Trở Thành Pháo Hôi Hải Ngoại Trong Niên Đại Văn - Chương 33---

Cập nhật lúc: 2026-01-16 12:14:17
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5q1yTpd1bm

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Mấy xin việc thì cũng thôi , nhưng nhẫn tâm chặn luôn đường sống của khác như thế?

Lý Hữu Đức tuy rằng ghen tị với sự giàu sang của Tô Tiến Sơn, nhưng cũng từng nghĩ đến việc phá hoại chuyện ăn của .

Nghĩ thì nghĩ , nhưng đối phương đông thế , Lý Hữu Đức sợ đ.á.n.h, nên cũng dám từ chối thẳng thừng. ông cũng đồng ý tham gia.

"Cái ... hôm nay bận lên thành phố thăm , tham gia . Mọi cứ ."

Nghe câu , đám gây rối của thôn Tiểu Hoắc lập tức cụt hứng. Bọn họ khinh thường Lý Hữu Đức. Chuyện lớn thế quan trọng bằng việc thăm ? Vì thế bọn họ cũng chẳng thèm để ý đến ông nữa, tiếp tục hùng hổ tiến về phía .

Còn về việc sợ Lý Hữu Đức báo tin? À, bọn họ vốn dĩ cũng chẳng định giấu ai. Cho dù nhà họ Tô thì ? Chẳng lẽ mấy nhà họ Tô đó ngăn cản cả một đám đông thế ?

Nhìn thôn Tiểu Hoắc xa, Lý sốt ruột vô cùng, cấu cánh tay Lý Hữu Đức: "Ông nó ơi, thế thì bây giờ?"

"Đừng hoảng, đừng hoảng. Minh Khải, con chạy nhanh. Mau việc ngay. Thông báo cho , cứ thôn Tiểu Hoắc đang gây rối, ngăn cản việc mở xưởng. Chúng nó đang phá hỏng con đường công nhân của . Cơ hội của thôn Lý chúng đến , lập công ngay mắt!"

Lý Minh Khải liền vội vàng đầu xe đạp, phóng v.út .

Từ Tú Lệ vẫn đang chìm đắm trong cảm giác bừng tỉnh đại ngộ. Cô cho rằng đây chính là biến . Đây chính là nguyên nhân khiến cái xưởng trong giấc mơ thể mở .

Chắc chắn là do đám gây rối, dọa cho bà con nhà họ Tô bỏ chạy mất dép. Cho nên nhà họ Tô mới rơi kết cục bi t.h.ả.m đó. Hơn nữa căn cứ kết quả của kiếp , bố chồng cô cũng ngăn cản thành công. Người chắc chắn loạn . Và cái xưởng cuối cùng cũng thể mọc lên.

"Bố, chuyện lẽ là ý trời , chúng xen liệu ?" Từ Tú Lệ dè dặt kiến nghị.

Trước , bố chồng Lý Hữu Đức thường lắng ý kiến của cô. Bởi vì cô từng học cấp ba, đưa những chủ ý hữu dụng cho ông.

lúc , con dâu , Lý Hữu Đức trợn tròn mắt.

Sao thể trợn mắt cho ? Ngày thường con dâu là lanh lợi, đến thời khắc mấu chốt phạm sai lầm ngu ngốc thế .

Còn cái gì mà ý trời nữa chứ.

Sao ông phát hiện con dâu mê tín dị đoan thế nhỉ.

"Xảy chuyện , các đừng xem náo nhiệt nữa. Con và con mau về nhà . Để con ở nhà khác bố yên tâm."

Mẹ Lý hỏi: "Ông nó ơi, thế còn ông thì ?"

" báo tin chứ , chuyện lớn thế , báo cho lãnh đạo trấn thì còn thể thống gì?" Nói xong, ông guồng chân chạy, dù mấy chục tuổi đầu nhưng vẫn chạy nhanh như một cơn gió.

Ở một bên khác, bên phía thông gia nhà họ Tô, cả nhà cũng đang rục rịch xuất phát.

Ai nấy đều ăn mặc đẽ chỉnh tề.

Trước đó Tô Tầm mua về nhiều vải vóc kiểu mới. Ban đầu tiếc nỡ may, nhưng nghĩ thể mất mặt Tô Tầm nên ai cũng may một bộ quần áo mới.

Vừa khéo Lý Xuân Lan và Tô Bảo Linh đồng, nên ở nhà gấp rút may vá.

Đến khi việc đồng áng vãn thì quần áo cũng may xong.

Hôm nay đúng lúc dùng đến. Cát Hồng Hoa và đều tính toán kỹ, đợi lúc Tô Tiến Sơn gặp lãnh đạo, bà và bọn trẻ sẽ bên ngoài quan sát.

Cơ hội tiếp cận lãnh đạo thành phố thế , đời mấy .

Phải tận mắt chứng kiến mới .

