Trở Thành Pháo Hôi Hải Ngoại Trong Niên Đại Văn - Chương 42:-------
Cập nhật lúc: 2026-01-16 12:34:08
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5q1yTpd1bm
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Đi theo Tô tổng, quả thực mở mang tầm mắt." Lý Ngọc Lập nghĩ đến chuyện vé máy bay đài thọ, trong lòng càng thêm cảm động.
Đừng là cô, ngay cả Chu Mục cũng cảm thấy mở rộng kiến thức. Trước từng máy bay vận tải, nhưng loại máy bay hành khách thoải mái thế thì đây là đầu tiên. Hơn nữa còn khoang hạng nhất.
Cũng chẳng từ lúc nào, ý định tự khởi nghiệp của tan biến. Hắn giờ chỉ mong vệ sĩ dài hạn cho Tô tổng.
Bởi vì Chu Mục cảm thấy, với năng lực của , khởi nghiệp cả đời cũng chẳng đạt đến trình độ như Tô tổng.
Máy bay hạ cánh xuống sân bay phương Nam, đoàn Tô Tầm khỏi cửa đón.
Hai đàn ông mặc âu phục chỉnh tề giơ bảng tên đợi. Một trung niên, một thanh niên.
Tô Tầm đương nhiên sẽ chủ động tới, ngoài ăn, phận là do tự tạo. Ở thành phố Đông Châu cô khách sáo, là vì hai bên là quan hệ hợp tác. Một bên đại diện cho chính quyền địa phương, một bên là nhà đầu tư, lịch sự thì cũng lịch sự.
ở đây, cô là cổ đông của công ty. Nếu tỏ quá khách sáo, coi thường cô.
Cô đưa mắt hiệu, Lý Ngọc Lập lập tức hiểu ý, bước tới tự giới thiệu.
Người đàn ông trung niên liếc về phía Tô Tầm, thấy đối phương vẻ mặt kiêu ngạo chờ, liền vội vàng chạy tới: "Chào Tô tổng, là Phan Dương, phó tổng giám đốc công ty An Thành. Hôm nay tin cô đến tham quan, đặc biệt đón."
Tô Tầm lúc mới khẽ gật đầu, "Cảm ơn." Sau đó lén thanh giá trị chán ghét, tăng. Người đúng là "ăn" cái thái độ thật.
Phó tổng Phan lập tức đưa tay mời: "Ở đây nóng, là chúng lên xe nhé?"
Sau đó hiệu cho trợ lý nhanh ch.óng giúp họ xách hành lý.
Tổng cộng hai chiếc xe, Lý Ngọc Lập và trợ lý lên một xe, Tô Tầm dẫn theo Chu Mục lên một xe, Phó tổng Phan đương nhiên cùng xe với Tô Tầm.
Lên xe, phong cảnh bên đường, Tô Tầm so sánh với ký ức, phát hiện sự đổi quả thực quá lớn.
Ai thể ngờ phương Nam trong tương lai phồn hoa đến thế.
Chà, khi nào nên đến đây kiếm tiền sớm hơn nhỉ, ở đây nhiều nhà máy thế , nhà tư bản ở đây chắc cũng kiếm khối giá trị chán ghét.
"Tô tổng, chúng sắp xếp khách sạn nhất . Bây giờ thể đưa cô về nghỉ ngơi ngay. Trong thời gian tham quan ở đây, chúng đều xe riêng đưa đón. Tuy nhiên kiến nghị cô trong thời gian đừng lung tung."
Tô Tầm hỏi: "Sao ?"
"Ở đây ngợm hỗn tạp lắm, đủ hạng . Móc túi cướp giật vẫn còn là chuyện nhỏ, chỉ sợ kẻ tay độc ác. Mấy hôm một ông giám đốc vì tranh chấp ăn mà thủ tiêu, giờ vẫn đang truy tìm hung thủ, hung thủ trốn sang Hồng Kông , coi như c.h.ế.t cũng uổng mạng."
Tô Tầm: "..."
Thôi, cứ "cẩu" (ẩn ) . Nơi chỉ thích hợp kiếm tiền, thích hợp kiếm giá trị chán ghét. Nhỡ đắc tội với ai, đ.á.n.h c.h.ế.t thật thì . Vẫn là kiếm nhiều tiền nuôi một đội vệ sĩ hãy ngoài.
Dựa tiêu chí an là hết, Tô Tầm cảm thấy nên thành nhiệm vụ hãy tính chuyện phát triển ở phương Nam.
Rốt cuộc nhiệm vụ hàng đầu của cô hiện tại là... đắc tội với khác.
