Trở Thành Pháo Hôi Hải Ngoại Trong Niên Đại Văn - Chương 25
Cập nhật lúc: 2026-01-16 11:28:35
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2g4whx4Rfl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tô Tầm kéo họ sang một bên, thì thầm: "Chuyện thể trách bác , bác lãnh đạo trấn. Là tại bọn họ bản lĩnh. Bác cứ yên tâm, xưởng nhất định vẫn sẽ mở. Trấn cho thì cháu sẽ tìm lãnh đạo thành phố Đông Châu." Cô còn đường lui mà. Có kỹ thuật, tiền, chẳng lẽ mở nổi cái xưởng?
Nghe lời , Tô Tiến Sơn lập tức cảm thấy như tia hy vọng: "Thế... thế ?"
"Hôm qua họ gặp mặt cháu , nhưng vì bận chuẩn cho việc hôm nay nên cháu đồng ý. Cho nên bác cứ yên tâm, trong lòng cháu tính toán."
"Được , bác cháu." Trong lòng Tô Tiến Sơn sướng rơn. Nếu lãnh đạo thành phố ủng hộ, thì lời của lão Vương tính là cái rắm gì?
"Vậy nên chuyện hôm nay bác đừng để trong lòng, chẳng gì to tát cả. Bác , giờ bác tặng cờ thưởng cho các đồng chí công an giúp đỡ chúng . Cháu xong cờ ."
Tô Tiến Sơn giờ còn lo lắng gì nữa, hớn hở đáp: "Được, bác ngay đây."
Nói ông vội vàng nhận lấy lá cờ thưởng.
Tô Tầm bảo Lý Ngọc Lập đưa cho Tô Tiến Sơn mấy túi kẹo, bảo ông hễ gặp quen thì phát cho họ. Gọi là kẹo mừng đoàn tụ gia đình. Cô thấy cách thể khuấy động dư luận, để trấn mặt Tô Tiến Sơn, còn những ai tình hình hiện tại của nhà họ Tô cũng sẽ sớm , tạo đà cho việc tăng giá trị chán ghét .
Tô Tiến Sơn hiểu theo ý khác, ông nghĩ cháu gái ông tạo mối quan hệ với đồn công an.
Cũng , mở xưởng ở đây thì qua với công an nhiều. Không thể để quan hệ căng thẳng .
"Vẫn là cháu suy nghĩ chu đáo. Chỉ là cháu gái , chuyện bác với cháu. Trước đây bác mấy va chạm với đồn công an, đều vẻ vang cho lắm. Tình hình nhà cháu cũng đấy. Hai cháu đều từng họ bắt ."
Tô Hướng Nam cúi gằm mặt xuống.
Tô Tầm : "Chuyện đó gì , qua thì thôi. Họ cũng thể cứ bới móc mãi ."
"Không, bác rõ với cháu. Chuyện cả cháu đ.á.n.h thì bác chối cãi . Dù vì nguyên nhân gì thì đ.á.n.h cũng là sai. hai cháu thì khác, lúc đó nó hề giở trò lưu manh, nó phát hiện con bé thanh niên trí thức đầu cơ trục lợi nên định tố cáo. Ngờ vu oan giá họa."
Tô Hướng Nam lập tức thề thốt: "Anh thề, trò lưu manh!"
Tô Tầm đương nhiên tỏng từ lâu, lúc đó cô còn đ.á.n.h giá là do Tô Hướng Nam sai nước cờ nên mới chịu thiệt.
Xem nhà lão Tô nhân cơ hội để tẩy trắng đây mà, nên mới chủ động nhắc đến chuyện với cô.
Tô Tầm bây giờ, đương nhiên chỉ thể dối lòng thôi. Nhà lão Tô mà tẩy trắng sạch sẽ thì lấy giá trị chán ghét cho cô kiếm tiền? Cô kiếm tiền thì nhà lão Tô lấy ngày tháng giàu sang phú quý? Cho nên em , nỗi oan ức chịu khó gánh tiếp nhé.
Cô thở dài : "Đương nhiên là em tin . Chỉ là chuyện qua, chúng cũng đừng quá day dứt. Cái gọi là cây ngay sợ c.h.ế.t , đừng để ý đến ánh mắt đời. Sau em ở đây, tiền đồ của hai sẽ kém . Đến lúc đó khác tự nhiên sẽ bằng con mắt khác. Hà tất chấp nhặt chuyện quá khứ gì?"
