Trở Thành Pháo Hôi Hải Ngoại Trong Niên Đại Văn - Chương 28:-----
Cập nhật lúc: 2026-01-16 11:28:38
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Đây là chuyện của riêng ông ? Đây là chuyện liên quan đến tất cả dân địa phương, thậm chí là cả thành phố Đông Châu.
Vậy mà ông, Vương Vĩ Dân, chỉ vì lợi ích cá nhân mà thẳng thừng từ chối!
Làm Trấn trưởng mà dám một tay che trời. Xem công tác quản lý cán bộ cơ sở cần chấn chỉnh mạnh mẽ hơn."
Tiếc là vấn đề nhân sự cấp thuộc thẩm quyền của ông, nên khi ăn tối xong, Phó thị trưởng Lưu về nhà mà thẳng đến nhà Thị trưởng. Hôm nay ông vất vả mặt để trấn an Tô Tầm, giờ còn báo cáo tình hình cho lãnh đạo cấp nữa.
Chương 23
Tô Tầm trở về khách sạn thì thấy Lý Ngọc Lập đang đợi ở sảnh.
Thấy cô về, Lý Ngọc Lập vội vàng dậy đón, gượng : "Tô tổng, cảm ơn cô về chuyện hôm nay."
Tô Tầm chút khâm phục Lý Ngọc Lập, buổi chiều trải qua chuyện như mà giờ thể bình tĩnh .
Cô cũng hỏi han gì thêm về tình hình hôm nay, chỉ : "Không gì to tát . Cô về nghỉ ngơi sớm ."
Nói xong cô định lên lầu.
Lý Ngọc Lập thấy , vội theo vài bước. Thực trong lòng cô lúc khó chịu, gặp chuyện như thế, ai mà khó chịu cho . Cuộc sống và sự nghiệp đều rối tung cả lên!
cô phân biệt rõ cái nào là chính, cái nào là phụ. Cô còn trẻ, thể để cuộc đời cứ thế mà hỏng bét. Cô tự cứu lấy . Phải tìm một lối thoát.
Cho nên hiện tại cô đảm bảo chuyện hôm nay ảnh hưởng đến cách của Tô tổng đối với .
Cô theo Tô tổng việc.
Khi đồng nghiệp nhạo cô, lãnh đạo trách cứ cô gây chuyện cho đơn vị, chỉ Tô tổng lời công đạo. Lý Ngọc Lập cảm thấy, theo một như , bất kể tiền đồ , ít nhất cũng sẽ đối xử tệ bạc.
Hơn nữa một cách thực tế, nếu cô tiếp tục ở khách sạn, tuy tương lai sự bảo đảm, nhưng thể nào thăng tiến nữa. Hôm nay Phó thị trưởng Lưu chứng kiến cảnh tượng đó. Bất kể ai đúng ai sai, ấn tượng của lãnh đạo đối với cô chắc chắn cực kỳ tệ hại. Cô ở đây cũng chẳng còn ngày ngóc đầu lên .
Việc cô cần bây giờ là nỗ lực bám lấy cái "đùi vàng" Tô Tầm .
"Tô tổng, về chuyện hôm nay, giải thích. là như ." Lý Ngọc Lập theo , .
Tô Tầm sớm hệ thống nắm tình hình chi tiết hơn, thậm chí còn rõ ràng hơn cả chính bản Lý Ngọc Lập. Cho nên cô lãng phí thời gian giải thích. "Không cần giải thích với , để ý mấy chuyện đó, cũng ý định đào sâu đời tư của cô. Hơn nữa tin phán đoán của ." Cô định "bà tổ dân phố" hòa giải tranh chấp gia đình. Nghe xong chẳng lẽ cùng Lý Ngọc Lập thảo luận chuyện nhà cô ?
"Cảm ơn cô." Lý Ngọc Lập vô cùng cảm động.
Tô Tầm : "Nghỉ ngơi sớm ."
Lý Ngọc Lập còn gì đó, nhưng thì cũng nên gì nữa.
"Vâng, cô cũng nghỉ ngơi sớm nhé."
Đợi Tô Tầm thang máy, cô mới xoay về phòng ký túc.
Ngược , hệ thống Vạn Người Ghét thấy Tô Tầm phòng liền hỏi: "Sao cô an ủi cô ? Chẳng cô đồng cảm với cô ?"
Tô Tầm : " giúp cô mà? Chẳng lẽ còn phụ trách giải quyết hậu quả nữa ?"
