Trở Thành Pháo Hôi Hải Ngoại Trong Niên Đại Văn - Chương 26:------
Cập nhật lúc: 2026-01-16 11:28:36
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5q1yTpd1bm
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tô Tầm vẫn đang trong phòng suy ngẫm về chuyện xảy ở trấn Bình An hôm nay.
Về chuyện mở xưởng, cô quả thực ngờ từ chối thẳng thừng như .
Tô Tầm loại thích dây dưa lằng nhằng. Cô mang theo kỹ thuật, thiết , còn cả đô la Mỹ đến.
Với điều kiện như thế mà còn quỵ lụy cầu cạnh khác, Tô Tầm cảm thấy thật mất mặt. Cho nên hôm nay khi bày tỏ thái độ xong, cô hai lời liền bỏ ngay. Lười thêm dù chỉ một câu.
Với loại đầu óc tỉnh táo như thì gì để chứ?
Tô Tầm hỏi hệ thống: "Này, cái ông Trấn trưởng Vương đó cống hiến cho chút giá trị chán ghét nào ?"
Hệ thống Vạn Người Ghét đáp: "Có cống hiến."
Tô Tầm gật đầu, chợt khựng . Ơ? Vậy khi tiếp xúc với ai, chẳng cô thể rõ đối phương ghét ?
Tiếc là chỉ thể phát hiện loại ghét đến mức đ.á.n.h thôi.
Thôi thì miễn cưỡng dùng tạm .
Ít nhất sự an của bản cũng thêm một tầng bảo đảm.
Hệ thống Vạn Người Ghét: "Ký chủ, cô cứ chờ thế ? Nếu bọn họ giúp cô thì ? Cô mở xưởng nữa ?"
Không trách hệ thống quan tâm chuyện đến thế, chủ yếu là vì đó thông qua nhà lão Tô, nó thu quá nhiều giá trị chán ghét. Điều khiến nó nếm mùi ngon ngọt. Chỉ một điều kiện tuyển dụng thôi mà thu về lượng giá trị khổng lồ như . Nó thực sự mong chờ tình hình khi nhà máy mở .
Tô Tầm : "Yên tâm , sẽ lo việc . Nếu các vị tiền bối của chúng đều giống như lão Vương Trấn trưởng , thì đất nước chúng chẳng thể phát triển thần tốc ."
"Quá trình phát triển chính là một quá trình sàng lọc. Một bộ phận nhỏ những phù hợp với sự phát triển của thời đại, chung quy sẽ đào thải."
Một một hệ thống đang trò chuyện thì Tổng giám đốc Chu vội vàng đến gõ cửa.
Tô Tầm dậy mở cửa, thấy Tổng giám đốc Chu, vẻ mặt tỏ ngạc nhiên.
Tổng giám đốc Chu tươi rói : "Tô tổng, lãnh đạo của chúng chuyện cô gặp ở trấn Bình An hôm nay thì vô cùng tức giận, đặc biệt đến đây thăm cô. Cô xem bây giờ tiện xuống lầu uống chén ?"
Tô Tầm thấy đến nhanh như , trong lòng càng thêm tự tin, bèn gật đầu : "Các vị khách sáo quá. Hiện tại khéo thời gian."
Chỉnh trang một chút, Tô Tầm cùng Tổng giám đốc Chu xuống lầu. Chu Mục đương nhiên theo sát phía .
Địa điểm uống là phòng tiếp khách của khách sạn. Bên trong pha sẵn , ghế sofa hai đàn ông đang .
Một trông ngoài 50, một hơn 30. Cả hai đều đeo kính.
Thấy Tô Tầm đến, hai dậy, nở nụ lịch sự.
Người đàn ông ngoài 50 tuổi mở lời : "Là Tô tổng , xin chào, là Lưu Hoa Sinh, Phó thị trưởng thành phố Đông Châu, phụ trách công tác ngoại vụ và quản lý vốn nhà nước."
Tô Tầm lập tức bắt tay ông: "Chào Phó thị trưởng Lưu, là Tô Tầm. Ông cứ gọi tên là , dù hiện tại cũng đang tiếp xúc với các vị với tư cách cá nhân."
