Trở Thành Pháo Hôi Hải Ngoại Trong Niên Đại Văn - Chương 37:-------
Cập nhật lúc: 2026-01-16 12:34:03
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qOLJbNq84
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Gương mặt già nua của Phó thị trưởng Lưu đỏ bừng lên, ông ho khan vài tiếng để che giấu sự bối rối: "Mọi việc đều xác suất rủi ro, sự cố ngày hôm qua là do nhiều yếu tố kết hợp tạo thành một sự kiện ngẫu nhiên. Hiện tại chúng loại trừ nguy cơ ."
Tô Tầm : "Nói cho cùng, chuyện một nữa chứng minh rằng, lời hứa hẹn cũng chẳng thứ gì đáng tin cậy. Cho nên về chuyện đầu tư, vẫn cần cân nhắc thận trọng. Mấy ngày nay, chúng đừng bàn về đề tài nữa."
"Tô tổng, thể như . Có vấn đề thì chúng cùng nỗ lực giải quyết, thể vì thế mà bỏ cuộc ."
Tô Tầm đáp: "Phó thị trưởng Lưu, từ bỏ việc đầu tư, nhưng cũng nhất thiết cứ là thành phố Đông Châu. Hai sự cố tiêu hao hết tình cảm của đối với nơi . Hiện tại cần lý trí và bình tĩnh hơn để cân nhắc kế hoạch đầu tư của ."
Cô đồng hồ: "Lát nữa còn gọi điện liên hệ với công ty đối tác ở miền Nam. Hôm nay tiện chuyện nhiều. Có cơ hội sẽ mời Phó thị trưởng Lưu dùng bữa."
Phó thị trưởng Lưu: "..."
Lúc , Phó thị trưởng Lưu cũng thực sự ý thức rằng, lấy lòng tin của Tô Tầm là chuyện dễ dàng.
?
Bất kể nguyên nhân là gì, sự việc xảy . Đổi là ai, hai liên tiếp gặp trở ngại ở cùng một nơi, thì đều đắn đo suy nghĩ nhiều hơn.
Hơn nữa Tô Tầm cũng đúng, nhất thiết cứ đầu tư thành phố Đông Châu.
Vốn dĩ về đây đầu tư là vì tình cảm quê hương. Kết quả hai đều chính quê hương "vả mặt". Chuyện quả thực khiến ... như hóc xương trong họng.
Bất kể trong lòng bao nhiêu tính toán, mặt ông vẫn giữ nụ hiền hòa: "Được, xin phép về . Đợi chuyện xử lý xong xuôi, sẽ mời Tô tổng uống . Dù đầu tư , với tư cách là chủ nhà, chúng vẫn công tác tiếp đãi."
Tô Tầm mỉm gật đầu. Đồng thời cũng đưa thái độ rõ ràng, chỉ cần bàn chuyện hợp tác, vẫn thể chung sống hòa bình.
Thái độ càng khiến tâm trạng Phó thị trưởng Lưu thêm nặng nề.
Rời khỏi khách sạn, trở về văn phòng, Phó thị trưởng Lưu lập tức gọi điện cho Chủ tịch huyện Cao. Yêu cầu huyện khẩn trương thực hiện quy trình! Trước khi dự án nhà máy triển khai, nhất định kết quả xử lý. Phải quét sạch nhân tố gây mất đoàn kết ở trấn Bình An. Phải trừng trị thích đáng những kẻ phá hoại.
...
Lúc , kẻ đầu sỏ gây tội Lưu Tam Căn đang lóc t.h.ả.m thiết.
Ông tưởng rằng phủi sạch trách nhiệm, cho dù nhà họ Mã bắt thì ông cũng thể thoát . Dù ông cũng trực tiếp mở miệng bảo nhà họ Mã gây rối, chỉ là ám chỉ vài câu mà thôi.
ông đ.á.n.h giá quá cao tâm lý của chính .
Khi đối mặt với sự thẩm vấn của vị công an lão luyện huyện, ông chống đỡ nổi, khai tuốt tuồn tuột suy nghĩ trong lòng.
Khai xong mới thấy hối hận. Cảm thấy cần thiết thành thật đến thế. Điều may mắn duy nhất là lúc đó ông sống c.h.ế.t khai con trai . Thứ nhất là vì kế sách vốn dĩ sẵn trong đầu ông từ lâu, con trai chỉ nhắc nhở một chút. Thứ hai, trong lòng ông , tiền đồ của con trai quan trọng hơn cả mạng sống. Tuyệt đối thể để ảnh hưởng dù chỉ một chút. Cho nên trong quá trình thẩm vấn, ông tuyệt nhiên hề đả động gì đến Lưu Tiểu Cường.
