Trở Thành Pháo Hôi Hải Ngoại Trong Niên Đại Văn - Chương 27:--------

Cập nhật lúc: 2026-01-16 11:28:37
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5q1yTpd1bm

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Giữa lớn và trẻ con, đương nhiên đều xu hướng tin tưởng trẻ con hơn.

Vì thế bắt đầu hoài nghi, Lý Ngọc Lập thực sự khiến bỏ vợ bỏ con để cưới .

Tổng giám đốc Chu vội vàng : "Có vấn đề gì chúng sẽ giải quyết , đừng ầm ĩ ở đây nữa. Chúng thôi, chú mua kẹo cho cháu ăn nhé."

đứa bé cứ lỳ chịu , tay bám c.h.ặ.t lấy ống quần Lý Ngọc Lập.

Ai gỡ tay nó là nó ré lên tê tâm liệt phế.

Phó thị trưởng Lưu vội với Tô Tầm: "Đồng chí Tô Tầm, chúng đến nhà hàng dùng bữa . Chuyện ở đây cứ giao cho Tiểu Chu xử lý là ."

Tô Tầm : "Không , cũng chân tướng sự việc thế nào. Giám đốc Lý giúp nhiều, cũng quan tâm đến cô ."

Phó thị trưởng Lưu: "..." Cô chắc chắn là quan tâm chứ hóng hớt đấy chứ?

Đứa bé Tổng giám đốc Chu kéo nên càng to hơn. Tổng giám đốc Chu thực sự bó tay, đối với một đứa trẻ như thế , cũng thể cưỡng ép bế nó phòng ngay mặt bao . Làm thế tưởng đơn vị của ông bắt nạt trẻ con.

Người vây xem ngày càng đông. Thậm chí cả đường cũng dừng ở cổng lớn để xem náo nhiệt.

Phó thị trưởng Lưu thể yên nữa, mặt đen sì đến mức dám thẳng.

Tổng giám đốc Chu cảm thấy vụ , công việc của chừng sẽ ảnh hưởng nghiêm trọng.

Người duy nhất ảnh hưởng là Tô Tầm, cô đang nghiêm túc xem kịch . Cũng nhân cơ hội quan sát con Lý Ngọc Lập. Cô chiêu mộ nhân tài , nhưng nếu chỉ vì chút chuyện gia đình vụn vặt mà ảnh hưởng đến mức phản kháng, thì cô cũng chẳng cần. Dù hiện tại cô cũng nhất thiết Lý Ngọc Lập.

Hệ thống Vạn Người Ghét lên tiếng: "Ký chủ, cô còn tay giúp đỡ?"

Tô Tầm đáp: " với cô quan hệ gì , tay chẳng là lo chuyện bao đồng, tinh thần trọng nghĩa bùng nổ quá mức ? Thế thì ảnh hưởng đến việc kiếm giá trị chán ghét của lắm."

Hệ thống: "Quan hệ của hai chẳng ?"

"Làm gì , chỉ là quan hệ tiền bạc thôi. trả tiền, cô việc. Hơn nữa thấy cô cũng chẳng đàng hoàng gì, núi trông núi nọ. Cậu bảo xem, chỉ vì quan hệ như thế mà tay giúp đỡ, là lòng đặt đúng chỗ ? Sau lỡ biến thành vạn mê thì ?"

Hệ thống: "Sẽ , Lý Ngọc Lập cũng là một nhân vật cực phẩm pháo hôi, nếu cô giúp cô giống như giúp nhà họ Tô, sẽ lợi cho nhiệm vụ của chúng ."

Tô Tầm: "..."

Thảo nào hệ thống tích cực chủ động như , hóa nếm mùi ngon ngọt từ phía nhà họ Tô. Nó tán thành cách của cô nên chép con đường đây mà.

mà, pháo hôi nào cũng mang hiệu quả như thế. Cái loại cực phẩm như nhà lão Tô là của hiếm khó tìm đấy.

" biến thành căn cứ địa của pháo hôi ."

"Tuy nhiên từ các góc độ khác , mỗi đều thể là nhân vật chính trong cuộc đời , cũng thể là vai phản diện trong cuộc đời khác. Chỉ là thường thích coi những kẻ gặp may mắn là nhân vật chính. Tục ngữ câu ' vua thua giặc' mà."

Cảm thán xong, Tô Tầm hỏi hệ thống: "Vậy tình huống của cô cụ thể là thế nào?" Cô thực sự tò mò, một như Lý Ngọc Lập sẽ biến thành pháo hôi . Nhìn vẻ ngoài thông minh tháo vát của cô , thật khó tưởng tượng nổi.