"Ha ha ha, xin phép gọi cô một tiếng đồng chí Tô Tầm nhé, đồng bào yêu nước hải ngoại cũng là đồng chí của chúng cả mà." Phó thị trưởng Lưu mời khách, sang bảo Tổng giám đốc Chu: "Mang cà phê lên . Đồng chí Tô Tầm chắc là thích uống cà phê nhỉ."
Tô Tầm : "Ở Mỹ cũng giáo d.ụ.c theo kiểu Trung Quốc. Uống cũng ít ạ."
Phó thị trưởng Lưu : "Thảo nào đồng chí Tô Tầm nhiệt huyết với tổ quốc như . Hôm nay xin mời đồng chí thưởng thức ngon của Đông Châu chúng ."
Thư ký cùng ân cần rót cho hai .
Còn rót cho cả Chu Mục một chén.
Phó thị trưởng Lưu nhấp ngụm mới bắt đầu chuyện: "Lẽ đến thăm hỏi tình hình sinh hoạt của đồng chí Tô Tầm ở Đông Châu từ sớm . Đến muộn thế là do công tác của phần tắc trách."
Tô Tầm đáp: " ở Đông Châu , Tổng giám đốc Chu chăm sóc chu đáo. Môi trường của Khách sạn Quốc tế Đông Châu cũng tuyệt. Các đồng chí công an càng nhiệt tình. Ở đây, những ký ức ."
Thư Sách
Phó thị trưởng Lưu vui: "Được khách hàng công nhận, chứng tỏ Tiểu Chu việc ."
Tổng giám đốc Chu liền khiêm tốn.
Sắc mặt Phó thị trưởng Lưu bỗng trở nên nghiêm nghị: " chuyện đồng chí Tô Tầm trấn Bình An , thì vẫn là do tắc trách. Nếu sớm với một tiếng, thể chỉ thị cho em bên tiếp đãi đồng chí thật chu đáo ."
Tổng giám đốc Chu: "..."
Tô Tầm thầm nghĩ, sớm thì e là kết quả cũng thôi. Chỉ là đối phương sẽ từ chối khéo léo hơn một chút, mất thời gian của cô hơn mà thôi. Dùng đầu ngón chân cũng , một lãnh đạo cấp thành phố như ông mà tích cực tiếp xúc thế , chẳng lẽ chỉ vì một khoản đầu tư cái xưởng nhỏ ở hương trấn? E rằng ông còn cản trở cô mở xưởng ở trấn cũng nên. Tô Tầm là thực tế, nên suy xét sự việc cũng theo hướng thực tế.
"Chuyện trách Tổng giám đốc Chu , cứ tưởng mở xưởng chỉ là chuyện nhỏ, chủ yếu là giàu cho quê hương, thể bắt nhà quê hương tiếp đãi như khách . Thế thì trái với ước nguyện ban đầu của trưởng bối nhà . Chỉ là... ngờ kết quả như . Có lẽ tất cả chỉ là suy nghĩ đơn phương tình nguyện của . nên tôn trọng ý kiến của họ."
Nghe giọng điệu nản lòng thoái chí của Tô Tầm, Phó thị trưởng Lưu chút sốt ruột, may mà đến kịp lúc. Nếu với tâm trạng , e là cô thu dọn hành lý về nước ngay trong đêm mất. Ông vội vàng bày tỏ thái độ: "Đó chỉ là trường hợp cá biệt thôi, đối với những cán bộ như , chúng cũng ủng hộ! Nếu cô xây dựng quê hương Đông Châu, chúng chắc chắn nhiệt liệt hoan nghênh và dốc lực ủng hộ."
Tô Tầm hề tỏ cảm động, ngược thở dài : "Những lời nhiều . Trước khi về nước, cũng về một chính sách ưu đãi đầu tư trong nước. Cho nên mới tràn đầy tự tin. giờ dội một gáo nước lạnh, còn tự tin như nữa. Chính sách thì , nhưng quan trọng nhất vẫn là cách thực hiện của cán bộ địa phương. Lời hứa của Phó thị trưởng Lưu hiện giờ đương nhiên đáng tin, nhưng nhỡ bằng một như Trấn trưởng Vương thì ?"
