Trở Thành Pháo Hôi Hải Ngoại Trong Niên Đại Văn - Chương 39:-------
Cập nhật lúc: 2026-01-16 12:34:05
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2g4whx4Rfl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Điều thực sự khiến hoang mang.
Đến cả cà phê Lý Ngọc Lập mang tới, ông cũng chẳng còn tâm trí mà uống.
"Tô tổng, là ở thành phố Đông Châu thêm vài ngày nữa ? Chúng sẽ tổ chức một buổi tiệc tối để chiêu đãi cô."
Tô Tầm từ chối: "Phó thị trưởng Lưu, ngài đừng nữa. Lịch trình của định , tiện đổi. Hơn nữa về nước, cũng thể chỉ quanh quẩn ở thành phố Đông Châu . Non sông gấm vóc của tổ quốc, còn tranh thủ thăm thú nhiều nơi."
"Haizz... Tô tổng, cũng vòng vo nữa. Về chuyện đầu tư , thành phố Đông Châu chúng vẫn nỗ lực tranh thủ hết sức. Vẫn hy vọng Tô tổng thể cho chúng thêm một cơ hội. Có chỗ nào hài lòng, vấn đề gì, chúng nhất định sẽ cố gắng giải quyết. Hiện tại từ xuống chúng đều chấn chỉnh môi trường đầu tư ở Đông Châu. Để nơi an , định hơn, thuận lợi cho việc phát triển."
Tô Tầm những lời tâm huyết , khẽ thở dài: "Haizz, thực thực sự nhắc đến chuyện đầu tư nữa. tin rằng, chỉ , mà bất kỳ nhà đầu tư nào khi trải qua những chuyện cũng đều tiếp tục rót vốn đây. Ấm ức thì cũng quan trọng lắm, chủ yếu là rủi ro quá lớn."
Cô ngăn những lời hứa hẹn sắp thốt khỏi miệng Phó thị trưởng Lưu: "Chúng cũng kiểm chứng , lời hứa hẹn là vô dụng."
Phó thị trưởng Lưu: "..."
Ông do dự hỏi: "Vậy rốt cuộc thế nào cô mới chịu cho chúng thêm một cơ hội?"
Tô Tầm : " thật lòng nhắc , nhưng sự kiên trì của Phó thị trưởng Lưu quả thực khiến thấy thành ý của các vị. Thế , sẽ thử một nữa. Chỉ là , cũng những lo ngại riêng. Môi trường hiện tại khiến dám mạo hiểm đầu tư quá nhiều. Cho nên, xem thành ý thực tế của thành phố Đông Châu thế nào."
Phó thị trưởng Lưu liền yêu cầu của Tô Tầm e là thấp. "Cô yêu cầu cụ thể gì ?"
"Thiết và kỹ thuật vẫn do bên cung cấp. vốn đầu tư thêm thì thể bỏ nữa. Ngoài , về cổ phần doanh nghiệp, nắm giữ 70%."
Chính sách thời điểm đối với đầu tư nước ngoài những hạn chế nhất định. Đó là bắt buộc liên doanh, cùng quản lý mới .
Nghe yêu cầu của Tô Tầm, Phó thị trưởng Lưu kinh ngạc: "Cái ... yêu cầu khắt khe ?"
Kế hoạch ban đầu là Tô Tầm bỏ vốn, kỹ thuật và thiết , chính quyền chỉ cần cấp đất, miễn giảm thuế và hỗ trợ đầu . Hơn nữa tỷ lệ cổ phần còn thương lượng . Như mới đảm bảo chính quyền thu nhiều lợi ích hơn. Nắm giữ nhiều cổ phần thì quyền quản lý công ty cũng lớn hơn, tiếng hơn.
Giờ Tô Tầm mở miệng đòi như , đổi quá lớn.
Không chỉ quyền tiếng trong công ty giảm đáng kể.
Mà còn mất một khoản ngoại tệ nhập .
"Các vị thể tiếp tục suy nghĩ. Mấy ngày tới cũng du lịch, đợi khi nào về sẽ trả lời ."
Phó thị trưởng Lưu còn thương lượng thêm, nhưng Tô Tầm kiên quyết nhượng bộ, giữ vững yêu cầu .
