Trở Thành Pháo Hôi Hải Ngoại Trong Niên Đại Văn - Chương 23:------

Cập nhật lúc: 2026-01-16 10:04:58
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2g4whx4Rfl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tổng giám đốc Chu cũng chỉ là khách sáo một chút, thấy liền : "Vậy , sẽ bảo nhà bếp chuẩn cho cô những món đặc sản hôm nay, cũng thêm một suất cơm cho đồng chí Chu nữa."

Chu Mục gật gật đầu. Hắn chợt nhớ đến câu " cửa tể tướng cũng là quan thất phẩm". Mình đây đúng là thơm lây từ ông chủ. Tô tổng năng lực, một vệ sĩ như cũng coi trọng.

Buổi trưa, ba dùng bữa tại nhà ăn của khách sạn. Chuyện ăn uống chỉ là phụ, chủ yếu là Tô Tầm cảm nhận sự tiếp đãi như nhà của đối phương. Hình tượng của cô càng thêm vững chắc.

Ăn xong, Tổng giám đốc Chu lập tức văn phòng gọi điện thoại, báo cáo tình hình mà cho lãnh đạo cấp .

Ông đặc biệt nhấn mạnh việc Tô Tầm chỉ cần một cuộc điện thoại là thể lấy kỹ thuật và thiết , cũng như thái độ ân cần của những bạn nước ngoài .

Đây là loại năng lượng khủng khiếp đến mức nào chứ. Đây con của thành phố Đông Châu , nếu nắm bắt thì quả thực quá lãng phí cơ hội như .

Tô Tầm thì gọi Lý Ngọc Lập đến phòng để tìm hiểu một quy trình mở nhà máy.

Cô dự định ngày mai sẽ trấn Bình An.

Cô xem qua một tài liệu mà Lý Ngọc Lập chuẩn để quen với nội dung. Chuẩn sẵn sàng cho cuộc đàm phán hợp tác sắp tới. Việc thể cần tự tay , nhưng nhất định nắm rõ.

Đang bận rộn thì cửa phòng gõ vang.

Lý Ngọc Lập vội mở cửa, thấy là Tổng giám đốc Chu thì chút ngạc nhiên.

Tổng giám đốc Chu hỏi: "Tô tổng hiện tại tiện ? Có chuyện thương lượng một chút."

Tô Tầm dậy tới: "Có chuyện gì ?"

Tổng giám đốc Chu : "Lãnh đạo của chúng Tô tổng tâm xây dựng quê hương nên trong lòng cảm kích. Vì đến thăm hỏi tình hình của Tô tổng, tròn trách nhiệm của chủ nhà."

Tô Tầm hiểu rõ trong lòng, hoặc là vì kỹ thuật, hoặc là vì ngoại hối, hoặc là nhắm thế lực tư bản hải ngoại của nhà họ Tô.

Tuy cảm động với thái độ việc chuyên nghiệp của đối phương, nhưng Tô Tầm tạm thời vội gặp họ.

xem tình hình ngày mai thế nào mới quyết định khi tiếp xúc với những nên những gì.

Gặp sớm quá, nếu họ bảo cô đầu tư nội thành Đông Châu, cô thực lực đó chắc chắn từ chối. Đợi cô đàm phán thành công với trấn Bình An , sẽ lý do chính đáng để từ chối.

Hơn nữa lỡ đàm phán với trấn Bình An thất bại, cô cũng thể coi phía tòa thị chính là một đường lui. Vẫn là câu cũ, nếu từ chối , mặt mũi nào mà nhờ vả nữa?

Tô Tầm tuy tuổi lớn, nhưng do trải nghiệm từ nhỏ nên việc gì cũng thận trọng. Rốt cuộc nếu cô sai, sẽ chẳng ai dọn dẹp hậu quả cho cô.

"Ngày mai công chuyện, hôm nay cũng bận rộn. Thế , đợi về, sẽ mời họ dùng bữa."

Tổng giám đốc Chu lập tức : "Đến thành phố Đông Châu, thể để Tô tổng mời khách . Vậy cứ hẹn thế nhé, đợi cô về, sẽ giúp cô liên hệ với họ?"

Tô Tầm gật đầu: "Vậy cảm ơn Tổng giám đốc Chu bận tâm."

Tổng giám đốc Chu lập tức về gọi điện trả lời lãnh đạo.