Đừng Tô Tầm như thế, trong lòng cô đương nhiên tán đồng. Cái gì mà thanh giả tự thanh chứ. Đó chỉ là phương pháp thắng lợi tinh thần của kẻ yếu thế tự tẩy não thôi. Nguyên tắc của cô là, ai tạt cô bát nước bẩn, cô sẽ trả đó bát phân. Xem ai bẩn hơn ai.
hai bố con nhà họ Tô , Tô Tầm tin tưởng họ, còn động viên, hứa hẹn sẽ chiếu cố Tô Hướng Nam . Cả hai đều vô cùng cảm động.
Thật sự là mấy năm nay quá nhiều hiểu lầm, dù rát cả họng cũng chẳng ai tin. Chịu thiệt thòi, mất danh dự. Mùi vị cay đắng đó chỉ trong cuộc mới hiểu.
Tô Tầm đúng lúc lấy hai chiếc đồng hồ chuẩn để đ.á.n.h lạc hướng: "Bác cả, quà cháu tặng bác và bác gái đây ạ."
Được , lúc Tô Tiến Sơn cũng chẳng còn tâm trạng mà nhớ về nỗi đau quá khứ nữa, chằm chằm hộp đồng hồ, ngẩn ngơ cả buổi. "Cho bác á?"
"Đương nhiên , bác và bác gái mỗi một chiếc. Lần về cháu cần gì, nghĩ đến bác trong xưởng cũng cần dùng đến. Bác gái là trưởng bối, cũng thể thiếu phần ."
"Cái , cái ... Cháu gái , bác khách sáo với cháu nữa. Đây cũng là tấm lòng của cháu." Tô Tiến Sơn cảm động nhận lấy. Trong lòng vui sướng vô hạn.
"Cháu gái, bác đồn công an tặng cờ thưởng đây, cháu cùng ?"
"Cháu , chuyện , cháu nên tiếp xúc với quá nhiều , kẻo họ tưởng cháu đang lấy lòng ai."
"Cũng , thời buổi lắm kẻ tiểu nhân." Tô Hướng Nam phụ họa ngay.
Tô Tiến Sơn hỏi: "Vậy cháu về nhà ? Mộ tổ tiên bác cũng thuê sửa sang . Trát cả xi măng đấy."
Xi măng tất nhiên là khó kiếm, nhưng ông phiếu ngoại hối của Tô Tầm, lượng xi măng cần dùng cũng nhiều lắm. Nên cũng xoay xở . Còn lát cả gạch nữa, sửa sang mộ tổ tiên đàng hoàng lắm .
Tô Tầm : "Để hãy về ạ, giờ xưởng mở , cháu cũng thấy ngại với ông nội."
Tô Tiến Sơn thầm mắng Vương Vĩ Dân một trận trong lòng.
"Được , bác giữ cháu nữa."
Nhìn theo xe Tô Tầm rời , Tô Tiến Sơn với con trai: "Thấy , đây mới là bản lĩnh. Đại con nắm chắc phần thắng trong tay, nên nó chẳng thèm để cái loại như Vương Vĩ Dân mắt."
Tô Hướng Nam ý chí chiến đấu sục sôi: "Bố, con hiểu . Sau con sẽ cố gắng! Bố, con ý , bố xem ?"
Tô Tiến Sơn hỏi: "Ý gì?"
Tô Hướng Nam : "Chẳng con quen mấy trấn , con sẽ tung tin Trấn trưởng Vương ngăn cản việc mở xưởng, cho dân trấn hưởng phúc lợi. Bố thấy thế nào?"
"..." Tô Tiến Sơn trầm ngâm một chút, thấy cũng . Không thể chịu thiệt thòi . Cháu gái cách của cháu gái, nhưng họ cũng thể coi như chuyện gì xảy .
Đến lúc đó lãnh đạo thành phố xử lý vấn đề , cũng cân nhắc đến thái độ của dân địa phương.
Cứ để lãnh đạo thành phố thấy lòng dân.
Hai bàn bạc xong liền chia hành động. Tô Tiến Sơn cũng để con trai đồn công an, thanh niên dù cũng sĩ diện.
Ông một cũng .
Đồn công an đầu tiên nhận cờ thưởng. Không họ tận tâm phục vụ nhân dân, mà là dân ở đây phần lớn ý thức . Chẳng ai nghĩ đến việc bỏ tiền huyện cờ thưởng để tặng cả.
Cho nên Sở trưởng Chu vui mừng khôn xiết.
Dù thấy Tô Tiến Sơn chút gượng gạo, nhưng ông vẫn vui vẻ nhận lá cờ thưởng .
Công an Tiểu Lý bên cạnh ăn kẹo, tít mắt đầy vẻ mãn nguyện. Chuyện là do một tay thúc đẩy mà thành.