Ở quê đắc tội , đều là dân thường, cùng lắm là tụ tập gây rối, cô còn thể trốn . Chứ ở phương Nam mà đắc tội với đại ca nào đó, trực tiếp xử lý cô thì đúng là khó lòng phòng .
Đừng tìm vệ sĩ, lúc tắm chẳng lẽ cũng bắt vệ sĩ canh .
Trong phút chốc, bao nhiêu bộ phim hình sự phá án cô từng xem ùa về trong đầu.
Tô Tầm dập tắt ý định.
Đến khách sạn, Tô Tầm càng kiên định với suy nghĩ hơn. Bởi vì Phó tổng Phan , gần đây một đoàn khảo sát từ Mỹ sang, thể sẽ tổ chức tiệc rượu gì đó, ông cảm thấy Tô Tầm nên tham gia.
Tô Tầm đương nhiên , cô trang sức, lễ phục gì mà xem náo nhiệt. Loại tiệc tùng , chắc chắn đeo đầy vàng bạc châu báu. Thà còn hơn, giữ chút cảm giác bí ẩn.
Cô hỏi: "Là tiệc mang tính chất thương mại chính thức ?"
"Là buổi giao lưu thôi." Phó tổng Phan đáp.
Vậy tức là tương đối tùy ý, kiểu tiệc kết bạn quen.
"Lịch trình của gấp, khảo sát xong là về Đông Châu ngay, thời gian tham gia mấy buổi tiệc tùng . Để . Lần tiệc thương mại chính thức thì báo cho ."
Phó tổng Phan thấy Tô Tầm quả thực ý định , cũng đành thôi. Mấy ấm cô chiêu nhà giàu tính khí thường lắm. Từ nhỏ sống trong nhung lụa nên sinh thói coi trời bằng vung.
Đặc biệt là khi đến Trung Quốc, do chênh lệch kinh tế hiện tại, càng khiến họ kiêu ngạo coi ai gì. Cứ như thể tiền là tất cả.
Phó tổng Phan cũng là Hoa quốc tịch Mỹ, cũng lớn lên ở nước ngoài từ nhỏ. Chỉ là ông may mắn như vị Tô tổng , tổ tiên sang đó những phát tài mà tài sản còn co nghiêm trọng. Cuối cùng chỉ đủ chi tiêu hàng ngày và cho con cái học. Học xong, ông tự tìm việc . Hơn nữa còn phấn đấu từ vị trí thấp nhất lên. Trước khi đến chi nhánh Trung Quốc, ông chỉ là một quản lý cấp trung ở tổng công ty. Lần cử đến đây cũng vì ông là gốc Hoa.
Phó tổng Phan cũng đ.á.n.h giá cao sự phát triển ở nơi , nên một lòng về tổng công ty. Ông cảm thấy nước Mỹ mới thể cho ông tiền đồ hơn.
Vì , ông ôm tâm thái vô cùng mong chờ đối với Tô Tầm.
Nếu tạo quan hệ với vị , thể nhảy việc sang chỗ hơn cũng nên.
Ông ngóng rõ ràng, vị chính là cổ đông của công ty đối tác, hơn nữa gia đình còn đầu tư chỉ một công ty. Bình thường sống kín tiếng, vì về nước tìm nên đột nhiên nảy ý định mở xưởng mới dịp tiếp xúc.
Nếu là ở Mỹ, đời nào tự lo mấy việc , giao cho đại diện xử lý hết.
Cũng chính vì thế, vị đối với chuyện ăn cũng am hiểu lắm, chủ yếu là đến quan sát học tập thôi.
Phó tổng Phan hạ quyết tâm hầu hạ vị Tô tổng thật , để còn ôm cái đùi vàng .
Đích đưa Tô Tầm về phòng xong, Phó tổng Phan mới rời .
Ông , mày Tô Tầm nhíu , càng thêm khẳng định ý định đến phương Nam phát triển muộn một chút là đúng đắn. Chỉ cần cô dùng phận bối cảnh mà hệ thống thiết lập, thì thể tránh khỏi việc chạm mặt với một nhà đầu tư đến đây.
Giữa giàu thật và giàu "pha ke" vẫn cách lớn. Tô Tầm miễn cưỡng thể dùng một kiến thức tương lai để bù đắp chênh lệch về phần mềm, nhưng phần cứng thì chịu c.h.ế.t.
Ví dụ như chuyện tham gia tiệc tùng hôm nay, đeo đầy trang sức đắt tiền, cô chẳng lẽ đeo cái đồng hồ Patek Philippe "hàng chợ" .