Hệ thống: " tưởng cô sẽ đối xử với cô giống như với nhà họ Tô. Cô sẵn sàng bảo vệ nhà họ Tô mà."
Tô Tầm thầm nghĩ, đó là vì nhà họ Tô thể giúp kiếm tiền! Nếu cung cấp giá trị chán ghét, xem thèm để ý đến bọn họ .
Còn về Lý Ngọc Lập, cô định kết bạn với cô . Làm lãnh đạo tối kỵ nhất là công tư bất phân. Nếu cô định dùng Lý Ngọc Lập, thì phân minh công tư.
Để điều đó, đây cô thà bỏ tiền trả lương chứ chịu nợ ân tình của Lý Ngọc Lập. Đâu thể vì phút yếu lòng mà "kiếm củi ba năm thiêu một giờ" ?
"Đương nhiên là giống , nhà họ Tô... dù cũng là duy nhất của mà." Nói xong cô còn thở dài một cái.
"Hơn nữa hệ thống , vì nhiệm vụ chung của chúng , hiện tại bắt đầu học cách đổi bản , thể để lòng tràn lan như nữa, kẻo biến thành vạn mê. Cho nên dù đồng cảm với cô , cũng thể quan tâm nhiều hơn . thật sự quá đau khổ mà."
Nói xong thở dài đầy bất lực.
Hệ thống Vạn Người Ghét: "Ký chủ, cô nỗ lực quá!" Chủ nhân của nó thì sống c·hết cũng sửa cái tính lương thiện!
Tô Tầm : "Rốt cuộc chuyện chỉ liên quan đến , mà còn liên quan đến nữa. Không vì bản thì cũng vì chứ."
Hệ thống Vạn Người Ghét c.h.ế.t máy vài giây.
Cảm giác thể hiểu nổi cái cảm xúc phức tạp . mơ hồ cảm thấy các dữ liệu trong cơ thể như đang nhảy múa.
Ơ, chẳng lẽ trí tuệ nhân tạo như nó cũng ốm ?
Nó dùng hệ thống trí năng phân tích câu của Tô Tầm, ý nghĩa là: thu tất cả lòng , và dành trọn lòng đó cho .
Hệ thống Vạn Người Ghét liền bật một bài nhạc vui tươi cho Tô Tầm .
Tô Tầm: "..." Nửa đêm nửa hôm bật nhạc, điên hệ thống?
tâm trạng Tô Tầm khá . Cuối cùng cũng lừa hệ thống .
Tối hôm đó, Tô Tầm ngủ một giấc ngon lành. Hiện tại cô chẳng cần lo lắng gì nữa, chỉ cần đợi Phó thị trưởng Lưu dọn đường xong xuôi là thể an tâm mở xưởng.
Sáng hôm , Tô Tầm ăn sáng xong, chuẩn ngoài dạo. Cô lãng phí thời gian trong phòng chờ tin tức một cách vô ích.
Tranh thủ thời gian , cô tìm hiểu thêm về tình hình các đơn vị ở Đông Châu. Để chuẩn cho việc đầu tư và chiêu mộ nhân sự .
Hơn nữa sự sắp xếp cũng đơn giản, hôm qua Phó thị trưởng Lưu hứa với cô, chỉ cần cô tham quan, bất cứ lúc nào cũng thể đến các nhà máy.
Về việc Tô Tầm tham quan, Phó thị trưởng Lưu đương nhiên hoan nghênh.
Các nhà máy ở thành phố Đông Châu cũng chẳng đơn vị nào cần bảo mật.
Máy móc lạc hậu, kỹ thuật cũng chẳng tiên tiến gì. Hơn nữa là công nghiệp nhẹ. Với tiềm lực tài chính của Tô Tầm, cô chịu tìm hiểu môi trường thị trường là lắm . Biết ưng ý ngành nào đó đầu tư ngay cũng nên. Cho nên ông đương nhiên hết lòng ủng hộ. Thậm chí còn đề nghị tự tháp tùng cô. Chỉ là Tô Tầm từ chối.
Cô tốn sức việc xã giao khách sáo. Cho nên lúc đó cô chậm trễ công việc của Phó thị trưởng Lưu, nhất là khi chuyện ở trấn Bình An vẫn giải quyết xong.
Điều khiến Phó thị trưởng Lưu càng nhanh ch.óng giải quyết dứt điểm vấn đề ở trấn Bình An.
Tô Tầm lên lầu quần áo xong xuống, liền thấy Lý Ngọc Lập đang đợi bên cạnh thang máy.
