Trở Thành Pháo Hôi Hải Ngoại Trong Niên Đại Văn - Chương 41:------

Cập nhật lúc: 2026-01-16 12:34:07
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5gI9xo36

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Phó trấn trưởng Lâm lúc mới căng da đầu mở miệng: "Đồng chí Tiến Sơn, Tiến Sơn . Chúng quen bao nhiêu năm nay , cứ cho một câu chắc chắn , liệu thể mời cô cháu gái nhà mở xưởng ở trấn Bình An chúng ? Chuyện lúc , ai cũng xảy , hiện giờ chúng đang dốc sức khắc phục hậu quả. Đấy, mấy kẻ gây rối đều đưa lên huyện , chúng sẽ tranh thủ để tòa án tuyên án tù bọn chúng."

Cát Hồng Hoa lập tức phấn khích: "Thật sự sẽ bỏ tù chúng nó ?"

"Dựa theo quy định của pháp luật thì chuyện thể. Còn cụ thể bao lâu thì chờ kết quả xét xử." Bí thư Điền kiên nhẫn trả lời.

Cát Hồng Hoa : "Đáng đời!"

Nói xong, trong lòng bà sướng rơn, nhưng khóe mắt rưng rưng lệ. là phong thủy luân chuyển mà. Lúc hai đứa con trai bà cải tạo lao động, cả cái thôn nhà nào cũng xì xào bàn tán, coi thường nhà bà. Giờ thì đến lượt bọn họ gặp họa .

Tô Tiến Sơn rít một t.h.u.ố.c lào, đủng đỉnh : "Bọn họ bỏ tù là kết quả do họ tự chuốc lấy, liên quan gì đến . Không cần lôi chuyện để bàn bạc. Cháu gái thích đầu tư ở thì đầu tư ở đó. Chẳng liên quan gì đến trấn Bình An cả."

Hai vị lãnh đạo sốt ruột, Phó trấn trưởng Lâm : "Sao thế , các vị cũng là ở đây mà."

"Chỉ là dân chạy nạn đến đây thôi, gốc gác thực cũng chẳng ở đây. Người ở đây cũng ưa gì nhà ." Cát Hồng Hoa chêm một câu.

"..."

"Tiến Sơn ..." Phó trấn trưởng Lâm nắm lấy tay ông, định giở bài tình cảm.

"Lão lãnh đạo, ông cũng tình cảnh của mà. Nhà họ Tô bao nhiêu năm nay vất vả lắm mới gặp chuyện , ông bảo thể màng đến lợi ích của đắc tội với cháu gái ? Làm cháu gái phật lòng? Trải qua bao nhiêu chuyện như , Tô Tiến Sơn cũng là hiểu chuyện, khó khăn lắm mới gặp đối với , thể đằng chân lân đằng đầu , đúng ?"

Cát Hồng Hoa lườm hai một cái: " đấy, chọc tức cháu gái bỏ thì các ông nuôi cả nhà chắc?"

"..."

Con dâu con gái nhà họ Tô một bên, mặt mày đều lộ vẻ cự tuyệt. Ai dám chọc giận quý hóa nhà họ bỏ , bà đây liều mạng với kẻ đó!

Chỉ cô cháu gái nhỏ Tô Phán Phán ở cổng nhà ăn kẹo, đám trẻ con đang chảy nước miếng và mấy lớn lén lút hóng hớt bên ngoài.

Miệng cô bé còn dính nước đường ngọt lịm, thầm nghĩ, dạo cửa nhà náo nhiệt thật đấy.

Gần đây nhiều bạn nhỏ đến rủ cô bé chơi ghê. ai cũng chỉ ăn kẹo của cô bé thôi. Vì ăn kẹo nên ai cũng nịnh nọt cô bé.

Thư Sách

Phán Phán gãi đầu nghĩ, hóa kẹo là bạn. Đơn giản thôi.

Cô bé kẹo trong tay, khác cũng chẳng chê bố cô bé từng cải tạo lao động, cũng chẳng chê bà nội cô bé dữ dằn nữa.

Trong phòng im lặng một hồi lâu, Phó trấn trưởng Lâm cuối cùng cũng hết cách. Giống như Tô Tiến Sơn , ông chủ . Nếu cứ ép ông giúp đỡ, ông cũng sẽ giúp. Bởi vì rủi ro quá lớn mà chẳng lợi lộc gì.

Nói trắng , ông còn là trong tổ chức, thể dùng tiêu chuẩn cao để yêu cầu ông nữa.