Tuy trong túi cô hiện giờ cũng vài vạn đô la, nhưng tiền dùng chỗ cần thiết. Tiết kiệm đồng nào đồng nấy.
Đương nhiên, Tô Tầm cũng thực sự ki bo đến mức bỏ đồng nào, chẳng qua cô ép giá xuống thấp . Điều cô tranh thủ thực chất là quyền chủ động quản lý nhà máy. Tô Tầm nhà máy của khác chỉ tay năm ngón. Cái xưởng dù mở thì cũng là công cụ để cô kiếm giá trị chán ghét. Nhỡ cô kế hoạch gì mà khác can thiệp, bó chân bó tay thì còn gì thú vị nữa.
" quyết định , Phó thị trưởng Lưu cần khuyên giải nữa. thể hiện thành ý khá lớn với thành phố Đông Châu đấy."
Nói xong cô dậy tiễn khách.
Phó thị trưởng Lưu cũng mặt dày mày dạn, thấy Tô Tầm bàn thêm, chỉ đành về họp bàn . Lý Ngọc Lập vội vàng mặt Tô Tầm tiễn ông xuống lầu.
Trên đường xuống, Phó thị trưởng Lưu vẫn nhờ Lý Ngọc Lập giúp vài câu. Dù thế nào nữa, thành phố Đông Châu vẫn tranh thủ dự án .
"Cô là một công dân của Đông Châu chúng , hy vọng cô cũng đừng quên Đông Châu."
Lý Ngọc Lập đáp , nhưng trong lòng thầm nghĩ: Nếu theo Tô tổng việc, e là trong mắt các vị lãnh đạo, vẫn chỉ là một nhân viên mất mặt đơn vị, chẳng tiền đồ gì.
Hai bước khỏi thang máy. Thư ký của Phó thị trưởng Lưu cũng đang đợi lầu, liền bước tới đón. Nhìn nụ gượng gạo mặt Phó thị trưởng, ngay chắc thành công .
Lý Ngọc Lập tiễn hai đến cửa, đang định rời . Đột nhiên từ bên hông cửa chính lao một đứa bé, ôm c.h.ặ.t lấy chân cô.
Ánh mắt Lý Ngọc Lập lập tức đổi. Lại giở trò nữa !
Đứa bé chính là Hách Lượng Lượng. "Cô ơi, cháu xin cô đừng kiện bố cháu, bố cháu mà xảy chuyện thì cháu sẽ cơm ăn!"
"Cháu đói, cháu luôn ăn no, giờ cháu đói nữa."
Hành động lập tức thu hút sự chú ý của nhiều .
Ngay cả Phó thị trưởng Lưu cũng dừng bước.
Lần ông trách Lý Ngọc Lập. Dù Lý Ngọc Lập từ chức, đối với một dân bình thường, yêu cầu của Phó thị trưởng Lưu đương nhiên khắt khe như .
Nghĩ đến việc Lý Ngọc Lập giờ là trợ lý của Tô Tầm, chuyện thấy cũng thể bỏ mặc: "Đi gọi Tiểu Chu tới xử lý. Tìm lớn nhà nó đến đây. Gọi điện cho bố nó. Làm ầm ĩ thế còn thể thống gì nữa?"
Hai gặp chuyện , tâm trạng của Phó thị trưởng Lưu cũng tệ.
Cảm giác như ai cũng đang ngáng chân ông.
Thư Sách
Chuyện cũ còn giải quyết xong, giờ loạn ngay mắt Tô Tầm thế . Đây chẳng là đổ thêm dầu lửa ?
Sau Tô Tầm đầu tư Đông Châu nữa, kể cho đám bạn bè của cô mấy chuyện nực . Thành phố Đông Châu đúng là tiếng đồn xa.
Đang nghĩ ngợi thì đột nhiên bên cạnh chạy hai ông bà già.
Chính là bố của Hách Kiến Văn, ông bà nội của Hách Lượng Lượng, từng xuất hiện .
Hai ông bà già đến quỳ sụp xuống mặt Phó thị trưởng Lưu. Hành động dọa Phó thị trưởng Lưu giật nảy . Thế là gì?! Thời đại nào mà còn quỳ lạy. Chuyện truyền ngoài thì sẽ đồn đại thế nào đây?
"Đứng dậy, mau dậy . Các cái gì ?"