Lần cô mặc đồng phục khách sạn, mà mặc trang phục thường ngày.
"Tô tổng, từ chức ."
Tô Tầm ngạc nhiên, đó trong lòng hài lòng với quyết tâm "đập nồi dìm thuyền" và sự chân thành của Lý Ngọc Lập.
miệng cô vẫn hỏi: "Sao từ chức? Chẳng lẽ Tổng giám đốc Chu trách phạt cô vì chuyện hôm qua ?"
"Không , là tự từ chức. Tô tổng, việc cho cô. Không cô nhận ?"
Nói xong, Lý Ngọc Lập lo lắng chờ mong.
Tô Tầm im lặng một chút, hỏi: "Chẳng lẽ cô vẫn nước ngoài ? Nên tìm một công việc chỗ để nước ngoài?"
Lý Ngọc Lập vội vàng phủ nhận: "Không như thế Tô tổng. Nhà xảy chuyện như , hiện tại chẳng còn chút ý định chữa bệnh nào nữa. theo cô việc là vì cam tâm sống cuộc đời như thế mãi. bứt phá bản . Thời gian qua theo Tô tổng việc, cảm thấy khác hẳn , động lực phấn đấu hơn."
Tô Tầm nghiêm túc : "Giám đốc Lý, thưởng thức cô, nhưng những lý do hoa mỹ thế . suy nghĩ thực sự của cô, để phán đoán xem cô thể tận tâm tận lực việc cho , chỉ coi công ty là nơi trốn tránh vấn đề."
Lý Ngọc Lập vốn định thật. Sợ sẽ khiến Tô Tầm vui.
khi Tô Tầm đưa yêu cầu , cô liền nhớ con của Tô Tầm.
Vị Tô tổng tuy trẻ tuổi nhưng dễ qua mặt.
Cô lập tức đổi ý định, quyết định thật: "Tuy thể tiếp tục ở đơn vị việc, nhưng khó gian thăng tiến. Thậm chí thể cô lập."
Tô Tầm : "Chuyện hôm qua cũng của cô."
"Miệng lưỡi thế gian đáng sợ, tin đồn thất thiệt lan truyền, ở vị trí gây ảnh hưởng , khả năng còn điều chuyển công tác. cam tâm với tiền đồ như , vươn lên. Ở bên cạnh Tô tổng, thấy cơ hội đó."
Tô Tầm gật đầu, coi như chấp nhận câu trả lời .
Tuy nhiên trong đầu Tô Tầm cũng chút thắc mắc, Lý Ngọc Lập mắt tỉnh táo như , tại trong nguyên tác dây dưa với nhà họ Hách cả đời?
Có lẽ là do cô tìm lối thoát khác, chèn ép ở đơn vị. U uất thất bại nên mới nảy sinh tâm lý trả thù chăng?
Hơn nữa trong nguyên tác, tình huống ngày hôm qua chắc chắn cũng khác.
Tô Tầm : "Đã như , hỏi thêm một câu, chuyện nhà cô xảy từ lâu, tại cô sớm chiếm thế chủ động, sự thật? Không soi mói đời tư của cô, chẳng qua lo lắng trong công việc nếu gặp sai sót, cô sẽ chọn cách che giấu vấn đề vì giải quyết vấn đề." Nói tóm , cô thể chấp nhận một thông minh mà phạm sai lầm ngu ngốc.
Cô cần , cái sự ngu ngốc của Lý Ngọc Lập là tính nhất thời là bản tính cố hữu.
Lý Ngọc Lập chút khó mở miệng, nhưng đến bước đường thì còn đường lui nữa.
Mặt mũi gì đó, quả thực cũng quan trọng bằng tương lai. "Bản lúc đó cũng chút hồ đồ, chỉ giữ thể diện cho . Thà để khác nghĩ là kẻ , còn hơn để họ nghĩ là kẻ ngốc lừa. Sau mới phát hiện suy nghĩ đó của kỳ thực càng ngu ngốc hơn."
Tô Tầm: "..."
Tô Tầm ngẫm nghĩ, xem là do sự sắp đặt của "đại thần cốt truyện". Có lẽ chỉ ngu ngốc trong chuyện gia đình thôi chăng? Quyết định vẫn cho cô một cơ hội: "Suy nghĩ của cô thiếu sáng suốt. hy vọng cô sẽ tìm cách giải quyết vấn đề, chứ vì che giấu sai lầm mà lựa chọn giấu giếm. Nếu trong công việc mà biểu hiện như dù chỉ một ..."