Hệ thống kể: "Chồng của Lý Ngọc Lập là Hách Kiến Văn, trong thời gian xuống nông thôn yêu và sống như vợ chồng với nữ thanh niên trí thức Hạ Văn Tĩnh. Hai tổ chức đám cưới ở quê nhưng vì lý do đặc biệt nên chỉ cỗ mời khách chứ đăng ký kết hôn. Sau đó Hách Kiến Văn cha ép buộc về thành phố, cha lấy cái c.h.ế.t uy h.i.ế.p, bắt cưới Lý Ngọc Lập cho môn đăng hộ đối. Hắn dựa quan hệ của nhà vợ để học Đại học Công Nông Binh. Vì thế, trong lòng luôn mang cảm giác tội với Lý Ngọc Lập. Quanh năm sống trong đau khổ và tự trách."

Tô Tầm: "Nói ho thế, chẳng là tra nam ? Đau khổ với tự trách cái gì, rốt cuộc lợi ích hưởng tất. Loại là nam chính đấy chứ? Hắn ưu điểm gì? Da mặt dày ?"

Hệ thống: "Hắn si tình, vì cảm thấy với yêu thương, yêu sinh con cho . Hắn thế mà bỏ rơi giọt m.á.u của . Tự thấy xứng cha. Cho nên tự phẫu thuật thắt ống dẫn tinh, tuy kết hôn với Lý Ngọc Lập nhiều năm nhưng con. Nữ chính vốn hiểu lầm , khi sự thật thì cảm động thôi. Chỉ là vướng mắc luân lý, hai dây dưa nửa đời , cuối cùng con cái trưởng thành, Hách Kiến Văn và Lý Ngọc Lập ly hôn, hai họ mới đoàn tụ."

Tô Tầm: "Vậy còn Lý Ngọc Lập thì ?"

Hệ thống: "Lý Ngọc Lập nhiều chuyện sai trái. Nếu yêu thầm Hách Kiến Văn, bố Hách Kiến Văn ép con trai cưới cô . Sẽ gây cảnh chia ly nhiều năm của nam nữ chính. Sau khi chồng từng kết hôn và con riêng, cô hắc hóa. Quậy cho nhà họ Hách ngày nào yên . Chọc tức bố chồng đến mức sinh bệnh, thường xuyên ngược đãi con riêng của chồng. Cô là nhân vật đại diện cho hình tượng con dâu ác độc và kế tàn nhẫn."

Tô Tầm khẩy: "Vậy một Lý Ngọc Lập xa như thế hành c.h.ế.t bọn họ ?"

Hệ thống: "Lý Ngọc Lập vì quanh năm u uất, cáu gắt nên mắc bệnh u.n.g t.h.ư. Sau khi mắc bệnh nan y, cuối cùng cô cũng nhận sai lầm của . Vì thế giường bệnh đồng ý ly hôn với Hách Kiến Văn. Thành cho đôi uyên ương mệnh khổ . Để họ một nhà ba đoàn tụ. Kết cục là Lý Ngọc Lập c.h.ế.t, nhà họ Hách tam đại đồng đường, vui vẻ ăn tết gói sủi cảo."

Tô Tầm : "Chẳng lẽ là do Lý Ngọc Lập nghĩ thông suốt, c.h.ế.t vẫn còn trói buộc với Hách Kiến Văn ?"

Hệ thống: "Cốt truyện miêu tả là Lý Ngọc Lập nhận sai lầm."

Tô Tầm nhịn , Lý Ngọc Lập cũng "cứng" thật đấy, biên kịch chắc thế nào để biến cô thành kẻ thất bại, nên đành cho cô c.h.ế.t bệnh cho xong chuyện.

Cô thở dài: "Haizz, đột nhiên thấy đồng cảm với cô . giúp cô ."

Hệ thống: "..." Ký chủ đổi nhanh thật.

Vốn dĩ Tô Tầm chút chán ghét thái độ chần chừ quyết đoán của Lý Ngọc Lập. Hơn nữa tình hình hiện tại của cô hơn nhiều, việc tuyển chắc cũng quá khó khăn, nên đối với Lý Ngọc Lập cũng thể thế.

giờ phát hiện , Lý Ngọc Lập dường như ưu tú hơn cô tưởng. Đối với nhân tài, chẳng lẽ nên kiên nhẫn hơn chút ?

Chẳng lẽ nên giúp đỡ một chút thời khắc mấu chốt của ?

Lúc , bố chồng của Lý Ngọc Lập nhận thông báo từ khách sạn, đến đón cháu nội về.

Vốn dĩ thấy họ đến, Tổng giám đốc Chu thở phào nhẹ nhõm, ai ngờ hai ông bà già chỉ đến đón cháu, mà còn khuyên bảo Lý Ngọc Lập về nhà. Nói cô vì giận dỗi mà mấy ngày về. Người trong nhà đều lo lắng đến mất ăn mất ngủ.