Mãi đến tận bây giờ, Lưu Tam Căn mới nghĩ chuyện quá đơn giản. Ông cứ tưởng gây chuyện cũng giống như những . Lừa lọc qua loa là xong chuyện.
Đám thanh niên trí thức cũng từng loạn, vụ nhà máy xi măng bà con cũng loạn. Đều chẳng chuyện gì xảy .
Sao đến lượt ông ?
Ngay cả vị công an lão thành phá án nhiều năm huyện cũng xuống tay.
Nghe ông từng đối đầu với đặc vụ, giỏi nắm bắt những chi tiết nhỏ nhặt. Lần chuyên môn vì điều tra ông mà mới tái xuất giang hồ. Thảo nào hôm qua cứ bắt bẻ từng câu từng chữ trong lời khai của ông . Khiến ông càng lúc càng hoảng loạn, cái gì cũng khai hết.
Lưu Tam Căn cũng từng nghĩ thể gây động tĩnh lớn đến thế. Ông lau nước mắt, dè dặt hỏi công an trẻ tuổi trong phòng tạm giam. Đây cũng là quen cũ: "Đồng chí Lý, nhốt mấy ngày thế?"
"Thành thật chút . Nhốt mấy ngày á? Cái còn xem tính chất vụ việc định tính thế nào !" Công an Tiểu Lý sầm mặt .
Lúc khi Tiểu Lý về thôn Tiểu Hoắc giúp Tô Tầm tìm , tiếp xúc với vị bí thư chi bộ cảm thấy ông . Giờ quả nhiên ứng nghiệm.
Công an Tiểu Lý cảm thấy mắt của cũng chuẩn phết.
Còn về phần Bí thư Lưu Tam Căn ... ừm, chắc chắn còn là bí thư nữa . Tội danh của ông , theo chỉ đạo của cấp , xử lý nghiêm khắc theo quy định pháp luật.
Ví dụ như hành vi tụ tập đông gây rối trật tự công cộng , nặng nhẹ tùy mức độ.
Nhìn nhẹ thì giam vài ngày là xong. nếu gây tổn thất nghiêm trọng thì tù.
Vụ việc của Lưu Tam Căn thì thể nhẹ . Kẻ xúi giục vây ráp là cán bộ, vô duyên vô cớ vì tư lợi cá nhân, cố ý cản trở lãnh đạo thành phố việc. Cản trở đầu tư nước ngoài. Phá hoại môi trường đầu tư của cả thành phố Đông Châu.
Sau đó là đến phận của ông , ông là bí thư chi bộ thôn. Thuộc thành viên trong tổ chức, đây là luật mà phạm luật.
Đây đều là phân tích của công an Tiểu Lý, cảm thấy sự việc chính là như . tạm thời sẽ cho Lưu Tam Căn . Để ông cứ thế mà lo âu thấp thỏm .
Người về nhận , đó xây dựng quê hương. Đây là một kết cục mỹ bao. Có thể trở thành giai thoại của trấn Bình An bọn họ. Truyền ngoài khiến mấy trấn xung quanh thèm nhỏ dãi.
Thế mà lão Lưu Tam Căn cứ nhất định biến cái kết cục viên mãn thành bi kịch, biến giai thoại của trấn Bình An thành trò . Công an Tiểu Lý trong lòng dù thế nào cũng thấy khó chịu. Cố ý cho Lưu Tam Căn cũng khó chịu theo.
Bên ngoài đồn công an, Lý Hồng Mai vẫn gặp Lưu Tam Căn.
Từ hôm qua đến giờ, bà đến đồn công an mấy , nhưng vì lúc đó Lưu Tam Căn đang điều tra nên gặp .
Hiện tại vụ việc của Lưu Tam Căn vẫn kết luận cuối cùng, để tránh việc thao túng hoặc thông cung, đương nhiên cũng tiện cho gặp mặt.
Cho nên Lý Hồng Mai một nữa từ chối.
Hết cách, bà chỉ thể lau nước mắt bến xe. Định bắt xe lên huyện tìm con trai Lưu Tiểu Cường.
Vốn dĩ hôm qua bà định dùng điện thoại ở trụ sở thôn gọi cho con trai, nhưng cho dùng.
Bảo là Lưu Tam Căn phạm tội, để tránh chứng cứ hủy hoại, nhà như bà đến cửa văn phòng cũng bước .
Lý Hồng Mai thầm mắng đám đó đúng là lũ cỏ đầu tường gió chiều nào che chiều . Lúc nhà họ Lưu còn phong quang, ai nấy đều xun xoe nịnh bợ. Suốt ngày bí thư bí thư nọ. Giờ nhà xảy chuyện, đến cái điện thoại cũng cho dùng.