Đến lúc đó thấy bộ dạng , những kẻ tinh mắt chắc chắn sẽ nghi ngờ. Tuy điều tra kỹ thì phận vẫn là thật, nhưng sẽ cảm thấy gì đó đáng tin cậy.
Tô Tầm cảm thấy vẫn nên đợi thực lực của mạnh hơn chút nữa hãy tiếp xúc với những .
Tuy nhiên nếu là tiệc rượu mang tính thương mại thì thể tham gia một chút. Những dịp đó thường trang trọng hơn, chú trọng bàn chuyện ăn, ngược sẽ soi mói xem đối phương ăn mặc thế nào.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tro-thanh-phao-hoi-hai-ngoai-trong-nien-dai-van/chuong-42.html.]
"Hệ thống , bảo bối gì giúp dáng giàu ?"
Hệ thống Vạn Người Ghét: "Nhiệm vụ chính của cô là vạn ghét, chứ giàu."
Tô Tầm thở dài, cái hệ thống ngây thơ vẫn cố chấp thật. Cô tò mò hỏi: "Này, thiết lập cho cái bối cảnh thế giàu như , mà chuẩn ít hành trang gì , ví dụ như trang sức châu báu ? đòi hỏi , chỉ là tò mò thôi."
Hệ thống thành thật đáp: " cũng bắt cô giả giàu, cố ý chuẩn mấy thứ đó cho cô."
Tô Tầm : " dù hiện tại cũng mang cái phận . nghĩ các nên mua sắm một ít. Lúc nào cần dùng thì cho mượn. Không dùng thì các cất két sắt. Có ? Nếu phận bại lộ, gây sự chú ý của các bộ phận liên quan, đến lúc đó chúng thể gặp rắc rối to đấy."
Hệ thống từ chối ngay, mà dùng dữ liệu của tính toán một chút, đó đưa kết luận rằng tình huống Tô Tầm thể tránh : "Hệ thống thể tiêu tiền cho ký chủ. Trong lúc thực hiện nhiệm vụ, cô thể cần tiếp xúc với bọn họ. Hy vọng ký chủ chấn chỉnh tâm thái. Sớm ngày thành nhiệm vụ."
Tô Tầm: "..."
Chủ nhân của hệ thống tuy là vạn mê, nhưng chắc chắn cực kỳ thông minh, còn tính toán cả phương pháp .
Tô Tầm thấy lừa , đành bỏ cuộc, tiếp tục vun đắp tình cảm với hệ thống. "Được , . Dù ở đây cũng chỉ thể tin tưởng thôi."
Hệ thống Vạn Người Ghét: "..."
Nghỉ ngơi đến tận ngày hôm , Tô Tầm mới định ngoài.
Chu Mục từ khi đến đây, cả luôn trong trạng thái đề phòng cao độ. Rõ ràng là lời của Phó tổng Phan dọa cho sợ.
Có ở bên cạnh, Tô Tầm cũng thấy yên tâm hơn đôi chút.
Lúc ăn sáng, Tô Tầm cho họ dự định của .
Lý Ngọc Lập : "Xe Phó tổng Phan sắp xếp vẫn luôn đợi bên ngoài, là chúng cứ lên xe."
Tô Tầm : "Ông việc chu đáo đấy. Trợ lý Lý, cô tiếp xúc với ông nhiều , dù ông cũng về nhựa. Sau đều là trong nghề, chắc chắn chỗ để học hỏi."
Lý Ngọc Lập vui vẻ : " Tô tổng."
Đây là cơ hội hiếm . Người là từng trải, bằng cấp, năng lực.
Ăn xong, đoàn đến nhà máy nhựa. Phó tổng Phan cách việc. Còn tổ chức một buổi lễ chào mừng nhỏ, treo cả băng rôn.
Tô Tầm mặc bộ trang phục công sở đặt may ở thành phố Đông Châu, trang điểm sắc sảo đầy khí chất, bắt tay từng trong ban quản lý. Trên mặt treo nụ lạnh nhạt nhưng lịch sự.
Xong phần nghi thức, Phó tổng Phan đích dẫn Tô Tầm tham quan nhà máy, giảng giải cho cô về quy trình cốt lõi của nhà máy nhựa.
Tô Tầm đầu tiên tiếp xúc với ngành , quả thực hiểu lắm. cô cũng cần hiểu kỹ thuật, sơ qua quy trình là .
Cô phụ trách , Lý Ngọc Lập thì bên cạnh ghi chép. Thỉnh thoảng đặt câu hỏi.
