Trở Thành Pháo Hôi Hải Ngoại Trong Niên Đại Văn - Chương 4

Cập nhật lúc: 2026-01-16 08:40:46
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5q1yTpd1bm

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tô Tầm vốn là thiếu cảm giác an . Cô cảm kích hệ thống vì ơn cứu mạng, nhưng đồng thời cũng hiểu rõ quyền chủ động trong tay . Đối với cái hệ thống mà hiểu rõ , cô thể tin tưởng thổ lộ hết chuyện.

Cô nghĩ, bất kể trong tình huống nào, một tỏ lương thiện luôn dễ dàng chiếm thiện cảm của khác hơn.

Tuy rằng quyết định nhận , nhưng Tô Tầm cũng vội vàng. Hiện tại vali hành lý của cô vẫn trống , những thứ cần thiết thì vẫn mua sắm . Phải cho phận trở nên thật vững chắc.

Nghỉ ngơi một chút, Tô Tầm liền cửa để mua sắm vật tư sinh hoạt. Vừa mới xuống lầu, vị giám đốc Lý đưa cô lên phòng lúc liền tươi niềm nở bước tới: "Cô Tô ngoài ?"

" định mua sắm một ít đồ. , bên các cô thể giúp khách hàng hẹn xe taxi ?"

Thời buổi , việc gọi taxi đường phố là cực kỳ khó khăn.

"Đương nhiên là , chúng hợp tác dài hạn với công ty taxi. Đều là đơn vị em cả mà." Công ty taxi cũng chỉ tiêu nhiệm vụ, khéo Khách sạn Quốc tế là nơi tiếp xúc với nhiều khách nước ngoài, nên việc hợp tác lâu dài là điều tất yếu.

Nói , cô liền giúp Tô Tầm gọi điện thoại đặt xe, đó mời Tô Tầm đợi ở khu vực nghỉ ngơi, còn ân cần rót . Sự nhiệt tình thái quá khiến Tô Tầm cảm thấy chút bất an.

Nhìn thái độ của nhân viên phục vụ ở tiệm cơm hôm qua là đủ hiểu, thời đại hề khái niệm về ý thức phục vụ trong ngành dịch vụ. Đối với những công nhân viên chức , đây chỉ là một công việc bát sắt, cũng chẳng lo đuổi việc.

Hoàn cần thiết nhiệt tình đến mức .

Hơn nữa Tô Tầm còn phát hiện, khi khách đến quầy thủ tục, vị giám đốc Lý cũng chỉ liếc mắt qua chứ hề phản ứng, vẫn tiếp tục đó trò chuyện với cô.

Tô Tầm thầm hiểu trong lòng. Đây là điều cầu cạnh .

Một lát , taxi đến, Tô Tầm dậy xe, Lý Ngọc Lập còn tươi tiễn cô tận cửa.

Đợi xe của Tô Tầm khuất, Lý Ngọc Lập mới trong khách sạn, thẳng văn phòng riêng của .

Hai nhân viên lễ tân thì thầm to nhỏ: "Giám đốc Lý cái gì thế nhỉ? Cũng cần ân cần đến mức chứ."

Một nhân viên khác chút tin tức nội bộ, ghé sát thì thầm vài câu.

Cô nhân viên lúc mới vỡ lẽ: "Thảo nào... nhưng mà liệu ?"

"Có thì cũng thử xem chứ? Nếu thì thế nào? Cứ kéo dài mãi, cuộc sống mà qua nổi."

...

Trong trung tâm thương mại, cũng khá đông đúc.

Tuy nhiên Tô Tầm cảm thấy cũng chẳng gì lạ lẫm.

Mấy năm nay so với phát triển hơn một chút, hàng hóa vật tư cũng dần phong phú, hàng nhập khẩu cũng thiếu, nhưng nếu so với tương lai thì vẫn còn kém xa.

So sánh hai thời điểm, chỉ trong vòng vài chục năm ngắn ngủi mà sự đổi lớn đến thế, khiến ngay cả Tô Tầm cũng khỏi chấn động.