Quả nhiên, lúc ông nhà sai. Nhà họ Tô mà phất lên, chắc chắn sẽ để nhà họ Lưu yên .
Giờ mới chỉ bắt đầu thôi mà ông nhà gặp chuyện .
Lý Hồng Mai suốt dọc đường lên huyện.
Đến nhà máy, cũng , chỉ thể nhờ bác bảo vệ gọi giúp.
Lưu Tiểu Cường đồng nghiệp báo tin, chạy cổng thì thấy vẻ mặt tiều tụy.
"Mẹ, lên đây? Sao thành thế ?"
"Tiểu Cường, bố con xảy chuyện !" Lý Hồng Mai òa nức nở.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tro-thanh-phao-hoi-hai-ngoai-trong-nien-dai-van/chuong-37.html.]
Tim Lưu Tiểu Cường thót , bố thể xảy chuyện gì chứ? Ở trong cái thôn đó, là bí thư chi bộ, thì thể xảy chuyện gì?
Hắn vội vàng kéo Lý Hồng Mai sang một bên chuyện: "Mẹ, đừng vội, từ từ xem nào, chuyện là thế nào?"
"Bố con bắt , trưa hôm qua mới ăn cơm xong bắt . Bố con lúc đó vì tâm sự nên cũng chẳng ăn mấy miếng. Giờ đói nữa."
Lưu Tiểu Cường chút mất kiên nhẫn. Giờ mà còn lo chuyện đói no.
"Tại bắt, rõ xem nào."
"Thì cũng vì chuyện nhà họ Tô mở xưởng đó. Bố con chỉ vài câu với nhà họ Mã. Người nhà họ Mã dẫn dân trong thôn gây rối. Sau đó đồn công an trấn bắt. Bọn họ khai bố con, thế là bố con cũng bắt . Con bảo xem oan uổng . Bố con lúc đó cũng thẳng ." Chuyện Lưu Tam Căn cũng kể rõ với vợ, Lý Hồng Mai chỉ lúc Lưu Tam Căn bóng gió vài câu với nhà họ Mã mà thôi.
Thư Sách
Theo bà thấy, việc phạm pháp.
Sao bảo bắt là bắt ngay ?
Bà cảm thấy vô lý, chuyện chắc chắn uẩn khúc.
Tim Lưu Tiểu Cường đập thình thịch, sắc mặt đổi liên tục.
Trong lòng hoảng loạn nghĩ, thể ầm ĩ đến mức ? Đây chẳng chỉ là tụ tập gây rối thôi ? Trước gì bất mãn cũng kéo lên xã ầm ĩ mà.
Lãnh đạo cũng chỉ thể trấn an thôi.
Sao nghiêm trọng đến mức bắt luôn thế .
Đến bố chỉ bóng gió vài câu mà cũng bắt, còn ... Chủ ý là do nghĩ mà.
Lý Hồng Mai con trai cũng tham gia vụ , vẫn đang lóc kể lể, bảo bố giam một ngày một đêm chịu khổ thế nào, mau ch.óng cứu .
Lưu Tiểu Cường : "Con cứu kiểu gì bây giờ?"
Lý Hồng Mai : "Chẳng con quen Hoắc Triều Dương , bản lĩnh lớn, quen rộng. Con xem giúp . Bố con lúc bảo , nhà họ Tô mà phất lên thì chắc chắn sẽ hại . Giờ chuyện xui xẻo rơi xuống nhà , sớm muộn gì cũng đến lượt Hoắc Triều Dương. Con với ."
"..." Lưu Tiểu Cường cũng nước mắt. Hắn dám mấy chuyện với Hoắc Triều Dương. Chắc chắn sẽ coi thường c.h.ế.t mất!
mà... hiện tại hình như cũng chẳng còn cách nào khác. Lưu Tiểu Cường cũng thể bỏ mặc bố . Hơn nữa cũng lo lắng bản sẽ lôi vũng bùn .
Chương 28
Lưu Tiểu Cường tổng hợp một lý do. Thậm chí còn nháp giấy để sắp xếp ngôn từ, cuối cùng mới hạ quyết tâm gọi điện thoại cho Hoắc Triều Dương.
Trước đó khi bà con nhà họ Tô về, liên lạc với Hoắc Triều Dương, nhưng Hoắc Triều Dương và Khâu Nhược Vân đều nhà, hai xuống miền Nam khảo sát thị trường.
Mấy hôm thì liên lạc , vì Hoắc Triều Dương bọn họ từ miền Nam trở về, khi báo thấy tin tức về việc nhà họ Tô nhận . Trên ảnh chụp, Tô Tiến Sơn lúc đó nhận .
Cho nên Khâu Nhược Vân gọi điện thoại cho Lưu Tiểu Cường, hỏi thăm về tình hình hiện tại của nhà họ Tô.