"Lãnh đạo ơi, xin ngài chủ cho nhà chúng với. Mọi chuyện đều là của chúng , liên quan đến con trai . Cầu xin ngài chủ cho chúng ."
Phó thị trưởng Lưu: "..."
Tổng giám đốc Chu lúc cuối cùng cũng hớt hải chạy , ông bận xử lý chút việc nên thấy động tĩnh. Nghe tin báo là chạy vội tới ngay. Nhìn thấy cảnh tượng ở cửa, ông chỉ cảm thấy phát điên.
Lần chỉ là quấn lấy Lý Ngọc Lập, trực tiếp quấn lấy Phó thị trưởng Lưu luôn?
Thế là lấy mạng ông mà. Ông vội vàng sai đỡ hai ông bà già dậy.
Lại gọi lễ tân: "Mau gọi điện cho bên trường học ngay."
"Đừng gọi, con trai . Ngọc Lập kiện chúng , cho nhà chúng sống nổi nữa." Mẹ Hách lau nước mắt lóc.
Lý Ngọc Lập lạnh lùng : " rảnh đôi co với các . Có gì cứ tìm luật sư của . Có ầm lên tận trời xanh thì cũng che giấu sự thật con trai bà lừa hôn !"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tro-thanh-phao-hoi-hai-ngoai-trong-nien-dai-van/chuong-39.html.]
Nói xong, cô dứt khoát gỡ tay Hách Lượng Lượng . Không hề chút thương xót nào.
Đứa bé òa lên.
Lý Ngọc Lập hề mềm lòng. Sau sự việc , cô ngẫm mới thấy sự nghiệp của suýt chút nữa đứa bé hủy hoại. Nó loạn một trận khiến cô trở thành trò của cái khách sạn Đông Châu .
Mẹ Hách đau lòng ôm lấy cháu nội: "Cô giận chúng thế nào cũng , đừng đối xử với Kiến Văn và thằng bé như . Ngọc Lập , chúng sống chung với bảy năm trời, chẳng lẽ cô chút tình cảm nào ? Có chuyện gì chúng một nhà đóng cửa bảo ? Hà tất lôi tòa?"
Hách Kiến Văn lúc cũng vội vàng chạy tới, thấy bố và con trai t.h.ả.m thương như , chỉ cảm thấy đau lòng khôn xiết.
"Bố , hai gì ?"
"Mẹ cầu xin cô tha cho con. Có chuyện gì cứ nhắm bố đây . Đều là của bố . Nếu tại bố thì xảy những chuyện ." Mẹ Hách ròng.
Bố Hách lúc cũng lên tiếng: "Lúc đầu con cưới nó, là chúng ép con cưới."
Lời qua cứ như thể Lý Ngọc Lập đơn phương ép cưới .
Mấu chốt là, Hách Kiến Văn còn diễn nét mặt đau khổ nhớ về quá khứ ép hôn. chuẩn nam chính phim khổ tình, dáng vẻ thanh tú, khí chất u buồn, lộ vẻ mặt thống khổ như , cũng khá là dọa .
Bộ dạng khiến Lý Ngọc Lập mà phát ớn.
Cô tự hỏi, ngày xưa mắt mù mà yêu Hách Kiến Văn nhỉ? Lúc đúng là cô nhờ bố sang nhà họ Hách dạm ngõ, nhưng là nếu cưới thì sẽ gì nhà họ Hách . Nhà họ Lý các cô cũng cái quyền đó!
Tô Tầm xem kịch vui một lúc, cuối cùng cũng bước tới. Cô ở lầu thấy tiếng ồn ào vọng lên từ cửa sổ.
Thấy náo nhiệt nên cô ngó xuống xem vài xuống.
Hiện tại cô dù cũng là sếp của Lý Ngọc Lập, nếu cứ để đám loạn quen thói, chẳng sẽ loạn đến cả cô ?
Cho nên Tô Tầm định chặn con đường của họ luôn. Cô đợi đến lúc họ loạn đến tận chỗ mới phản kích. Trước khi khác cô ghê tởm, cô cho khác ghê tởm .
"Tổng giám đốc Chu , khách sạn các ông náo nhiệt thật đấy."