Lý Ngọc Lập ý tứ trong lời của Tô Tầm, lập tức kích động: "Cô yên tâm, kiểm điểm sâu sắc . Và sẽ luôn ghi nhớ, tuyệt đối tái phạm."
Tô Tầm ừ một tiếng: "Thế , cô cứ việc cho một thời gian, đợi xưởng mở . Nếu hai bên đều cảm thấy thì sẽ ký hợp đồng chính thức. một điểm rõ, công ty chúng dù cũng nhà máy quốc doanh, nếu , sẽ giữ cô . Chúng thực hiện theo cơ chế đào thải, giỏi thì ở , kém thì ."
" hiểu," trong lòng Lý Ngọc Lập nhẹ nhõm hẳn, " đều hiểu cả. Cô yên tâm, sẽ nỗ lực. Cảm ơn cô cho cơ hội ."
Tô Tầm lúc mới mỉm : "Vậy , cô tạm thời trợ lý đặc biệt cho . Sau cô chính là Trợ lý Lý."
Trợ lý Lý lập tức nhận chức.
Cả cô trông tinh thần hơn hẳn so với lúc .
Đợi Tô Tầm lên lầu quần áo, cô chào tạm biệt Tổng giám đốc Chu. Tổng giám đốc Chu cô tìm việc bên cạnh Tô Tầm thì cũng mừng cho cô. "Tô tổng thường, cơ hội hiếm đấy. Không chừng còn hơn công việc đây của cô nhiều. Chưa cái khác, riêng mức lương cũng ít . Cô trân trọng nhé, đồng chí Ngọc Lập."
" sẽ trân trọng, cảm ơn Tổng giám đốc Chu. Hôm qua nhờ ông gọi điện đến trường học, Hách Kiến Văn mất mặt một phen. Nhìn thấy bộ dạng đau khổ của , đột nhiên cảm thấy hành vi che giấu sự thật vì thể diện của nực bao. Nói là để bảo vệ mặt mũi của , nhưng thực tế là đang bảo vệ cho con đó."
Tổng giám đốc Chu hỏi: "Vậy chuyện gia đình cô, cô định giải quyết thế nào, cuộc sống còn tiếp tục ?"
"Đương nhiên là tiếp tục nổi nữa , chỉ là tạm thời cũng định nhường chỗ. Cứ tập trung công việc bên ngoài ." Tiêu sái buông tay, nhường chỗ cho kẻ khác á? Không chuyện đó . Trước khi nghĩ cách trả thù Hách Kiến Văn, cô cũng thể để hời như thế. Dù tiếng cũng mang , thì đừng lãng phí.
Lý Ngọc Lập phát hiện , chỉ cần về cái nhà đó, đầu óc cô sẽ tỉnh táo hơn vài phần. Hễ về đến nhà là cô dễ mất kiểm soát và phát điên. Nhìn thấy gia đình đó, cô chỉ tìm cách hành hạ họ để xả cơn giận trong lòng. Hoàn còn tâm trí việc khác.
Lần nếu Tô tổng dặn dò lễ tân, lễ tân đến tận nhà tìm cô, thì cô mới sực tỉnh là còn công việc bên ngoài. Chứ thì cô quên béng mất còn .
Lý Ngọc Lập cảm thấy đây là tâm bệnh, khắc phục. Biện pháp khắc phục chính là trút cơn giận . Nếu ly hôn, cô thành ngoài, tìm nhà họ Hách gây phiền phức sẽ dễ cản trở. Trước khi hết giận, cứ duy trì mối quan hệ hôn nhân hữu danh vô thực . Dù còn sốt ruột hơn cô.
Do Lý Ngọc Lập đó từng việc cho Tô Tầm, nên hiện tại việc chuyển đổi phận cũng tự nhiên. Làm việc thuận tay.
Lên xe, Tô Tầm liền với Lý Ngọc Lập chuyện mua quần áo lao động bốn mùa cho Chu Mục. Bảo Lý Ngọc Lập ghi nhớ việc , Chu Mục sẽ tìm cô để thanh toán. Làm vệ sĩ cho cô thì cần chạy theo quy trình thanh toán phức tạp.
Lý Ngọc Lập móc cuốn sổ tay nhỏ ghi chép .