Cũng là ảo giác , nhưng khi nhà họ Tô khỏi cửa, họ phát hiện trong thôn dường như vắng lặng hơn ngày.

Giờ hôm, đường làng ít qua . Hoặc là vội vã , hoặc là vội vã về ăn sáng, nhưng hôm nay, đường chỉ lác đác vài bóng .

Điều khiến nhà họ Tô chút hụt hẫng.

Còn tưởng rằng thể diễu võ dương oai dọc đường, ai ngờ chẳng ai để mà khoe khoang.

...

Tô Tầm và Phó thị trưởng Lưu cũng xuất phát từ sáng sớm.

Do cô mang theo nhiều nên chung xe với Phó thị trưởng Lưu. Cô vẫn chiếc xe mượn đó.

Dọc đường , cô vẫn tiếp tục bàn bạc công việc với Lý Ngọc Lập.

Thư Sách

"Đợi xưởng hoạt động, bác cả Tô Tiến Sơn sẽ xưởng trưởng, cô phụ trách kết nối công việc với ông . Truyền đạt các chỉ thị từ tổng công ty xuống. Tuy đây chỉ là một phân xưởng nhỏ của chúng , nhưng cô cũng để tâm một chút."

Tô Tầm lúc tuy vẫn là "tư lệnh quân", nhưng mở miệng là "tổng công ty", "phân xưởng". Hoàn cảm thấy chột chút nào.

tài sản ở nước ngoài cô thể thừa kế, nhưng ai dám bảo đó là của nhà cô?

Lý Ngọc Lập hỏi: "Tô tổng, cô định tự quản lý ?"

"Nếu cái xưởng cỏn con cũng đích quản lý thì còn thời gian mà nghỉ ngơi. Ngay cả việc kinh doanh ở nước ngoài, hiện tại cũng đều thuê giám đốc chuyên nghiệp điều hành. Sau đầu tư trong nước chắc chắn sẽ ngày càng nhiều. Cũng cần giúp xử lý. Hơn nữa ngoài đầu tư ở Trung Quốc, còn đầu tư ở các quốc gia khác nữa. quản xuể ."

Lý Ngọc Lập , tim đập thình thịch.

Khoảnh khắc , cô bắt đầu tưởng tượng đến cuộc sống chốn thương trường trong tương lai.

Chỉ điểm giang sơn, hô mưa gọi gió.

Tức thì cảm thấy Hách Kiến Văn tính là cái rắm gì, cả nhà họ Hách cũng chỉ là cái rắm. Bản cô dành dù chỉ một chút tâm tư cho bọn họ thôi cũng là với tiền đồ xán lạn của .

Ly hôn, nhanh ch.óng trở về ly hôn.

Đầu óc Lý Ngọc Lập bỗng chốc trở nên sáng suốt lạ thường. Cảm giác như mắt sáng tâm trong.

Do xuất phát sớm nên đoàn đến trấn Bình An cũng khá sớm.

Suốt dọc đường, tâm trạng của Phó thị trưởng Lưu vô cùng vui vẻ.

Bởi vì đây là khoản đầu tư nước ngoài đầu tiên của thành phố Đông Châu. Đợi đến khi dự án chính thức "hạ cánh" an tại đây, lúc đó mới coi như yên tâm.

Vì thế, ông thậm chí còn mang theo cả phóng viên báo chí cùng.

Chuẩn tuyên truyền rầm rộ một phen.

Phó thị trưởng Lưu đang đắm chìm trong viễn cảnh tươi về tương lai thì đột nhiên xe dừng . "Có chuyện gì thế?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tro-thanh-phao-hoi-hai-ngoai-trong-nien-dai-van/chuong-33.html.]

"Phía chặn đường ạ."

Phó thị trưởng Lưu vội mở cửa sổ ngoài, thấy một đám đông đang chặn ở ngã ba phía .

Nhìn bộ dạng thì ngay là bà con nông dân quanh vùng.

Chuyện ... Chẳng lẽ xảy chuyện gì, bà con chặn đường tìm ông để đòi công đạo?

Cái trấn Bình An ăn kiểu gì , để xảy chuyện thế . Lại còn đúng lúc nữa chứ.

Lúc xe phía cũng dừng , Tô Tầm cũng thấy con đường phía chặn kín.

Và cô cũng nhớ gã Mã Thọt hôm .

"Xem hôm nay sẽ náo nhiệt lắm đây." Trong lòng Tô Tầm chẳng hề lo lắng chút nào. Bởi vì phía còn lo lắng hơn cả cô.

chuyện cần cô mặt giải quyết, cô chỉ cần chờ kết quả là .

Lý Ngọc Lập : "Tô tổng, cần lên phía hỏi thăm tình hình ?"

"Chu Mục, lên hỏi xem bọn họ định gì."

Chu Mục xuống xe, lập tức về phía đám đông.