Có lẽ những đang sống ở thời đại cũng sẽ ngờ rằng, vài chục năm xã hội phát triển rực rỡ đến . Lần , Tô Tầm coi như cơ hội tận mắt chứng kiến sự đổi của thời đại, đến lúc đó, cô cũng mới hơn 60 tuổi. Vừa thể nghỉ hưu và hưởng thụ cuộc sống.

Nghĩ đến việc nghỉ hưu dưỡng già trong một thời đại phát triển như thế, cảm giác thật hạnh phúc.

Cho nên ở thời đại , nhất định nỗ lực kiếm tiền! Để cổ vũ tinh thần cho chính , Tô Tầm bắt đầu công cuộc đại mua sắm.

Khi mua đồ, Tô Tầm cứ nhắm thẳng những quầy hàng nhất. Mua đồ chọn cái , cái đắt. Cứ cái nào lấp lánh tỏa sáng thì mua.

"Trông mặt mà bắt hình dong" là quan niệm từ cổ chí kim khó đổi.

Thực lực mà bạn phô bày ngoài sẽ quyết định đãi ngộ mà bạn nhận trong lòng đối phương. Ở cái thời đại internet , điều đó càng thực tế hơn. Nó giả tạo, nhưng cũng hiện thực. Trải qua bao thăng trầm ấm lạnh, Tô Tầm thấm thía điều quá nhiều .

Hiện giờ, Tô Tầm cần dùng những vật chất bên ngoài để phô diễn "thực lực" của , đưa bản vị thế chủ động.

Mua xong quần áo và trang sức, cuối cùng cô tới quầy đồng hồ nhập khẩu. Thời điểm , các loại đồng hồ thương hiệu đều bày chung một quầy. Dù đồng hồ xem là phổ cập cơ bản, nhưng đồng hồ nhập khẩu vẫn thuộc dòng hàng xa xỉ.

Mẫu xa hoa nhất là một chiếc đồng hồ vàng thật đính kim cương, trị giá 4000 đồng...

Nhân viên bán hàng thấy cô tay xách nách mang túi lớn túi nhỏ, khí chất xuất chúng, sắc mặt hồng hào rạng rỡ, ánh mắt tự tin phi dương. Nhìn qua là điều kiện mới dưỡng thần thái . Biết là khách hàng thực lực hùng hậu, cô nhân viên bèn sức đề cử mẫu đồng hồ xa hoa .

Tô Tầm chỉ liếc mắt qua, cũng chẳng thèm kỹ chiếc đồng hồ đó lấy một . Sau đó cô mỉm lắc đầu: "Mẫu , chỉ là nó quá mức xa hoa lộ liễu, quá mức rêu rao. Chỉ thể đeo trong một dịp trang trọng thôi, cần một mẫu để đeo hàng ngày."

Sau đó, cô chọn một chiếc đơn giản và thanh lịch nhất trong các mẫu của thương hiệu Patek Philippe.

Tô Tầm : "Kiểu dáng cũng tệ, đủ khiêm tốn."

Khoảnh khắc , Tô Tầm sâu sắc cảm nhận sự nghèo khó của , dù đóng giả đại gia cũng diễn nổi. Lúc đến hàng giả còn mua chứ. Thật chấm cái mẫu đính kim cương xa xỉ nhất , nhưng khổ nỗi là mua nổi.

đợi tiền, nhất định mua.

Loại đồng hồ về sẽ tăng giá trị tài sản! Cho dù đeo, mỗi tối lôi ngắm nghía lau chùi cũng thấy vui!

Đi dạo một vòng như , tiền Tô Tầm vơi một nửa.

, trang coi như đầy đủ.

Nhìn tiền chỉ còn hai ngàn, cô một loại xúc động một cú lớn ngay trong trung tâm thương mại . cuối cùng cân nhắc kỹ lưỡng, cô đành từ bỏ.

Người ở đây đông quá, nhỡ vây công thì chạy thoát.

Hơn nữa cô còn đến đây mua đồ, nhỡ để ấn tượng quá sâu sắc thì bất tiện lắm. Thôi, thôi, vẫn là mau ch.óng nhận .