"Nhà máy sắp mở , hy vọng thể chiêu mộ một nhân sự cơ bản từ thành phố Đông Châu. Ví dụ như mảng tài vụ, nhân sự. trông mong gì ở trấn Bình An phù hợp. cũng mất thời gian đào tạo nhân sự từ đầu. Cho nên việc cô phụ trách. Nhất định là việc."
Trong đầu Lý Ngọc Lập bắt đầu rà soát xem những ai phù hợp.
Tô Tầm : "Tiêu chuẩn lương sẽ tính gấp đôi so với vị trí hiện tại của họ. Bao ăn ở. Coi như bù đắp cho việc họ từ bỏ công việc định. nhất định là nhân tài."
Chương 29
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tro-thanh-phao-hoi-hai-ngoai-trong-nien-dai-van/chuong-28.html.]
Lý Ngọc Lập lập tức cảm thấy tự tin hơn hẳn.
Phía , tim bác tài xế Ngụy đập nhanh hơn vài nhịp.
" , khi đàm phán, hãy đưa chiếc xe danh mục vật tư yêu cầu đối phương cung cấp. Hiện tại hướng phát triển rõ ràng, định đầu tư quá nhiều nơi ."
Lý Ngọc Lập hỏi: "Vậy còn chiếc xe ..."
"Đương nhiên là trả . Tiền nong thanh toán sòng phẳng, cũng thể nợ ân tình ."
Lý Ngọc Lập đáp: "Vâng, hiểu ."
Đến nơi, tâm trạng của bác tài xế Ngụy chùng xuống hẳn.
Sau khi xuống xe, ông đỗ xe gọn gàng, tìm một góc khuất bắt đầu châm t.h.u.ố.c lá.
Gấp đôi tiền lương cơ đấy...
...
Trong lúc Tô Tầm đang tham quan các nhà máy quốc doanh lớn ở thành phố Đông Châu, thì tình hình của Trấn trưởng Vương ở trấn Bình An chẳng mấy .
Thư Sách
Cũng ai tung tin đồn rằng Vương Vĩ Dân từ chối việc đại gia nước ngoài đầu tư xây nhà máy ở trấn, khiến đám thanh niên đang chờ việc trấn nổi giận đùng đùng kéo đến gây chuyện.
So với ở nông thôn, đám thanh niên thất nghiệp trấn càng cần cái nhà máy hơn.
Ở nông thôn, còn thể ruộng kiếm sống. ở trấn thì khác, ruộng đất. Không phân công việc thì chỉ nước chơi xơi nước.
Có chịu vứt bỏ sĩ diện buôn bán nhỏ thì còn kiếm miếng cơm. cũng sĩ diện hão chịu , hoặc nhưng năng lực.
Cho nên họ khao khát một công việc định.
Giờ đây, bảo với họ rằng cơ hội đó sắp đến tay , chính ông Trấn trưởng của họ gạt phắt . Chuyện ai mà nhịn nổi.
Từng tốp dăm ba hẹn đến tìm Vương Vĩ Dân đòi một lời giải thích.
Vương Vĩ Dân vẫn đang hậm hực vì chuyện Tô Tầm tỏ thái độ với ông hôm qua.
Biết đến gây chuyện vì vụ , ông lập tức hiểu , đây là kẻ kích động. Đám thanh niên là dễ kích động nhất.
Chuyện hôm qua trong phòng họp chỉ ông và Phó trấn trưởng Lâm , còn ai đây nữa?
Không Phó trấn trưởng Lâm , thì chính là nhà lão Tô .
Mục đích chính là hại Vương Vĩ Dân ông.
"Thảo nào hôm qua nhanh thế, hóa là để giở trò . Chẳng lẽ bọn họ nghĩ rằng sẽ khuất phục vì chuyện cỏn con ?" Trấn trưởng Vương tức giận đập bàn. Sau đó dậy ngoài đối mặt với đám gây rối.
Đối mặt với mấy kẻ gây rối , ông bao giờ sợ.
Trước đám thanh niên trí thức loạn, lúc đó ông mới Phó chủ tịch xã, cũng từng trấn an đám trẻ tuổi đó.
Hiện giờ, đám chẳng lẽ còn khó đối phó hơn đám thanh niên trí thức từ thành phố về năm xưa ?
Trấn trưởng Vương cầm cái loa lớn, đám đông đang vây kín cổng trụ sở ủy ban trấn, trong lòng vô cùng tức giận.
ông vẫn kiềm chế, cố gắng giảng giải đạo lý cho . "Các đồng chí, là Vương Vĩ Dân, là Trấn trưởng. nguyên do các đến đây gây rối, nhưng hy vọng các hãy rõ sự thật. các kẻ lừa gạt, mượn d.a.o g.i.ế.c ."