Phó trấn trưởng Lâm lắc đầu với Bí thư Điền.

Hai lúc mới dậy cáo từ về.

Tô Tiến Sơn vẫn khách sáo tiễn khách tận cổng. Nhìn thấy bên ngoài lén lút hóng chuyện, ông lập tức chắp tay lưng, ưỡn thẳng lưng, vẻ mặt đầy kiêu hãnh.

Tiễn khách xong, ông nhà, cả nhà đóng cửa , vây quanh ông.

Lý Xuân Lan vẻ mặt kích động : "Bố, nhà hôm nay oách thật đấy, đến cả lãnh đạo trấn cũng đến khó với ." Cô mà về nhà ngoại kể chuyện , đảm bảo bố cô ghen tị rụng cả răng hàm.

Tô Tiến Sơn khiêm tốn xua tay: "Đây nể mặt bố, là nể mặt đại chất nữ đấy. Nếu nó, bố chẳng là cái thá gì cả. Cho nên , đứa nào đứa nấy đầu óc linh hoạt lên một chút, đừng chọc giận Tô Tầm."

Lý Xuân Lan lập tức bày tỏ thái độ: "Ai mà dám chứ, ha ha ha."

Tô Hướng Đông : "Dù em bảo gì con nấy."

Tô Hướng Nam : "Bố, mồm miệng con ngọt xớt, bố mà."

Tô Bảo Linh : "Con thích chị Tầm lắm." Giờ cô đường chẳng ai dám chỉ trỏ, bàn tán về chuyện nhà cô sắp mở xưởng.

Cát Hồng Hoa hỏi: "Ông nó , ông bảo liệu chúng chuyển nhà ?"

"Cái xem tính toán của đại chất nữ, cũng thể quyết . Nhỡ trong lòng nó vẫn còn nhớ thương di nguyện của chú hai thì , chuyện cũng khó lắm."

Cát Hồng Hoa thắc mắc: "Haizz, ông bảo chú hai cũng ở đây bao lâu , nặng tình với nơi thế nhỉ?"

"Thì chẳng ông bà nội chôn cất ở đây ? Thì đây chính là nhà của chú . Hơn nữa, áo gấm về làng bà hiểu ? Lúc chú trong cảnh sa cơ lỡ vận, giờ giàu sang phú quý, đương nhiên về quê hương nở mày nở mặt một phen ."

Nghe , những khác trong nhà họ Tô lập tức hiểu .

Bởi vì theo suy nghĩ của chính họ, nếu họ phát đạt, cũng mong về quê một chuyến để khoe khoang. Để cho những kẻ từng coi thường sáng mắt , giờ đây ông bà phát tài !

Con dâu Lý Xuân Lan : "Con hiểu quá chứ, từ lúc đại về thăm nhà, con chỉ chạy ngay về nhà đẻ thôi."

Cát Hồng Hoa chạnh lòng, bà cũng về nhà đẻ, nhưng bà nhà đẻ. Chạy nạn đến đây, tìm nhà đẻ nữa.

Hai vị lãnh đạo trấn cũng thể thuận lợi rời khỏi thôn, Lý Hồng Mai và nhà họ Mã chặn đường.

Mấy ngày nay nhà bắt, còn giải lên huyện. Trong nhà chỉ còn già và trẻ nhỏ. Chẳng . Muốn đến nhà lão Tô đòi nhưng dám. Không đủ bản lĩnh.

Thế là chỉ còn cách tìm lãnh đạo.

Nhìn đám ầm ĩ , Bí thư Điền nhíu mày ngán ngẩm.

"Người nhà các loạn một , chẳng lẽ rút bài học ? Chuyện phạm pháp mà cũng dám , gan to bằng trời. Thả thả do quyết định, mà là do pháp luật quyết định!"

Phó trấn trưởng Lâm : "Lúc hai đứa con trai nhà Tô Tiến Sơn cải tạo lao động, các suốt ngày nhạo , nhớ kỹ bài học tuân thủ pháp luật ? Làm loạn, loạn nữa cũng vô dụng. Chuyện đó các cũng thấy đấy, cứ ầm lên là giải quyết vấn đề !"

Hai nghiêm mặt răn đe, quả nhiên trấn áp đám . Hơn nữa bài học nhãn tiền đó, họ cũng dám càn nữa.