Trở khách sạn thì trời khá khuya, Tô Tầm ngoài ăn cơm. Lúc ngang qua quầy lễ tân, cô nhờ nhân viên đưa một phần bữa tối lên phòng, đó mới xách đồ đạc lên.

Thư Sách

Nhân viên lễ tân nghĩ ngợi một chút, quyết định văn phòng gọi Lý Ngọc Lập.

Tô Tầm ở lầu sắp xếp xong đồ đạc, đó ướm thử đống trang mua lên , khí chất cả quả thực nâng tầm lên nhiều. Ít nhất là thấy "phú quý". Điều cũng nhờ kiếp thêm nhiều, chịu khó học hỏi. Cho nên về khoản phối đồ cô tự tin, cách phối cho sang trọng mà dung tục.

Ngày nhận mặc bộ là quá đủ .

Cô đang chuẩn tháo đồng hồ và trang sức thì cửa phòng gõ vang. Khi mở cửa thấy Lý Ngọc Lập, cô chút kinh ngạc, nhưng cũng phần trong dự đoán.

"Giám đốc Lý, mời . Còn phiền cô đích đưa bữa tối lên đây, thật ngại quá."

Lý Ngọc Lập đặt khay bữa tối lên bàn ăn, đó : "Đây là việc nên mà. Hơn nữa cô Tô mới từ nước ngoài trở về, chúng nên cho cô cảm thấy thoải mái như ở nhà."

" cảm nhận , dịch vụ của các cô . Thậm chí giám đốc Lý nhiệt tình như , cũng cảm ơn thế nào. Không ... thể giúp gì cho cô ?"

Nếu đoán , Tô Tầm dứt khoát thẳng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tro-thanh-phao-hoi-hai-ngoai-trong-nien-dai-van/chuong-4.html.]

Chứ cứ để âm thầm toan tính, trong lòng cô cứ thấy bất an.

Có đôi khi, cô còn nghi ngờ đối phương là "Quần chúng Triều Dương" (tai mắt nhân dân) cài cắm để theo dõi .

Lý Ngọc Lập ngờ Tô Tầm sẽ hỏi thẳng như , dù cô giàu kinh nghiệm nhưng lúc cũng chút luống cuống tay chân. Tuy nhiên cũng chỉ mất vài giây, cô bình tĩnh . Cô cảm thấy thế cũng , còn hơn là khách hàng giả vờ cứ thế rời .

xuống, thành khẩn : "Là vì hỏi thăm cô về chuyện xuất ngoại."

"Xuất ngoại?" Tô Tầm chút bất ngờ, nhưng nghĩ thì thấy lý do đáng tin. Hình như khi mở cửa, một giai đoạn trào lưu xuất ngoại rầm rộ. Mãi đến tận tương lai lâu vẫn còn nhắc . Có đầu thập niên 80 bán cả nhà tứ hợp viện để nước ngoài tìm vàng, kết quả khi trở về phát hiện tiền kiếm còn mua nổi cái nhà cũ của .

Tô Tầm lúc năng lực giúp xuất ngoại, cô uyển chuyển : "Theo thấy, trong nước đang ở giai đoạn phát triển bùng nổ, cơ hội mang khả năng còn nhiều hơn."

"... nước ngoài việc, năng lực hạn, cũng ý định đó. chỉ là nước ngoài khám bệnh."

Tô Tầm , thấy giống dáng vẻ mắc bệnh nan y.

" vô sinh." Lý Ngọc Lập gian nan .

Tô Tầm chút hiểu, cô đối với phương diện khái niệm gì. Cô từng nghĩ đến chuyện kết hôn, càng miễn bàn đến chuyện sinh con đẻ cái. Hơn nữa cô tương lai nhiều theo chủ nghĩa DINK (thu nhập gấp đôi, con cái).

Tuy nhiên thời vẫn còn nặng tư tưởng phong kiến, việc coi trọng chuyện con cái cũng gì lạ. "Cô kiểm tra trong nước ? soi mói đời tư của cô, nhưng cũng một chuyến tay ."