Chu Mục dường như hỏi câu gì đó, đám liền hô vang: "Phản đối mở xưởng! Phản đối đầu tư!"

Sau đó Chu Mục . Không cần báo cáo, Tô Tầm cũng rõ câu trả lời từ phía bên . Phó thị trưởng Lưu ở xe càng rõ mồn một.

Khoảnh khắc , ông tức đến mức tai ù .

Lúc ông hứa hẹn gì với Tô Tầm? Tuyệt đối sẽ gặp trở ngại. Kết quả giờ còn đến trấn chặn ngay cửa. Còn nghiêm trọng hơn , ít đồng chí Tô Tầm một còn đến văn phòng Trấn trưởng.

Khoảnh khắc , Phó thị trưởng Lưu chỉ một suy nghĩ duy nhất: Thôi xong !

Với cái môi trường đầu tư thế , đổi là ai thì dám bỏ tiền đầu tư chứ?

Quả nhiên, ông phía , thấy xe của Tô Tầm bắt đầu dấu hiệu đầu.

Nhìn thấy cảnh , Phó thị trưởng Lưu thể yên nữa, vội vàng xuống xe đuổi theo.

Hiện tại ông đuổi theo chỉ là nhà đầu tư Tô Tầm, mà còn là nhiều nhiều nhà đầu tư tương lai của thành phố Đông Châu.

Nếu để Tô Tầm bỏ như thế , chỉ cần vài câu ở bên ngoài thôi là sẽ chẳng còn ai dám đến thành phố Đông Châu đầu tư nữa.

"Đồng chí Tô Tầm! Tô tổng, Tô tổng!"

Phó thị trưởng Lưu vất vả chạy tới, chặn ngay đầu xe của Tô Tầm.

Bác tài xế Ngụy đương nhiên dám lái tiếp, dù cũng là lãnh đạo thành phố.

Phó thị trưởng Lưu vội vàng chạy tới, ghé cửa sổ xe bên phía Tô Tầm, cuống quýt giải thích: "Tô tổng , thực sự ngờ xảy chuyện ."

Tô Tầm lạnh: "Trấn Bình An đang mong ngóng như mong về chợ đây ? Mong ngóng đến để đ.á.n.h ?"

"Đã đến nước còn , chẳng lẽ đợi đám vây đ.á.n.h ?"

Phó thị trưởng Lưu vội giải thích: "Họ dám , sắp đến trấn , cử thư ký gọi tới. Tô tổng , cô nhất định cho thành phố Đông Châu chúng một cơ hội. Lần , cam đoan sẽ cho cô một câu trả lời thỏa đáng!"

Hiện tại, Phó thị trưởng Lưu mặt Tô Tầm chẳng còn chút tự tin nào.

Trước đó, đường đường là lãnh đạo của một thành phố thủ phủ, tuổi tác lớn, khi khách sáo với Tô Tầm ông còn dám gọi cô một tiếng đồng chí.

Bây giờ, ông ngại đến mức dám mở miệng gọi tiếng đồng chí nữa.

Tô tổng là nhà đầu tư nước ngoài, nể mặt ông hết mức . Kết quả cái mặt mũi chính nhà đạp xuống bùn.

Lần Tô Tầm tiếp tục nể mặt ông nữa.

Rốt cuộc , cán cân lý lẽ đang nghiêng về phía Tô Tầm.

Lần từ chối, cô còn khó chuyện. Gặp một lãnh đạo trấn ếch đáy giếng cũng thể chứng minh điều gì. thì khác, quần chúng địa phương chặn đường phản đối đầu tư. Đây là chuyện lớn .

Chỉ cần cô rêu rao chuyện ngoài, thành phố Đông Châu đừng hòng kéo đầu tư nữa.

Nếu nhân cơ hội đòi hỏi lợi ích lớn hơn, Tô Tầm cảm thấy với chính .

" thấy các vị khả năng giải quyết vấn đề. Nơi an , vẫn nên đến huyện lỵ lánh nạn , xem bước tiếp theo nên thế nào."

Đến cả từ "lánh nạn" cũng dùng tới .

Trong lòng Phó thị trưởng Lưu hoảng loạn tột độ. "Tô tổng, Tô tổng , đảm bảo, nhất định sẽ giải quyết êm ."

Tiếc là Tô Tầm kéo cửa kính xe lên.

"Bác Ngụy, lái xe . Đến huyện lỵ tìm chỗ nghỉ ngơi. Sau đó chúng sẽ về thành phố."

Bác tài xế Ngụy chút do dự, dù bên ngoài cũng là Phó thị trưởng. "Tô tổng... Phó thị trưởng Lưu đang..."

Lý Ngọc Lập lập tức nghiêm giọng : "Lão Ngụy, bác bác đang nhận lương của ai đấy!"

 

 

 

 

 

 

 

 

Loading...