Phó trấn trưởng Lâm chỉ Lý Hồng Mai : "Lý Hồng Mai, bà cũng học theo Lưu Tam Căn nhà bà, cầm đầu gây rối hả?"

Lý Hồng Mai sợ đến mức lắc đầu nguầy nguậy.

"Vậy thì mau giải tán !"

Đám liền tan tác như ong vỡ tổ.

chuyện vẫn khiến hai vị lãnh đạo canh cánh trong lòng. Phó trấn trưởng Lâm : "Bí thư , ông xem tình hình . Cho dù mời về đầu tư, chẳng lẽ thực sự thể yên ? Lại loạn nữa thì thế nào?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tro-thanh-phao-hoi-hai-ngoai-trong-nien-dai-van/chuong-41.html.]

Bí thư Điền: "..."

"Chúng chút gì đó , thể cứ chờ c.h.ế.t, cũng thể trông mong khác cho . Đây đều là vấn đề lịch sử để . Lúc đám thanh niên trí thức loạn, chúng liền cách chức Tô Tiến Sơn, thế là tạo thành tiền lệ . Khiến thấy rằng, chỉ cần loạn là cán bộ đại đội cũng xuống đài. Sau vụ nhà máy xi măng, bà con cũng loạn. Lý do loạn cũng chính đáng, tuyển dụng địa phương còn gây ô nhiễm hoa màu. rốt cuộc vẫn là loạn thành công. Cho nên bây giờ mới xảy vấn đề."

Đối với chuyện , Bí thư Điền cũng gì.

Những chuyện đều qua tay ông xử lý. Ông là thích dĩ hòa vi quý. Luôn sợ xảy chuyện, nào cũng cố gắng xoa dịu cho êm chuyện. Lại ngờ vô tình tạo tấm gương cho khác.

Sự việc thực bao giờ giải quyết triệt để, ngược còn để di chứng nghiêm trọng thế .

"Lão Lâm , cách nào cứu vãn ?"

Phó trấn trưởng Lâm : "Triển khai học tập trấn, tuyên truyền chuyện ở các thôn, lấy vụ việc bài học cảnh tỉnh. Để rằng, loạn sẽ kết quả . Sẽ phạm pháp. Còn nữa, bắt các thôn cam kết và điểm chỉ. Cam kết gây rối việc nhà họ Tô mở xưởng. Không quan tâm tác dụng , nhưng chúng thể hiện thái độ . Bất kể đồng ý ở , cái bậc thang chúng đưa ."

Nghe Phó trấn trưởng Lâm , Bí thư Điền như bừng tỉnh đại ngộ.

Sau đó Phó trấn trưởng Lâm, ông trầm mặc một lát : "Vẫn là ông bản lĩnh." Lúc ông nhầm . Chỉ nghĩ Vương Vĩ Dân trẻ tuổi ý tưởng sức sống nên mới là việc. Lại đó là kẻ suy nghĩ chín chắn. Vẫn là từng trải như lão Lâm mới đủ kinh nghiệm.

"Cứ như thế !"

Hai trở về, lập tức báo cáo tình hình lên . Không quan tâm cấp thái độ của Tô Tầm . Họ từ phía nhà họ Tô thì thông báo cho cấp một tiếng.

Khi tin tức đến tai Phó thị trưởng Lưu, ông chỉ một câu: " từ sớm ."

Biết thì ích gì , tình hình hiện tại là bàn bạc xem đồng ý yêu cầu của Tô Tầm . Thực lợi ích cũng chẳng nhượng bộ bao nhiêu, tỉnh cũng so đo chuyện , nhưng chỉ sợ các doanh nghiệp đến cũng học theo, đòi hỏi điều kiện tương tự.

Không , vẫn mau ch.óng kết quả. Chuyện thể dây dưa. Để Tô Tầm tìm nơi khác đầu tư thì họ thực sự mất trắng cơ hội.

Ông cầm điện thoại gọi cho Tổng giám đốc Chu ở khách sạn. Hỏi xem khi nào Tô Tầm xuất phát, tin Tô Tầm cửa tàu hỏa, ông càng thêm sốt ruột.

Ở khách sạn, Tổng giám đốc Chu vẫn đang điều tra xem ai là kẻ nội gián. Ông nghi ngờ nhiều , thể là lễ tân nhận tiền của nhà họ Hách, nghi ngờ Giám đốc Ngô thế vị trí của Lý Ngọc Lập, nghĩ rằng đuổi Lý Ngọc Lập . Lại nghi ngờ phó tổng của , nghĩ rằng đối phương soán ngôi ông. Trong lúc nhất thời cũng thấy nghi ngờ.