Lý Ngọc Lập : "Đã kiểm tra , bạn của chồng là bác sĩ ở một bệnh viện lớn, cô tự kiểm tra cho chúng , kết luận vô sinh bẩm sinh. Nói là chữa . Mấy năm nay cũng uống ít t.h.u.ố.c thang, đều chẳng tác dụng gì. Chúng kết hôn bảy năm ... kỹ thuật nước ngoài phát triển, y tế cũng giỏi, nên nước ngoài thử xem. Không giấu gì cô, sở dĩ xin chuyển công tác về đây chính là vì nơi cơ hội tiếp xúc với bạn bè quốc tế."

Tô Tầm : "Xuất ngoại khám bệnh hẳn là khó nhỉ."

"Gia đình đồng ý, cảm thấy đang giày vò mù quáng. Hơn nữa cũng vì tình huống của mà tiêu hết tiền tiết kiệm trong nhà. Nghe bên lương cao, nếu thể việc tạm thời bên đó một thời gian, đó kết hợp khám bệnh, như sẽ tiện hơn."

Tô Tầm hiểu, ý tưởng của đối phương quả thực độ khó cao hơn một chút. Khả năng là con đường, nhưng Lý Ngọc Lập tạm thời tìm cách thích hợp hơn.

Đừng là Lý Ngọc Lập, chính Tô Tầm cũng chẳng hiểu rõ thời đại xuất ngoại cần những điều kiện gì.

một điểm cô thể khẳng định, tiền thì chắc chắn thể xuất ngoại.

Cho nên Tô Tầm cũng lập tức từ chối Lý Ngọc Lập, mà trong lòng bắt đầu cân nhắc. Nếu đối phương bất kỳ giá trị gì với , Tô Tầm chắc chắn sẽ giúp. Cô bụng đến thế, vô duyên vô cớ phí tâm tư giúp đỡ một lạ.

nếu hiện tại giá trị với cô, thì tương lai khi cô kiếm tiền, năng lực, giúp cô việc cũng chẳng khó khăn gì.

Đương nhiên, bất kể tình huống nào, lời hiện tại cũng thể quá chắc chắn. Nếu sẽ dễ gây thù chuốc oán. Ra cửa bên ngoài, cần thiết thế.

Vì thế Tô Tầm thở dài: " giúp cô, nhưng thật, tạm thời ý định Mỹ. Lần về là để nhận , đồng thời cũng cần thành một sắp xếp của gia tộc. Nếu tương lai cơ hội, thể giúp cô thành tâm nguyện."

Nghe thấy Tô Tầm lập tức từ chối, trong lòng Lý Ngọc Lập dâng lên niềm vui sướng. Sau đó cô : "Cô Tô, đương nhiên dám gây thêm phiền toái cho cô. Chỉ mong tương lai cô thể giơ cao đ.á.n.h khẽ chỉ điểm cho một chút là ." Đều là trưởng thành cả , cô cũng nghĩ đến việc tay bắt giặc.

Tô Tầm : "Chỉ c.ầ.n s.au cơ hội, giúp một chút thì gì. Chỉ là bản gần đây cũng đang sứt đầu mẻ trán, cho nên tạm thời cũng lo cho cô."

" vội, nhưng cô cần giúp đỡ gì ? quen thuộc tình hình trong nước, cũng quen nhiều . Có lẽ thể giúp cô góp một chút sức lực."

Lúc , trong lòng Lý Ngọc Lập vững .

Trước đó dù Tô Tầm hứa giúp, cô vẫn cảm thấy chút treo leo. Có lẽ đối phương chỉ lời khách sáo. Dù đến tuổi , cô cũng trời miếng bánh nào tự nhiên rơi xuống. nếu bản thể giúp đối phương chút việc, về tình về lý, đối phương cũng sẽ báo đáp đôi chút.

cho rằng, một Hoa Quốc thể lăn lộn ở nước ngoài, chắc chắn đến mức một chút uy tín cũng .