Tô Tầm mỉm bước tới. Phía cô là Chu Mục, lúc Chu Mục đang chằm chằm nhà họ Hách, đề phòng họ xông tới ôm chân Tô Tầm.
Nhìn thấy cô, sắc mặt đều trở nên phức tạp.
Người nhà họ Hách nếm mùi lợi hại của cô, cảm thấy cô xuất hiện chắc chắn chẳng chuyện gì . Lý Ngọc Lập thì cảm thấy mất mặt Tô tổng. Còn Phó thị trưởng Lưu càng hổ chỗ chui. Chuyện nối tiếp chuyện , thật là phiền phức.
Tô Tầm quan tâm tâm trạng thế nào, cô bảo Tổng giám đốc Chu lấy máy ảnh chụp hình. Chụp cảnh tượng .
Tổng giám đốc Chu hỏi: "Tô tổng, ngài chụp cái gì ạ?"
Tô Tầm : " bạn mở tòa soạn báo ở New York, nổi tiếng lắm nhưng báo cũng bán cầu đấy. Tin tức giật gân thế mà đăng lên, chắc chắn sẽ bán đắt như tôm tươi. Biết còn kiếm một khoản nhờ vụ chứ."
"..."
Không gian bỗng chốc im bặt.
Tô Tầm hất cằm, nhà họ Hách: "Lý Ngọc Lập hiện tại là trợ lý của . thích bên cạnh ồn ào lộn xộn, ai còn dám loạn, sẽ khiến "sự tích" của các truyền khắp thế giới. Các tin rằng, năng lực điều đó."
"Cô, cô..." Hách Kiến Văn đỏ mặt tía tai, phản bác.
Tô Tầm gật đầu với , ý bảo: Nói , tiếp tục .
Hai ông bà Hách dù cũng từng là giáo viên. Lúc cũng còn chút lý trí. Biết loạn tiếp cũng chẳng lợi lộc gì, liền kéo con trai , tránh để lỡ lời.
Thậm chí còn bịt cả miệng đứa cháu nội .
Mẹ Hách với Lý Ngọc Lập: "Ngọc Lập, chúng cố ý quấy rầy cô, vẫn hy vọng thể chuyện đàng hoàng với cô. Chỉ là cô cứ tránh mặt mãi nên chúng mới tìm đến đây."
Lý Ngọc Lập trả lời bà , mà sang với Tô Tầm: "Tô tổng, cũng thể gửi bài đăng báo ? Câu chuyện của chỉnh, thể đăng nhiều kỳ đấy."
Mẹ Hách: "..."
Tổng giám đốc Chu lập tức hùa theo: "Còn mau , thật sự mất mặt tận nước ngoài ?"
Lần nhà họ Hách thật sự dám nán nữa. Đối với Phó thị trưởng Lưu, Tổng giám đốc Chu và cả Lý Ngọc Lập, họ đều tin rằng đối phương thể gì họ. Bởi vì đối với nhà họ Hách, cục diện hiện tại là tồi tệ nhất .
câu của Tô Tầm khiến họ nhận , tình hình còn thể tồi tệ hơn nữa.
Người chút thể diện, ai bêu riếu khắp thế giới chứ.
Vị sếp trẻ tuổi của Lý Ngọc Lập, qua là dễ chuyện. Bên cạnh còn một gã đàn ông đầy sát khí. Trông là dễ chọc .
Họ hề ý định chạy đến ôm chân cô lóc kể lể, một chút cũng dám.
Bố Hách quyết định nhanh ch.óng: "Thôi, chúng về! Cây ngay sợ c.h.ế.t , cùng lắm thì tòa."
Hách Kiến Văn nhục nhã bế con trai, dẫn bố rời . Đi vài bước, nghĩ đến sự sỉ nhục chịu đựng, hậm hực : "Lý Ngọc Lập chắc chắn là học cái thói hư tật của đàn bà đó, nên mới trở nên độc ác như !"
"Giá trị chán ghét +1, thưởng 10.000 đô la!"
Hệ thống Vạn Người Ghét đột nhiên lên tiếng. Phải rằng, bình thường nó hề thông báo. Một điểm giá trị chán ghét đối với nó chỉ là mưa bụi.
Tô Tầm tưởng nhầm, liếc bảng hệ thống một cái, thật sự là 10.000 đô la!