Đang đau đầu thì đến tìm Tô tổng, ông xem.

Thấy một nam một nữ, ăn mặc sang trọng, khí chất cũng xuất chúng, ông liền hỏi: "Các vị tìm Tô tổng việc gì ?"

Người đến chính là Hoắc Triều Dương và Khâu Nhược Vân, hai tốn công sức dò hỏi tin tức và chỗ ở của Tô Tầm mới tìm đến đây.

Kết quả mất .

Thấy Tổng giám đốc Chu hỏi, Hoắc Triều Dương bắt tay ông: "Chúng ... coi như là đồng hương của cô ."

"Thôn Tiểu Hoắc?" Tổng giám đốc Chu địa danh .

Hoắc Triều Dương gật đầu.

Tổng giám đốc Chu hỏi: "Họ Tô ?"

Hoắc Triều Dương lắc đầu.

Sắc mặt Tổng giám đốc Chu lập tức đổi, sớm chứ. Nói sớm thì ông còn tiếp chuyện gì? "Vậy thì khéo , cô công tác, ngày về. Thứ tiếp ." Nói xong ông thẳng văn phòng tiếp tục suy nghĩ về vấn đề ai là kẻ nội gián.

Còn bên ngoài, quản họ phật ý chứ? Thôn Tiểu Hoắc trừ họ Tô , tất cả đều là kẻ thù của Tô tổng.

Hoắc Triều Dương và Khâu Nhược Vân từ khi ăn chút tiếng tăm đến giờ, lâu coi thường như .

Hiện tại đối xử thế , sắc mặt cả hai đều chút khó coi.

Khâu Nhược Vân nghĩ thầm, kiêu ngạo cái gì chứ, cái khách sạn cũng chỉ là nước mắt của thời đại thôi, sớm muộn gì cũng sa sút đến mức rèm cửa rách nát cũng tiền .

"Thôi, chúng về ." Hoắc Triều Dương vỗ nhẹ cánh tay cô, hai ngoài.

Khâu Nhược Vân : "Vậy chuyện chúng tính đây? Người ở Đông Châu, thể hòa giải . Bên phía chú Tam Căn... e là còn hy vọng ."

Hoắc Triều Dương lúc cũng bó tay hết cách. Lần đầu tiên phát hiện , hóa sức lực của nhỏ bé đến thế.

Hắn ở huyện lỵ cũng quen , nhưng đến chuyện của Lưu Tam Căn là lảng ngay, bảo là đích Thị trưởng đang giám sát xử lý.

Hắn tìm một quen việc ở bộ phận hành chính thành phố để hỏi thăm, cũng nhiều tin tức, nhưng thể khẳng định rằng sự việc ở cấp khiến Thị trưởng vui. Tóm , Hoắc Triều Dương còn chiêu nào khác.

"Chỉ thể thật với Tiểu Cường thôi."

...

Tô Tầm vứt bỏ tình hình ở thành phố Đông Châu đầu, đang đường đến miền Nam.

Lần miền Nam, một là để gây áp lực cho phía thành phố Đông Châu, hai là cũng tham quan nhà máy nhựa và quen với miền Nam trong thời đại .

cô cũng tâm hồn kiếm tiền, đương nhiên hiểu rõ về thời đại .

Mấy ngày nay tình hình ở thành phố Đông Châu cô nắm rõ, cũng tính đại diện nhất định, nhưng cũng cần tìm hiểu thêm nữa. Dù bên cạnh còn một Lý Ngọc Lập giúp cô bổ sung những chỗ thiếu sót. miền Nam hiện tại thì còn xa lạ.

Hơn nữa Tô Tầm còn định tiếp xúc với vài nhà đầu tư nước ngoài. Làm quen mặt trong giới đầu tư nước ngoài ở Trung Quốc, để phận của lan truyền rộng rãi và xác thực hơn. Tránh việc việc gặp bất tiện.

Tô Tầm công tác đương nhiên là máy bay.

Tuy giữa đường chuyển máy bay, nhưng vẫn đỡ hơn nhiều so với việc tàu hỏa da xanh mấy ngày liền.

Tuy nhiên vé máy bay đắt thật sự, ngay cả Lý Ngọc Lập cũng là đầu tiên máy bay, vì vé quá đắt. Chẳng ai nỡ bỏ tiền cả.

 

 

 

 

 

 

 

Loading...