Lúc đó Lưu Tiểu Cường bảo biến động gì lớn, về xem qua ngay. Còn chuyện mở xưởng thì vẫn .
Lúc đó Lưu Tiểu Cường cũng ngờ sự việc sẽ phát triển đến mức độ .
Điện thoại kết nối, may mắn , máy là Hoắc Triều Dương.
Từ khi ăn phát đạt ở thành phố Đông Châu, Hoắc Triều Dương nhờ quan hệ lắp đặt một chiếc điện thoại bàn.
Trong căn phòng phía một cửa hàng mặt phố ở Đông Châu, Hoắc Triều Dương xem đơn hàng nhập kho điện thoại.
Do thường xuyên bôn ba bên ngoài nên làn da đen, nhưng đường nét khuôn mặt rõ ràng, cũng coi là một trai tuấn tú.
Từ góc độ của Khâu Nhược Vân đối diện, còn toát lên một loại khí chất đặc biệt mà khác . Dù thì càng ngắm càng thấy .
Thỉnh thoảng lúc việc ngẩng đầu lên một cái, liền cảm thấy hạnh phúc. Giống như lúc , cô cứ chốc chốc ngẩng đầu Hoắc Triều Dương.
Cho đến khi thấy sắc mặt Hoắc Triều Dương khẽ biến đổi, cô mới giật hỏi: "Xảy chuyện gì ?"
Hoắc Triều Dương giơ tay hiệu cô khoan hãy .
Sau đó hỏi điện thoại: "Tiểu Cường đừng vội, chú Tam Căn bắt?"
Nghe Lưu Tam Căn bắt, Khâu Nhược Vân cũng lo lắng lắm. Chỉ là khỏi nhíu mày. Trước vì quan hệ với Lưu Tiểu Cường nên cô cũng coi Lưu Tam Căn như nhà mà đối đãi. Cảm thấy ông thật thà, đáng tin cậy. Kết quả tiếp xúc lâu mới phát hiện, là kẻ mê quan. Hơn nữa lòng đố kỵ cũng khá nặng.
Chỉ là lúc đó lựa chọn nào khác, hơn nữa cũng giúp Lưu Tam Căn cái ghế đó . Lúc ở trong thôn cũng dựa sự giúp đỡ của ông . Cho nên đành nhẫn nhịn.
Sau trở về thành phố, cô theo bản năng hạn chế để Hoắc Triều Dương tiếp xúc với nhà họ Lưu. Bao gồm cả việc sắp xếp công việc cho Lưu Tiểu Cường, cũng là kết quả bàn bạc của hai . Cảm thấy năng lực của họ đủ, nếu cứ để họ theo, ngược cho Lưu Tiểu Cường.
Bây giờ quả nhiên xảy chuyện.
Trong điện thoại, Lưu Tiểu Cường nước mắt ngắn nước mắt dài kể lể nỗi oan ức của gia đình. Kể lể rằng nhà họ Tô từ khi bà con giàu thì kiêu ngạo hống hách trong thôn thế nào, còn tuyên bố cho trong thôn tham gia tuyển dụng. Khiến cho dân làng phẫn nộ.
Những trong thôn tìm đến bố loạn, bố hết cách chỉ đành báo cáo cho Trấn trưởng Vương. Trấn trưởng Vương cũng cảm thấy nhà họ Tô đàng hoàng, cho rằng khoản đầu tư của bà con họ cũng chẳng đắn gì nên từ chối. Kết quả bà con của nhà họ Tô còn ghê gớm hơn cả nhà họ Tô, chắc là tìm lãnh đạo thành phố đổi trắng đen để cáo trạng. Khiến Trấn trưởng Vương phê bình. Bố thấy áy náy, sợ Trấn trưởng Vương sẽ giận cá c.h.é.m thớt sang Hoắc Triều Dương. Cho nên chỉ còn cách nghĩ biện pháp cứu vãn.
"Cậu cũng đấy, bố tớ ít học, kiến thức hạn hẹp. Lần hồ đồ quá. Khi nhà họ Mã đến tìm bố tớ xin ý kiến, ông chợt nhớ đến vụ nhà máy xi măng hồi . Liền buột miệng nhắc đến với nhà họ Mã. Kết quả nhà họ Mã tin là thật, kích động những khác trong thôn đang bất mãn với nhà họ Tô gây rối."
Hoắc Triều Dương xong nhíu mày: "Quá bồng bột. Đó là lãnh đạo thành phố đấy. Lãnh đạo trấn ngày thường thể bỏ qua là vì ảnh hưởng đến trấn. mặt lãnh đạo cấp , lãnh đạo trấn bắt buộc xử lý nghiêm khắc. Bản họ cũng gánh nổi trách nhiệm ."