Phó thị trưởng Lưu lập tức cam đoan: "Điều thể đảm bảo, chỉ cần đồng chí Tô Tầm đầu tư thành phố Đông Châu chúng , thì , đất đất. Chính sách ưu đãi chúng thể bàn bạc. Còn về , ngay cả Thị trưởng của chúng cũng coi trọng dự án , chẳng lẽ còn lo kẻ phá hoại ?"
Tô Tầm : "Vẫn câu đó, tình hình hiện tại thể đảm bảo cho tương lai. Cho nên đối với việc đầu tư mạnh tay, xin giữ ý kiến dè dặt."
Trong lòng Phó thị trưởng Lưu tức ách, hận thể gọi điện ngay cho trấn Bình An, mắng xối xả đám bên đó một trận.
Làm việc thì chẳng , chỉ giỏi kéo chân !
"Đồng chí Tô Tầm, chúng câu ngạn ngữ, thể vơ đũa cả nắm. Phải nhận từng sự việc cụ thể. Có ếch đáy giếng như Vương Vĩ Dân, thì đương nhiên cũng những tích cực mở cửa thế giới như chúng . hôm nay chủ động đến đây, chẳng lẽ cô còn thấy thành ý của chúng ? Hay là đồng chí Tô Tầm cứ suy nghĩ của , thế nào cô mới niềm tin chúng ?"
Tô Tầm thở dài: " vẫn cảm tình với thành phố Đông Châu. Từ ngày đầu tiên đến đây, những tiếp xúc đều . Các đồng chí công an càng nhiệt tình giúp tìm . Cho nên vẫn tình cảm với nơi . Nếu điều kiện cho phép, đương nhiên sẵn lòng tăng cường đầu tư, đền đáp quê hương. mà..."
Nghe thấy sự chuyển biến, Phó thị trưởng Lưu nhoài về phía : "Cô cứ ."
" vẫn tự thử nghiệm môi trường đầu tư ở Đông Châu xem . Nói ngàn lời vạn lời bằng thử một . Vì là thử nghiệm nên quy mô sẽ quá lớn. Do đó, vẫn như dự định ban đầu, đầu tư ở trấn Bình An."
"Đồng chí Tô, cô vẫn đầu tư ở trấn Bình An ?" Phó thị trưởng Lưu hiểu nổi, cái chỗ khỉ ho cò gáy đó gì chứ?
Tô Tầm : "Ngã ở thì dậy ở đó. Nếu Phó thị trưởng Lưu chứng minh Trấn trưởng Vương chỉ là trường hợp cá biệt, thì sẽ tiếp tục đầu tư ở đó. xem thử, nếu phụ trách chuyện là khác thì kết quả khác . là một thương nhân. thể chỉ dựa vài lời đảm bảo mà bỏ vốn đầu tư lớn . Nhất là khi mới trải qua một chuyện vui."
Lần thì Phó thị trưởng Lưu thực sự khuyên thế nào nữa.
Nói cho cùng vẫn là tại cái trấn Bình An gây chuyện. Khiến cho đồng chí Tô Tầm trong lòng ấm ức, thậm chí sinh nghi ngờ về môi trường đầu tư của cả thành phố Đông Châu. Điều trực tiếp tăng độ khó cho việc tranh thủ khoản đầu tư lớn về thành phố.
Tuy nhiên mục đích chuyến của Phó thị trưởng Lưu coi như đạt .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tro-thanh-phao-hoi-hai-ngoai-trong-nien-dai-van/chuong-26.html.]
Trước khi , ông cũng nghĩ thể chốt khoản đầu tư ngay trong tình huống . Mục đích của ông là trấn an Tô Tầm.
Hiện tại Tô Tầm chịu cho thành phố Đông Châu một cơ hội, vẫn tiếp tục thử nghiệm đầu tư ở đây. Tình hình là .
nếu lấy khoản đầu tư lớn thì Phó thị trưởng Lưu cũng báo cáo kết quả công tác thế nào. Người khác sẽ ông bất tài.