Tô Tiến Sơn chủ động nhắc chuyện cũ với Sở trưởng Chu, tỏ ý chuyện cũ qua, giờ gia cảnh lên, cùng về phía .
Điều khiến sự ngại ngùng trong lòng Sở trưởng Chu vơi nhiều.
" đúng đúng, chuyện qua , qua . Ha ha ha ha."
Trên đường về, Tô Tầm gì, cứ nhắm mắt dưỡng thần. Thực cô đang theo dõi tốc độ tăng trưởng của giá trị chán ghét. Cô phát hiện chẳng biến động gì mấy. Xem bác cả cô hôm nay phát huy hết công lực .
Mọi đều tưởng cô đang giận. Vì thế chẳng ai dám lên tiếng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tro-thanh-phao-hoi-hai-ngoai-trong-nien-dai-van/chuong-25.html.]
Do mất nhiều thời gian ở trấn, nên khi về đến khách sạn cũng mới hơn một giờ chiều.
Tô Tầm đưa ăn cơm ở tiệm cơm quốc doanh, mới về khách sạn.
Tổng giám đốc Chu họ về liền đón, thấy sắc mặt Tô Tầm thì lấy lạ.
Xảy chuyện gì thế ?
Ông định hỏi Lý Ngọc Lập, nhưng Lý Ngọc Lập về theo Tô Tầm lên lầu. Rõ ràng là hai chuyện riêng cần bàn. Ông đành chờ tin tức.
Trên lầu, Lý Ngọc Lập phòng, Tô Tầm liền : "Cô giúp đ.á.n.h tiếng với Tổng giám đốc Chu, sắp xếp cho một cuộc gặp với các bộ phận liên quan. hỏi thẳng họ xem môi trường đầu tư ở thành phố Đông Châu chỗ nào cũng giống như trấn Bình An ."
Lý Ngọc Lập vội : "Tô tổng yên tâm, thành phố Đông Châu chúng tuyệt đối như . Đó chỉ là trường hợp cá biệt thôi."
Tô Tầm : "Hy vọng là thế." Sau đó cô bảo: "Giám đốc Lý, mấy ngày nay chúng hợp tác ăn ý. Có lẽ bao lâu nữa, sẽ giúp cô như ý nguyện."
Nghe câu , Lý Ngọc Lập cảm giác vui sướng như sắp đạt tâm nguyện . Cô gật đầu, cũng thêm gì.
Tô Tầm cảm nhận sự đổi của cô, thầm nghĩ nhà Lý Ngọc Lập xảy chuyện gì, việc lợi cho kế hoạch lôi kéo của .
Rất nhanh, Lý Ngọc Lập báo cáo tình hình với Tổng giám đốc Chu. Cô nhấn mạnh việc Tô Tầm tức giận về môi trường đầu tư ở địa phương.
Cô mang theo thành ý đến, kết quả cho ăn canh bế môn.
"Tổng giám đốc Chu nghĩ mà xem, đầu về quê thấy đồng hương thái độ thù địch. Lần thứ hai về định mở xưởng, lãnh đạo quê nhà thẳng thừng từ chối. Anh bảo chuyện đổi là ai thì nhịn ?"
Tổng giám đốc Chu xong tin , cả cho lắm. Chuyện như , thành thế ?
Nếu lãnh đạo thành phố , họ sẽ nghĩ thế nào.
"Ái chà đồng chí Ngọc Lập, chuyện bàn hợp tác hôm nay, lẽ cô nên với một tiếng. Để động thế thật là..."
Lý Ngọc Lập trong lòng cảm thấy oan uổng, cô vốn chẳng coi việc Tô Tầm đầu tư một cái xưởng nhỏ là chuyện gì to tát. Mấy ngày nay cô giúp Tô Tầm xử lý công việc mở xưởng thành quen . Hơn nữa cũng thể lúc nào cũng báo cáo tình hình của Tô tổng cho ông . Thế thì coi là cái gì? Khi quyết định chính thức, cô cũng sẽ phật lòng Tô Tầm.
lời tiện , cô chỉ đành giả ngây: "Anh cũng bảo báo cáo . cũng ngờ các đồng chí bên ăn như ."
Tổng giám đốc Chu tức thì cứng họng, cũng dám chậm trễ, vội vàng gọi điện thoại cho lãnh đạo.
Vị lãnh đạo mà Tổng giám đốc Chu liên hệ là Phó thị trưởng Lưu, phụ trách Sở Ngoại vụ thành phố, kiêm luôn mảng Xúc tiến Đầu tư. Vì thế gọi ông là Phó thị trưởng, trong đơn vị gọi là Cục trưởng, Chủ nhiệm.