Nhìn cách ăn mặc của đối phương, cái khí chất tự tin , cùng với thói quen tiêu tiền như nước, là ngay đối phương ở nước ngoài thuộc hàng phi phú tức quý.

Tô Tầm thấy Lý Ngọc Lập điều như , trong lòng cũng hài lòng.

"Lần về nước một , mang theo quản gia và trợ lý riêng, quả thực các phương diện đều bất tiện. Ngay cả vấn đề giao thông đơn giản nhất cũng cách nào giải quyết. Ngoài , nhiều tình hình trong nước thực sự nắm rõ, tốn ít thời gian mày mò."

Đây là gia đình kiểu gì mà còn trang cả quản gia và trợ lý riêng?

Lý Ngọc Lập cứng một chút, đó : "Cô Tô yên tâm, chuyện thành vấn đề. Về vấn đề , thể giúp cô mượn một chiếc xe... Có khả năng sẽ cần một khoản phí nhất định, nhưng đối với cô mà thì chắc tính là gì. Ngoài , nếu cô cần tìm hiểu gì trong nước, việc gì, thể tìm bất cứ lúc nào. Bất kể xuất ngoại , đều sẵn lòng kết giao với bạn như cô. Người Hoa Quốc chúng trọng tình nghĩa, giúp bạn bè là chuyện nên ."

Đôi mắt Tô Tầm lộ ý : "Thế thì quá . Có thể thuê xe đương nhiên là nhất, tiền thành vấn đề. Chỉ cần giải quyết việc là . Giám đốc Lý, cũng thích kết giao với trọng tình nghĩa như cô. Ở nước ngoài, cộng đồng Hoa chúng cũng chính vì đoàn kết nên mới thể đấu với tư bản nước ngoài. Ở trong nước mà kết giao với bạn như giám đốc Lý, vui. Khổ ông nội vẫn luôn đau đáu trở về tổ quốc."

Lý Ngọc Lập : " đảm bảo cô sẽ hối hận khi về nước . Giờ chuẩn xe cho cô ngay, ngày mai cô sẽ xe riêng để dùng."

Tô Tầm thêm: "Hy vọng thể sắp xếp thêm một tài xế. Tiền lương thể trả gấp đôi." Tính cũng chỉ mấy chục đồng.

"Đương nhiên thành vấn đề."

Lý Ngọc Lập tươi rói đáp.

Chỉ cần tiền, với mối quan hệ của cô thì việc đúng là thành vấn đề.

Tảng đá trong lòng hy vọng gỡ bỏ, bước chân Lý Ngọc Lập trở nên nhẹ nhàng hơn hẳn. Xuống lầu về văn phòng, cô liền gọi điện thoại cho lãnh đạo nhà máy quen .

Mấy năm nay cũng một nhà máy quốc doanh ăn còn hiệu quả như xưa, cho dù xe cũng tiếc tiền xăng dám . Thậm chí còn bán bớt máy móc để duy trì hoạt động.

Lý Ngọc Lập tự nhiên nắm rõ tình hình các nhà máy , một cuộc điện thoại gọi , trình bày tình huống, đối phương vui vẻ đồng ý ngay.

Rốt cuộc Lý Ngọc Lập còn vẽ một chiếc bánh nướng lớn. Kết giao với đồng bào hải ngoại như , chừng còn thể giúp nhà máy mở thị trường nước ngoài. Cho dù thị trường nước ngoài, thì nhập khẩu một ít kỹ thuật tiên tiến về cũng là điều .

Hiện tại đều đặc biệt sùng bái sản phẩm xuất nhập khẩu. Có mấy cái xưởng ăn bát nháo bán hàng, bèn treo cái biển "hàng xuất khẩu chuyển sang tiêu thụ nội địa", thế là buôn bán đắt như tôm tươi.

cái loại chuyện mất mặt đó, những đàng hoàng . nếu thể thực sự xuất khẩu, thì đó mới là bản lĩnh thực sự.

Thế là bên vung tay lên, đồng ý ngay tắp lự.

 

 

 

 

 

 

 

 

Loading...