Đám thanh niên dù cũng là trấn, đối với Trấn trưởng Vương vẫn vài phần nể nang. Vì thế họ tạm thời yên lặng lắng .
Vương Vĩ Dân bắt đầu tận tình khuyên bảo, giải thích "chân tướng" sự việc.
Đầu tiên là về nhóm đến đầu tư. Ông liệt kê từng việc mà nhà lão Tô . "Các thử nghĩ xem, một đơn vị mà những kẻ như thế tham gia thì thể là đơn vị ? Nếu thực sự đưa , sẽ hành hạ đến mức nào."
Một thanh niên gan hét lên: "Nghe là đại gia từ nước ngoài về cơ mà, nhà họ Tô mà chủ ."
" cô sẽ bênh vực nhà họ Tô. Cô tuyên bố , ai hòa thuận với nhà họ Tô thì đều . Nếu thật sự như , chẳng là mặc sức cho nhà họ Tô bóc lột ?"
"Hơn nữa các còn lạ gì bọn tư bản Mỹ nữa? Từ nơi đó trở về thì trong đầu chỉ lợi ích thôi. Chẳng lẽ còn trông mong cô về từ thiện chắc?"
Những lời khiến đám thanh niên bắt đầu d.a.o động. Tuy nhà máy việc, nhưng nếu thực sự bắt nạt thì công việc đúng là thể . Thanh niên thời đại mới thể chịu để ác bá và tư bản Mỹ bóc lột chứ.
Vương Vĩ Dân đám đông bình tĩnh , trong lòng thầm đắc ý.
Từ đầu đến cuối, Phó trấn trưởng Lâm vẫn luôn lạnh lùng quan sát ông . Ông nhớ năm xưa khi đám thanh niên trí thức đến loạn, Vương Vĩ Dân cũng bục giảng trấn an như thế . Cách trấn an chính là mặt Tô Tiến Sơn nhận hết tội mà đám thanh niên trí thức gán ghép, đồng thời cam đoan sẽ trừng trị nghiêm khắc Tô Tiến Sơn. Còn những lãnh đạo như ông chỉ cần đỡ cho Tô Tiến Sơn một câu là chỉ trích là bao che.
Kết quả cuối cùng là hy sinh một Tô Tiến Sơn để đổi lấy sự bình yên cho công xã. Và cũng mở đường thăng quan tiến chức cho Vương Vĩ Dân.
Đột nhiên, tiếng động cơ ô tô vang lên.
Kèm theo đó là tiếng còi xe inh ỏi, rõ ràng xe sân ủy ban.
Đám đông sợ xe va nên vội vã nhường đường. chiếc xe , đó là mấy đàn ông dáng vẻ cán bộ bước xuống từ bên cạnh, thẳng sân. Rõ ràng họ xuống xe từ và ngóng nãy giờ.
Trấn trưởng Vương thấy đầu mặt mày xanh mét, theo bản năng nhảy tót xuống khỏi cái bàn: "Chủ tịch huyện Cao!"
"Vương Vĩ Dân, ông giỏi lắm!" Chủ tịch huyện Cao tức giận đến mức giọng run run. Đêm qua ông đang định ngủ thì nhận điện thoại của Thị trưởng, phê bình một trận tơi tả. Khiến ông cả đêm mất ngủ.
Sáng nay ông kịp ăn sáng thì các đồng chí bên Sở Quản lý vốn nhà nước của thành phố tới. Người từ sáng sớm tinh mơ để xuống đây xử lý vấn đề.
Thế là Chủ tịch huyện Cao đích dẫn họ đến đây. Vốn tưởng chỉ cần phê bình, kỷ luật Trấn trưởng Vương, truyền đạt chỉ thị của thành phố về việc xây dựng nhà máy là xong. Ai ngờ vấn đề giải quyết xong, Vương Vĩ Dân gây thêm rắc rối mới.
Một Trấn trưởng, thế mà chỉ vì ý thức chủ quan của dám từ chối nhà máy đầu tư nước ngoài mang theo cả kỹ thuật và thiết . Đã thế còn lan truyền những ngôn luận sai lệch như .
Nếu để Vương Vĩ Dân trót lọt, thì nhà máy mở chẳng sẽ dân trấn tẩy chay ?