Ngày thường Phó thị trưởng Lưu quản lý mảng Xúc tiến Đầu tư nhiều hơn, công tác ngoại giao ngược ít hơn. Giờ Tô Tầm đến, ông mới coi như mục tiêu công tác mới. Ông tính toán sẽ kéo kỹ thuật và thiết mới từ nước ngoài về cho thành phố Đông Châu, còn cả một khoản ngoại tệ lớn nữa chứ. Cho nên ông coi trọng thông tin về Tô Tầm.
Đấy, ông đang bài báo về Tô Tầm đây . Tuy mấy , nhưng rảnh rỗi ông lôi xem, xem nghiền ngẫm tính cách , để chuẩn cho cuộc gặp sắp tới.
Bài báo chỉ ông , mà cả Thị trưởng cũng xem. Sáng nay họp giao ban, lãnh đạo thành phố còn hỏi đến chuyện . Nói là bên công an báo cáo, Ban Mặt trận Thống nhất cũng xác minh, vị đồng chí ở hải ngoại tầm thường. Cần coi trọng. Đông Châu là nhà, xây dựng dựa .
Với tư cách là phụ trách Sở Ngoại vụ, Phó thị trưởng Lưu lập tức báo cáo rõ ràng tình hình của Tô Tầm. Đồng thời rõ liên hệ với đối phương, sắp tới sẽ cuộc gặp mặt. Điều khiến lãnh đạo thành phố hài lòng, khen ngợi năng lực việc của Phó thị trưởng Lưu.
Phó thị trưởng Lưu trong lòng đương nhiên cũng tràn đầy nhiệt huyết, nghĩ đến việc thể lập công cho công cuộc xây dựng thành phố Đông Châu là thấy vui .
Đang vui vẻ thì điện thoại của Tổng giám đốc Chu gọi tới.
Ông nhấc máy, giọng Tổng giám đốc Chu liền hỏi: "Có tin tức gì ?"
Tổng giám đốc Chu: "Có tin tức, nhưng là tin , thưa lãnh đạo."
Thế là ông kể bộ những gì Tô Tầm gặp hôm nay qua điện thoại.
Nghe xong tình hình, Phó thị trưởng Lưu bật dậy khỏi ghế.
Thế đúng là loạn thật !
"Ổn định tình hình, nhất định định tình hình, lập tức sắp xếp cho chúng gặp mặt, chuyện cần cứu vãn ngay!"
Phó thị trưởng Lưu dậy, sắc mặt cực kỳ khó coi.
Chuyện Tô Tầm mở xưởng ở trấn Bình An ông . Báo hôm nay cũng nhắc đến. Lãnh đạo thành phố cũng chỉ thị, cố gắng kéo khoản đầu tư về khu vực nội thành Đông Châu.
Đây cũng là ý định của Phó thị trưởng Lưu, ông từ chỗ lão Chu rằng khoản đầu tư của ở trấn Bình An sẽ quá lớn, hơn nữa mục đích chính là để giúp đỡ ở quê nên mới mở một cái xưởng. Làm ăn nhỏ lẻ thôi.
Thế thì chán c.h.ế.t. Ông đương nhiên kiên quyết kéo dự án hợp tác về khu vực thành phố Đông Châu.
Xây dựng quê hương, thành phố Đông Châu chẳng cũng là quê hương ? Còn về ở quê, đón cả lên thành phố việc chẳng hơn ? Điều kiện gì cũng thể thương lượng mà.
Đương nhiên, Phó thị trưởng Lưu thừa nhận cũng tư tâm. Tô Tầm chủ động về trấn Bình An mở xưởng, so với thành quả ông chủ động kéo đầu tư về thành phố lớn chứ?
Phó thị trưởng Lưu ngờ Tô Tầm đột ngột bàn chuyện hợp tác với trấn. Đã thế đám bên còn thẳng thừng từ chối nữa chứ.
là...
Hối hận cũng kịp nữa , Phó thị trưởng Lưu giờ chỉ thể mau ch.óng cứu vãn tình thế. Nếu truy cứu trách nhiệm thì ông cũng đ.á.n.h giá là việc thiếu cẩn trọng. Chắc chắn sẽ hỏi, ông đ.á.n.h tiếng với cấp ?
Mấu chốt là ông cũng mới chú ý đến Tô Tầm lâu, còn đang tính kế để kéo đầu tư về. Diễn biến nhanh quá khiến ông trở tay kịp.
Không kịp theo quy trình nữa, Phó thị trưởng Lưu dậy gọi thư ký, thẳng cửa. Ông mau ch.óng gặp vị đồng chí Tô Tầm .
Thư Sách