"Ngọc Lập , con tủi . mấy năm nay bố đối xử với con thế nào, con cũng mà. Con cũng sinh , để Lượng Lượng con trai con, chẳng cũng như ?"

Tô Tầm với vẻ mặt "lo lắng" bước tới, câu , cô hỏi hệ thống: "Hai con trai họ con riêng, còn thắt ống dẫn tinh ?"

"Không , nam chính vì bố tự trách nên một gánh vác tất cả. Mãi đến khi bà ngoại đứa bé vô tình phát hiện cha ruột của cháu là Hách Kiến Văn, đưa đứa bé đến nhận cha thì họ mới ."

Tô Tầm: "..." Vĩ đại gớm nhỉ.

Tô Tầm lên tiếng: "Các vị, Giám đốc Lý là bạn của , xin hãy vài câu."

Mấy thấy cô là địa vị, ăn mặc sang trọng, lập tức tâm lý kiêng nể, khó mà từ chối.

Thư Sách

Lý Ngọc Lập càng cảm thấy còn mặt mũi nào. Cô cảm thấy con đường lui cuối cùng của cũng nhà chồng chặn . Làm ầm ĩ đến mức khó coi thế , e là Tô tổng sẽ còn thuê cô việc nữa. Trong lòng cô bỗng nảy sinh oán hận, tại chịu đựng những chuyện , tại cứ là cô? Rõ ràng là nhà họ Hách với cô! Nếu cô sống yên , nửa đời cô nhất định cũng sẽ khiến cả nhà họ Hách sống bằng c.h.ế.t!

Ngay khi Lý Ngọc Lập sắp kiểm soát cảm xúc, Tô Tầm sang cô với ánh mắt trấn an.

Lý Ngọc Lập tức thì cay mắt, cúi đầu xuống. Không để ai thấy vẻ yếu đuối của .

Tô Tầm đứa bé hỏi: "Cháu bé, cô hỏi cháu nhé. Cháu cướp bố của cháu, bố cháu bao nhiêu tuổi ?"

"Bố cháu lớn lắm !"

Tô Tầm hỏi tiếp: "Bố cháu giỏi ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tro-thanh-phao-hoi-hai-ngoai-trong-nien-dai-van/chuong-27.html.]

Hách Lượng Lượng tự hào đáp: "Rất giỏi ạ!"

Hai ông bà Hách đều Tô Tầm, hiểu cô hỏi những câu ý gì.

Tô Tầm : "Nếu giỏi như , cháu tìm bố cháu? Bảo bố tài giỏi của cháu đừng rời xa cháu, chẳng lẽ chú ? Hay là chú đủ yêu thương cháu?"

"Cô , thể với trẻ con như chứ?" Bà cụ Hách tức giận chỉ trích. "Không những lời đó với trẻ con."

Tô Tầm đáp: "Đứa bé bình thường, nó thể chạy đến tận cơ quan của Lý Ngọc Lập loạn, dỗ mãi , gan to bằng trời chứ. đang dạy nó cách đúng đắn, loạn với Lý Ngọc Lập là vô dụng, tìm bố nó mà lóc mới hiệu quả. Bố nó chỉ cần thương nó thì sẽ theo ý nó ngay."

Ông cụ Hách cuống lên: "Lượng Lượng, đừng bậy, chúng loạn. Phải đứa trẻ ngoan."

Hách Lượng Lượng cũng lớn tiếng : "Ông nội yên tâm, cháu sẽ phiền bố ."

Nghe câu , Tô Tầm chỉ đứa bé, với : "Thấy , đứa bé trong lòng rõ như ban ngày. Biết là ảnh hưởng đến công việc của bố, nhưng thể ảnh hưởng đến công việc của dì nó. Nó thừa loạn như . Đây là cố tình hại mà."

Mọi xung quanh tuy cảm thấy lý do của Tô Tầm gượng ép, một đứa trẻ tâm cơ sâu xa đến thế? ngẫm cũng thấy lý, tại tìm bố nó chứ?

"Cô bậy, cháu !" Hách Lượng Lượng phẫn nộ trừng mắt.

Hai ông bà Hách cũng bênh vực cháu: "Sao cô thể nghĩ về một đứa trẻ như chứ? Nó tìm Ngọc Lập là vì Ngọc Lập chịu về nhà."

Tô Tầm kiểm tra ngay giá trị chán ghét của , quả nhiên ba điểm giá trị nóng hổi mới tay.

Tô Tầm : " chỉ suy đoán của thôi. Còn sự thật thế nào, trong lòng các tự rõ." Nói xong cô Lý Ngọc Lập một cái, xoay bỏ .

Phủi áo , nán thêm một giây.

Giúp cũng chỉ cần điểm đến là dừng, cô thói quen giúp cãi . Hơn nữa nhỡ lúc Lý Ngọc Lập vẫn chia tay với Hách Kiến Văn thì ? Không khéo cô thành kẻ phá đám.