Nhìn xem phía còn các đồng chí bên Sở Quản lý vốn nhà nước thành phố kìa. Người sẽ đ.á.n.h giá ông Chủ tịch huyện thế nào?
Liệu cho rằng công tác truyền đạt tư tưởng chỉ đạo của cấp do ông thực hiện đến nơi đến chốn ?
"Đồng chí Lâm, ông giải thích cho bà con hiểu . Việc đầu tư nước ngoài đây mở xưởng là chuyện lợi cho phát triển kinh tế địa phương, như lời Vương Vĩ Dân . Vương Vĩ Dân sai lầm, chúng đang tiến hành giáo d.ụ.c kiểm điểm đồng chí ."
Sắc mặt Vương Vĩ Dân còn khó coi hơn cả Chủ tịch huyện Cao lúc nãy.
Phó trấn trưởng Lâm như tiêm m.á.u gà, lập tức giật lấy cái loa từ tay Vương Vĩ Dân, bắt đầu bài phát biểu.
Còn bên , Vương Vĩ Dân Chủ tịch huyện Cao và đoàn cán bộ lôi phòng họp.
Ngoài Vương Vĩ Dân còn các cán bộ khác của trấn.
Bất kể chân tướng , lúc ai nấy đều hiểu rõ Vương Vĩ Dân chuyện ngu xuẩn gì. Một dự án đầu tư mà ngay cả thành phố còn đang tranh giành, tự dưng rơi tay trấn Bình An bọn họ. Thế mà Vương Vĩ Dân mở miệng từ chối.
Người còn gì , ông vội vã chụp mũ, bôi nhọ ?
Rồi đẩy miếng mồi ngon dâng đến tận miệng ?
Các trấn khác mà tin , chắc chắn sẽ coi trấn Bình An là trò cho thiên hạ.
Thật hiểu nổi, Trấn trưởng Vương bình thường hồ đồ thế . Sắp xếp công việc đấy cơ mà. Sao lẩn thẩn thế nhỉ?
Bí thư trấn ủy dẫn đầu nhận , giải thích rằng hôm qua họp huyện, về mới chuyện . Thời gian muộn nên kịp xử lý. Vốn định hôm nay gọi điện lên huyện báo cáo tình hình.
Chủ tịch huyện Cao giận dữ: "Đợi ông báo cáo thì muộn ! hôm nay lúc truy cứu trách nhiệm của ông, bây giờ hỏi đồng chí Vương Vĩ Dân, rốt cuộc tại đưa quyết định từ chối ?"
Ông nhấn mạnh thêm: "Đồng chí Vương Vĩ Dân, đừng dùng mấy lời ngụy biện nãy. Ông thể lừa khác chứ lừa ."
Trấn trưởng Vương nghẹn họng nửa ngày trời, cũng tìm lý do nào khác. Chỉ đành : " một lòng vì trấn Bình An, thẹn với lương tâm."
Phó trấn trưởng Lâm từ ngoài bước : "Thưa lãnh đạo, ý kiến."
Chủ tịch huyện Cao : "Ông cứ ."
Phó trấn trưởng Lâm bèn kể chuyện Tô Tiến Sơn năm xưa. " bàn luận về chân tướng vụ việc của Tô Tiến Sơn, nhưng dù cũng qua tay Trấn trưởng Vương xử lý. Liệu ông lo ngại nhà họ Tô nếu đổi đời sẽ tìm ông gây phiền phức ? Ngoài lý do , chẳng còn lý do nào hợp lý cả."
"Ông đang vu khống !" Trấn trưởng Vương tức giận bật dậy.
Phó trấn trưởng Lâm : "Vậy ông hãy đưa một lý do thuyết phục . Nếu thì thể giải thích tại khi báo cáo tin tức, ông thậm chí còn suy nghĩ vội vàng phủ quyết. Thậm chí cần cân nhắc chút nào. Chẳng lẽ ông từ ? Nếu ông sớm, tại bàn bạc với chúng mà tự ý quyết định, một tay che trời khi sự việc đến nước ?"
Lần , Trấn trưởng Vương thực sự rơi thế bí. Vừa thể thừa nhận , thể giải thích tại phủ quyết nhanh như .
Chủ tịch huyện Cao thấy Trấn trưởng Vương im lặng, trong lòng càng thêm bực bội.
Ông nhận , đúng là do công tác truyền đạt chính sách của vấn đề, mà là con Vương Vĩ Dân mờ ám.
