở đó, chúng thể giúp đỡ lẫn ."

Tổng giám đốc Chu: "..." Nghe xong ông cũng cảm thấy Tô tổng nên phương Nam mở xưởng. Không thì vẻ thiệt thòi lớn lắm.

Tô Tầm day day trán mệt mỏi, hỏi: "Bác Ngụy, bác lái xe thương mại Ford ?"

Bác Ngụy : " lái loại xe đó bao giờ, nhưng chỉ cần quen một chút chắc là vấn đề gì."

Tô Tầm : "Vậy là , mấy hôm nữa một chiếc xe thương mại chuyển đến, bác quen nhé. Sau sẽ dùng chiếc xe đó."

Nghe , Tổng giám đốc Chu vui mừng, mua xe chứng tỏ sẽ ở lâu dài. "Ngài mua xe ?"

Tô Tầm thuận miệng đáp: "Bạn tặng, vẫn mua xe nên tặng một chiếc xe dùng đến."

Tổng giám đốc Chu: "..."

Lần bác Ngụy bình tĩnh, ông chứng kiến quá nhiều chuyện lạ , tay lái cũng hề run.

Thấy bác Ngụy lái xe vẫn định, Chu Mục cuối cùng cũng dời mắt khỏi vô lăng. Sau đó tiếp tục quan sát tình hình giao thông phía .

Một lát , Tổng giám đốc Chu mới lên tiếng: "Bạn của Tô tổng tay hào phóng thật đấy."

Tô Tầm : "Quả thực tồi, nhưng tặng quà là qua , cũng trả lễ thôi."

Tổng giám đốc Chu chút gượng gạo. Tâm lý chút đổi, cảm thấy cách giữa với mà lớn quá.

Về đến khách sạn, Tô Tầm định nghỉ ngơi, Tổng giám đốc Chu tiễn cô đến cửa định , mà báo cho cô , khi cô , ở thôn Tiểu Hoắc đến tìm, một nam một nữ, họ Hoắc. Ông nghĩ đối phương là thôn Tiểu Hoắc, từng khiến Tô Tầm vui, nên tiếp đãi.

Vừa đến họ , Tô Tầm đoán ngay là ai.

: " quen, cần để ý."

Sau đó phòng.

Vừa lấy quần áo chuẩn tắm, cô với hệ thống: "Cậu bảo xem, nam chính đến tìm gì? Chẳng lẽ định đối phó ?"

Hệ thống Vạn Người Ghét: "Cô quen ."

"Lưu Tam Căn là đàn em của bố , đây là bắt chuột già, dẫn đến chuột con?" Tô Tầm cau mày, "Tuy đáng giá một vạn đô la, nhưng cũng đối đầu với lắm. Trừ khi đáng giá một vạn điểm giá trị chán ghét." Nếu thế thì Tô Tầm tuyệt đối sẽ liều mạng va chạm với sợ vỡ đầu chảy m.á.u.

Hệ thống : "Cô yên tâm , , chỉ cần cô chọc , sẽ hại cô ."

Tô Tầm: "..."

Ai bảo nam chính là chứ. Trong lòng Tô Tầm, chẳng vai chính vai phụ gì sất, chẳng qua là vua thua giặc mà thôi. Thật sự bới móc thì bất kể vai chính vai phản diện đều vấn đề cả.

Ví dụ như cái gã Hách Kiến Văn giúp cô kiếm một vạn đô la , chủ yếu xem tình yêu của với nữ chính, liền cảm thấy và nữ chính đến với , đau khổ dằn vặt thật đáng thương. từ góc độ của Lý Ngọc Lập, thì đây là một tên tra nam chính hiệu.

Tô Tầm thậm chí còn nghi ngờ, nữ chính Hạ Văn Tĩnh thật sự trách cái gã tra nam bỏ vợ bỏ con ?

Tô Tầm tuyệt đối sẽ vì đối phương là vai chính mà tin tưởng nhân phẩm của họ.

Cô thầm tính toán nghĩ: " cũng cần sợ , hiện tại quan hệ của chắc chắn cứng hơn . Chỉ cần chơi chiêu trò lưng, sẽ sợ."

Sáng sớm hôm , Tô Tầm nhận điện thoại của Phó thị trưởng Lưu.

Trong điện thoại, Phó thị trưởng Lưu vui vẻ hoan nghênh cô trở thành phố Đông Châu. Lại mời cô ăn cơm bàn chuyện mở xưởng. Bảo là kết luận, nhất định sẽ khiến Tô Tầm hài lòng.

Loading...