Tô Tầm hỏi thêm về chính sách ưu đãi mà đặc khu kinh tế phương Nam dành cho họ. Lặng lẽ ghi nhớ, thầm nghĩ khi về Đông Châu đàm phán sẽ thêm cơ sở.
Bận rộn cả buổi sáng, Tô Tầm tưởng tham quan xong là về nghỉ ngơi. Kết quả Phó tổng Phan ngoài một lát tìm cô: "Ngài Brown của chúng mời cô dùng bữa trưa."
Tô Tầm bộ suy nghĩ: "Brown? Nghe quen tai." Thực là quen.
"Chính là Tổng giám đốc Johan Brown của chúng . Ngài là con trai thứ tư của ông chủ tập đoàn. Được cử đến đây phụ trách chi nhánh ."
Tô Tầm : "Vậy xem ngài Brown năng lực, cử đến đây khai phá thị trường."
Phó tổng Phan cố gắng che giấu vẻ mặt gượng gạo.
Thư Sách
Buổi trưa, Tô Tầm dùng bữa tại một nhà hàng Tây gần đó.
Cảm tạ kiếp ăn đồ Tây nhiều , tiệc công ty cũng ăn đồ Tây. Nên Tô Tầm lạ lẫm gì với nơi .
Tuy vài món ăn bao giờ, nhưng cô đều . Sếp cũ là nước ngoài, lúc đó cô một lòng leo lên cao nên tự nhiên tự học cho đúng điệu.
Vì khi trò chuyện về ẩm thực phương Tây với ngài Johan Brown - một đàn ông 30 tuổi, béo mặt, cô tỏ sành sỏi.
So với cách gọi ngài Brown, Tô Tầm thấy gọi Johan thuận miệng hơn. Nên cô định kết bạn với đối phương, để sớm đổi cách xưng hô từ ngài Brown sang Johan.
Ngoài cũng thông qua Johan để quen với giới thượng lưu của họ. Sau so kè bối cảnh thì chắc chắn nỗ lực hòa nhập cái vòng tròn . Đã từng leo lên từ đáy xã hội, Tô Tầm từ đầu nữa. Có ông nội để dựa thì tội gì dựa. Tuy ông nội cho cô quyền thừa kế, nhưng ông nội đúng là ông nội cô thật, cũng tính là l.ừ.a đ.ả.o.
Ban đầu, thái độ của Johan đối với Tô Tầm khá khách sáo. vẫn mang theo vài phần cảm giác ưu việt bẩm sinh. Nếu vì Tô Tầm là cổ đông của công ty đối tác, chắc cũng chẳng tâm trạng mời cô ăn cơm.
Tô Tầm đương nhiên cũng tỏ kiêu kỳ, đó bắt đầu chê bai món ăn ở đây chuẩn vị. Kể lể rằng từng ăn ở nhà hàng nào đó ngon hơn nhiều.
Điều khơi gợi nỗi nhớ nhung về cuộc sống tươi trong quá khứ của Johan. Cảm thấy tìm đồng điệu.
Johan tò mò: "Cô Tô, tại cô về? Cô gia tộc đày đến đây như ."
Tô Tầm nhận , vị Johan chắc chắn cảm thấy đày, về nhà lắm .
Nơi còn đang trong quá trình khai phá, môi trường sống đương nhiên thể sánh bằng New York phồn hoa đô hội. Hơn nữa lúc nước ngoài đều đ.á.n.h giá cao nơi , chỉ coi đây là thị trường lao động giá rẻ để sản xuất hàng hóa, đó bán kiếm lời chênh lệch.
Cô kiêu ngạo : "Là con gái duy nhất trong nhà, sản nghiệp gia tộc đều cần kế thừa. Người nhà lo kinh doanh, thuê quản lý giúp điều hành sự nghiệp. cho rằng đây là một sự coi thường đối với . Cho nên nên một sự nghiệp để chứng minh bản . Vừa , về nước tìm , phát hiện thị trường Trung Quốc rộng lớn, nên định ở đây gầy dựng sự nghiệp, chứng minh năng lực của , đó mới về tiếp quản bộ sản nghiệp gia tộc."
Johan bên cạnh mà chua lòm trong lòng. Hắn nhiều chị em. Trong đó còn cả con riêng. Vì khá ngốc nghếch nên mới đẩy đến đây. Cha cũng đ.á.n.h giá cao thị trường lắm, chỉ nhắm nguồn nhân công giá rẻ ở đây thôi.
Nơi chẳng gì vui, ăn uống ngủ nghỉ đều kém xa ở nhà!
Nghe cô con gái độc nhất đối diện phát biểu, ghen tị đến mức nuốt trôi miếng bít tết.