"Đồng chí Vương Vĩ Dân, nếu ông đưa lý do chính đáng, ông về bản kiểm điểm nộp lên . Nội dung cuộc họp tiếp theo liên quan đến ông."
Nghe câu , Vương Vĩ Dân hoảng sợ. Ông hiểu ý tứ trong đó.
Ông Trấn trưởng, công việc của cái trấn liên quan đến ông . giờ bảo liên quan... Đây là điều chuyển công tác của ông ?
Ông ngàn vạn ngờ tới, kết cục thành thế .
Lưu Tam Căn a Lưu Tam Căn, ông nên đến tìm gì!
Mục đích cuộc họp của trấn Bình An rõ ràng, chính là chuẩn cho việc nhà máy nhựa đầu tư nước ngoài sắp xây dựng. Cần thống nhất tư tưởng, thống nhất ý kiến từ xuống . Tình trạng như Vương Vĩ Dân đó tuyệt đối phép tái diễn.
Nếu nhà đầu tư nước ngoài đến đây mở xưởng mà cán bộ nào đó trong trấn gây khó dễ, chuyện thành phố chắc chắn sẽ bỏ qua.
Sau khi truyền đạt chỉ thị của thành phố, các cán bộ do Sở Quản lý vốn nhà nước cử xuống bắt đầu tìm hiểu kỹ tình hình hiện tại của trấn Bình An. Xem xét xem trong quá trình đầu tư, trấn Bình An thể đóng góp bao nhiêu. Nếu đủ, cần thành phố hỗ trợ .
Bí thư trấn ủy báo cáo tình hình hiện tại của trấn Bình An. Tóm gọn trong bốn chữ: Nghèo rớt mồng tơi.
Chủ tịch huyện Cao lạnh, giờ mới than nghèo. Thế mà đó mạnh miệng từ chối đầu tư thế ?
Nếu chịu đầu tư huyện lỵ Bình An, thì ông cho khua chiêng gõ trống tuyên truyền ầm ĩ từ lâu .
Không quan tâm tiền đầu tư nhiều ít, cái mác "đầu tư nước ngoài" là một chiêu bài cực . Kỹ thuật và thiết nước ngoài, còn gì để chê nữa?
Nếu là nhà máy quốc doanh mua, còn cầu ông bà ông vải mới mua thiết . Còn về kỹ thuật, thì càng tốn bao nhiêu công sức.
Bởi vì ai mà lấy lòng đám đó chứ? Chẳng tất cả đều vì sự phát triển chung ?
Kết quả đám bên dám nhổ miếng thịt béo bở dâng tận miệng . Nghĩ mà tức!
Tiếc là khi ông chuyện thì quá muộn. Vụ việc thành phố tiếp quản. Dù nhà máy nhựa xây ở trấn Bình An, thì ông với tư cách là lãnh đạo cấp trực tiếp cũng quản lý nhà máy , cũng tính thành tích của .
Ngay cả cuộc họp , ông cũng chỉ đóng vai trò tháp tùng.
Tuy nhiên Chủ tịch huyện Cao cũng tính toán riêng, nếu chịu đầu tư ở trấn Bình An, coi như cắm rễ ở đây. Sau cơ hội kéo đầu tư về huyện lỵ còn thiếu ? Chỉ là mấy nhà đầu tư nước ngoài khó tính lắm. Rất khó chiều. Ngay cả lãnh đạo thành phố tiếp xúc cũng khách sáo.
Cuộc họp diễn thuận lợi.
Rõ ràng là cái trấn Bình An trừ Vương Vĩ Dân , những khác đều bình thường. Họ ủng hộ việc mở xưởng. Ai nấy đều tích cực. Thậm chí còn chen chân dự án mở xưởng , phụ trách trong đó.
Chủ tịch huyện Cao lên tiếng, của Sở Quản lý vốn nhà nước cũng về báo cáo lãnh đạo thành phố, đợi thành phố sắp xếp mới quyết định ai phụ trách.
Cuộc họp kết thúc, những việc cần tìm hiểu và dặn dò đều xong xuôi. Lần của Sở Quản lý vốn nhà nước mang theo chỉ thị của Phó thị trưởng Lưu xuống đây. Xong việc cũng về báo cáo công tác. Giai đoạn cũng là họ mặt Phó thị trưởng Lưu theo dõi tiến độ công việc.
Chủ tịch huyện Cao cùng lãnh đạo trấn tiếp đãi các đồng chí Sở Quản lý vốn nhà nước dùng bữa tại nhà ăn của trấn, tiễn họ lên xe rời .