Thấy Phó thị trưởng Lưu đang trầm ngâm, Tô Tầm tung một lời hứa hẹn: "Trong vòng ba năm, nếu dự án đầu tư ban đầu của tiến triển thuận lợi. Vậy thì sẽ tăng cường đầu tư khu vực nội thành Đông Châu."
Đến lúc đó cô trong tay cả triệu đô la Mỹ . Đầu tư mở nhà máy thì chỉ là chuyện trong nháy mắt. Cho nên lời hứa của Tô Tầm suông.
Nếu thành phố Đông Châu lúc đó thực sự thể cho cô chính sách ưu đãi , cung cấp môi trường sản xuất thuận lợi. Thì tội gì cô bỏ gần tìm xa?
Phải rằng, ở phía Nam tuy môi trường cởi mở nhưng sự cạnh tranh cũng cực kỳ khốc liệt. Tô Tầm thể ẩn phát triển ở Đông Châu , mới tiến quân xuống phía Nam cạnh tranh với .
Ba năm? Phó thị trưởng Lưu nhẩm tính thời gian trong lòng. Nói dài thì dài, nhưng ngắn cũng chẳng ngắn.
Ông bộ lo lắng sốt ruột: "Ba năm đối với Đông Châu là quá dài. Chúng cũng giống như đồng chí Tô Tầm, hy vọng thành phố thể phát triển hơn và nhanh hơn."
Tô Tầm vẻ suy nghĩ: "Cũng chắc là ba năm, đó là thời hạn muộn nhất thôi. Nếu nhanh thì một hai năm cũng chừng. ngắn hạn thì chắc chắn . Dù mở nhà máy cũng cần thời gian mà. Phó thị trưởng Lưu đừng khó nữa. Hiện tại ngay cả việc mở xưởng ở trấn Bình An cũng thấy khả quan lắm . Không còn đối mặt với tình huống gì nữa."
Thấy Tô Tầm lùi một bước và tỏ rõ thái độ, Phó thị trưởng Lưu cũng nếu đòi hỏi thêm nữa thì thỏa đáng. Có thể đàm phán đến mức cũng là may mắn vì đối phương là trẻ tuổi trọng tình cảm. Chứ nếu gặp mấy ông chủ doanh nghiệp già đời kinh nghiệm, e là đến cơ hội chuyện cũng . Trung Quốc rộng lớn thế , ai bắt buộc cứ là Đông Châu ?
Cứ để Tô Tầm mở xưởng , cơ hội tiếp xúc sẽ còn nhiều. Dù khoản đầu tư của đồng chí Tô ở trấn Bình An cũng chẳng đáng là bao, chắc đối với cô cũng chỉ là mưa bụi. Không ảnh hưởng đến đại cục, sẽ chậm trễ việc đầu tư nội thành Đông Châu .
Nếu đồng chí Tô hứa hẹn tương lai sẽ đầu tư thành phố, thì ông còn đòi hỏi gì hơn nữa?
Chuyện báo cáo lên Thị trưởng cũng coi như là ông việc trách nhiệm.
Phó thị trưởng Lưu tính toán trong lòng, lập tức đáp : "Đồng chí Tô Tầm thì cũng chỉ ủng hộ quyết định của cô. cũng tin rằng Đông Châu sẽ cô thất vọng. Cô yên tâm, chuyện mở xưởng ở trấn Bình An sẽ do đích theo dõi, đảm bảo để chậm trễ chút nào."
Tô Tầm mỉm : "Có Phó thị trưởng Lưu theo dõi thì cũng yên tâm hơn phần nào về khoản đầu tư ."
Phó thị trưởng Lưu dành chút thời gian tìm hiểu chi tiết kế hoạch mở xưởng của Tô Tầm ở trấn Bình An. Xem xét xem những khâu nào cần ông cung cấp sự hỗ trợ. Coi như thể hiện thành ý mười phần.
Khi cuộc chuyện kết thúc thì mặt trời lặn.
Chuyện bàn bạc thành công, tâm trạng hai bên đều , Phó thị trưởng Lưu ngỏ ý mời Tô Tầm dùng bữa tối. Tuy thời gian còn sớm, nhưng gọi món, từ từ chờ lên đồ, ăn trò chuyện thì cũng vặn. Cũng lỡ việc nghỉ ngơi sớm của Tô Tầm.