Nếu Lý Ngọc Lập giải quyết chuyện , thì cũng thích hợp một nhân viên thành công trướng cô.

Nhìn thấy Tô Tầm rời , Lý Ngọc Lập một dự cảm, nếu gì đó thì sẽ thực sự mất tất cả.

Sẽ chẳng ai coi trọng một kẻ vô dụng.

"Nhà họ Hách lừa hôn! từng kết hôn! Hách Kiến Văn lừa dối , các còn loạn nữa, sẽ đến tận đơn vị của Hách Kiến Văn tìm lãnh đạo lý lẽ!"

Tô Tầm và Phó thị trưởng Lưu thở phào nhẹ nhõm bước khỏi cửa khách sạn thì thấy tiếng hét của Lý Ngọc Lập vang lên phía .

Phó thị trưởng Lưu đầu , nhíu mày. Cảm thấy càng thêm mất mặt.

Lại lòi thêm một vụ lừa hôn nữa.

Danh tiếng thành phố Đông Châu của ông coi như tong.

Tuy nhiên thấy Tô Tầm và Lý Ngọc Lập quan hệ quen , nên Phó thị trưởng Lưu cũng gì thêm. Chỉ dặn dò Tổng giám đốc Chu: "Cậu liên hệ với lãnh đạo đơn vị của Hách Kiến Văn xem họ tình hình . Làm lãnh đạo thể bỏ mặc chuyện . Bầu khí của Đông Châu chúng thể một con sâu rầu nồi canh."

Tổng giám đốc Chu vội vàng .

Lời của Phó thị trưởng Lưu lọt tai nhà họ Hách, khiến sắc mặt họ lập tức biến đổi. Muốn chạy theo cầu xin nhưng kịp nữa, lên xe mất .

Dọc đường , Tô Tầm và Phó thị trưởng Lưu đều coi như chuyện từng xảy , vui vẻ bàn bạc về công việc hợp tác sắp tới.

Nghe tin kỹ thuật viên từ Cảng Thành của Tô Tầm sẽ sang, Phó thị trưởng Lưu vui mừng. "Nói cũng , thành phố Đông Châu chúng quả thực đang thiếu một nhà máy sản xuất đồ nhựa thực lực."

Tô Tầm : "Sau sẽ thôi."

Phó thị trưởng Lưu .

Khi theo Phó thị trưởng Lưu bước nhà hàng, Tô Tầm cảm thấy nơi quen mắt.

Không chỉ cô thấy quen, mà nhân viên phục vụ cũng thấy cô quen quen. Lén lút kéo tay một đồng nghiệp khác thì thầm: "Người quen lắm."

"Nhìn kìa, cùng Phó thị trưởng Lưu đấy, cùng lãnh đạo như thế chắc chắn là từ nước ngoài về. Sao cô thấy quen chứ?"

"Chẳng lẽ nhớ nhầm?"

Haizz, cảm giác ấn tượng sâu sắc thế nhỉ? Hình như ấn tượng còn chẳng gì. Thôi bỏ , dù cùng lãnh đạo thì chắc chắn là nhớ nhầm .

Ngày nào cũng gặp bao nhiêu , hồ đồ thật .

Nhân viên phục vụ cũng quẳng ấn tượng đó đầu.

Tô Tầm coi như cuối cùng cũng nếm thử hương vị bát hoành thánh mà cô bỏ lỡ khi mới đến thế giới . Thơm thật!

Bữa cơm khách chủ đều vui vẻ.

Điều khiến Phó thị trưởng Lưu hài lòng nhất là trong bữa ăn, qua những lời bóng gió, ông thăm dò rõ hơn về tình hình của Tô Tầm.

Tuy Tổng giám đốc Chu cung cấp thông tin, bộ phận Thống Chiến cũng hỏi thăm qua một đồng bào hải ngoại quen . đều cụ thể.

Còn trong bữa cơm , Tô Tầm tiết lộ gia tộc cô đầu tư vài doanh nghiệp trọng lượng ở Mỹ, đây là thu hoạch lớn nhất của Phó thị trưởng Lưu.

Ông cho rằng, tiềm năng của đồng bào yêu nước Tô Tầm là cực lớn. Sau thành phố Đông Châu chỉ đầu tư sản xuất đồ nhựa . Không chừng còn kiếm một công nghệ cao cấp hơn nữa.

Cũng chính vì thế, Phó thị trưởng Lưu càng thêm bất mãn với Vương Vĩ Dân ở trấn Bình An, kẻ suýt chút nữa hỏng việc lớn.

Ông nghĩ bụng: Một cái hương trấn hẻo lánh như , may mắn một nhân tài. Người về mang cơ hội giàu đến cho, thế mà còn đường nhận lấy.

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Loading...