"Ở đây một tiệm cơm lâu đời, đầu bếp bên trong là từ thủ đô tới, tổ tiên từng ngự thiện trong cung đình. Chắc chắn sẽ hợp khẩu vị của đồng chí Tô."
Tô Tầm : "Ở nước ngoài quả thực khó ăn món Hoa chuẩn vị, tuy Hoa mở nhà hàng nhưng nguyên liệu dù cũng giống. Luôn thiếu một chút hương vị gì đó."
Phó thị trưởng Lưu : "Vậy cho đặt chỗ , chúng qua đó luôn nhé?"
Tô Tầm gật đầu.
Rất nhanh thư ký của Phó thị trưởng Lưu gọi điện về báo cáo, phòng tiệc chuẩn xong, thể qua bất cứ lúc nào.
Đoàn bước khỏi phòng tiếp khách, đến đại sảnh khách sạn thì thấy một trận ồn ào.
Nghe âm thanh thì là tiếng trẻ con.
Mọi cũng để ý lắm, nơi dù cũng là khách sạn, trẻ con là chuyện bình thường. Có thể là đứa trẻ nào đó hiểu chuyện đang giận dỗi ở nơi công cộng. Không ảnh hưởng gì đến đại cục.
Cho đến khi gần mới rõ, đứa bé đang ôm c.h.ặ.t lấy đùi một phụ nữ mà lóc.
Đứa bé trông sáu bảy tuổi, là một bé trai, mặt mũi khôi ngô, trông thông minh lanh lợi, lúc đang đến xé ruột xé gan. Nhìn cũng thấy thương.
Nhìn kỹ ôm chân, ơ kìa, đây chẳng là Lý Ngọc Lập ?
Tô Tầm lập tức ý thức , đây là biến cố gia đình của Lý Ngọc Lập.
"Cô ơi, cháu xin cô. Cô trả bố cho cháu ..."
"Cháu và cháu đáng thương lắm, cháu từ nhỏ bố, cô ơi, cháu cầu xin cô."
Đứa bé vài câu nức nở.
Hơn nữa những lời mập mờ càng khiến Lý Ngọc Lập trở thành tâm điểm của vở bi hài kịch , thậm chí là tiêu điểm của cả khách sạn.
Tổng giám đốc Chu cùng Tô Tầm toát mồ hôi hột vì lo lắng, chọn đúng lúc mà loạn thế hả?
Nhìn sang Phó thị trưởng Lưu, mặt ông đen như đ.í.t nồi. Ông nhận ngay, đây chẳng là giám đốc bộ phận phục vụ khách hàng của khách sạn - Lý Ngọc Lập ?
Quá mất mặt, thật sự quá mất mặt.
Lúc Phó thị trưởng Lưu chỉ cảm thấy mặt nóng ran. Chân mới khen ngợi môi trường Đông Châu mặt Tô Tầm, đảm bảo loại như Trấn trưởng Vương chỉ là cá biệt. Kết quả ngoảnh một cái liền lòi ngay một vấn đề về tác phong đạo đức.
"Tiểu Chu, mau xử lý ." Phó thị trưởng Lưu lệnh.
Tổng giám đốc Chu vội vàng chạy tới, với đứa bé: "Cháu bé, chúng phòng chuyện nhé, đừng ồn ở đây ảnh hưởng khác, ?"
"Không , cháu , cháu . Trừ khi cô Lý trả bố cho cháu. Cô Lý cố ý về nhà, cô uy h.i.ế.p bố bỏ rơi cháu."
Nghe đến đây, cảm xúc kìm nén nãy giờ của Lý Ngọc Lập bùng nổ: "Không như thế! Bố cháu là kẻ l.ừ.a đ.ả.o, lừa !"
"Cô Lý ơi, nhưng đều bảo là cô dùng ân tình để bẫy bố cháu. Bắt bố cháu bỏ rơi con cháu để kết hôn với cô." Đứa bé vẻ sợ hãi rụt rè. Dường như vì sự thật nên sợ đ.á.n.h.