Lãnh đạo đầu dây bên vui mừng, cảm thấy đây là nắm bắt tiên cơ. May mà Tiểu Chu lanh lợi, thăm dò rõ tình hình là báo ngay cho ông.

Nếu ông thực sự tắc trách .

Là lãnh đạo bộ phận đối ngoại, bỏ lỡ một đồng bào hải ngoại tư bản như là sai lầm cực lớn.

Chỉ là vị lãnh đạo cũng thấy lạ, lúc đó ông bỏ qua thông tin về vị đồng bào tên Tô Tầm nhỉ?

Theo lý thuyết, đến đây cũng chào hỏi bên ông một tiếng chứ.

Vị lãnh đạo còn cố ý lục một hồ sơ xin phép mà Tô Tầm nộp khi đến.

Xác định thông tin đầy đủ cả. Haizz, cũng chẳng coi trọng.

Xem cấp việc còn lơ mơ, đủ cẩn thận. Cứ nghĩ đơn thương độc mã về thăm nên để trong lòng. Vẫn nhắc nhở , phạm sai lầm theo chủ nghĩa kinh nghiệm như thế nữa. Phải coi trọng mỗi một đồng bào về nước, chủ động tiếp xúc, quan tâm đến tình hình của họ khi trở cố hương.

Trước khi về, Tô Tầm gọi điện thoại báo cho trụ sở thôn Tiểu Hoắc, tìm Tô Tiến Sơn.

Lưu Tam Căn dù giúp nhà lão Tô chuyển lời chút nào, nhưng là cán bộ thôn, ông nghĩa vụ . Vì thế chỉ đành bịt mũi sai tìm Tô Tiến Sơn.

Rất nhanh, thấy Tô Tiến Sơn khí thế bừng bừng tới.

Từ Tô Tầm về thôn Tiểu Hoắc, tinh thần của trong nhà lão Tô đều đổi rõ rệt.

Thư Sách

Trước bất kể nhà lão Tô kiêu ngạo ương ngạnh thế nào, nhưng trong mắt khác, họ luôn toát lên vẻ sa sút, khó chút là xui xẻo quấn .

Giờ , ai nấy đều mặt mày hồng hào, vận may đang tới.

Tô Tiến Sơn mặc một chiếc áo khoác màu xanh mới may, râu cạo sạch sẽ, ngẩng cao đầu bước văn phòng.

Một lát , điện thoại reo. Ông trực tiếp nhấc máy, giọng oang oang: "Cháu gái , là bác đây."

Đầu dây bên , Tô Tầm cho ông chuyện mở xưởng chuẩn đấy. Ngày mai cô sẽ tìm chính quyền địa phương bàn chuyện hợp tác. Bảo ông ngày mai cũng lên trấn một chuyến. Cô một lá cờ thưởng tặng cho đồn công an địa phương, bảo ông đến lúc đó mang sang.

Nghe thấy chuyện mở xưởng, lưng Tô Tiến Sơn càng thẳng hơn: "Cái gì, ngày mai về bàn chuyện mở xưởng luôn ? Cháu gái , hiệu suất việc của cháu cao thật đấy. Cháu yên tâm, ngày mai bác chắc chắn đến muộn, bác sẽ lên trấn sớm đợi cháu. Việc lớn thế bác chắc chắn kéo chân . Cháu cứ yên tâm . Đến lúc đó bác giúp cháu tìm , bác tuy cán bộ nữa nhưng vẫn quen một ."

Nói xong, điện thoại cúp. Gương mặt Tô Tiến Sơn hồng hào như phát sáng.

Người gặp chuyện vui tinh thần sảng khoái, trong lòng ông giờ sáng sủa vô cùng.

Lúc cháu gái mở xưởng, nhưng chuyện ngã ngũ, ông cũng cách nào thực sự yên tâm .

Giờ cháu gái đưa tin xác thực, ông thật sự chẳng còn gì lo lắng nữa.

Vận may của nhà lão Tô đến !

Lưu Tam Căn thấy ông như , ngứa mắt chịu , nén cơn ghen tị hỏi: "Muốn mở xưởng thật ?"

Tô Tiến Sơn đáp: "Chẳng lẽ còn giả ?"

Lưu Tam Căn : "Đắc ý cái gì? Nhà các mở xưởng, còn tuyển , ai thèm xưởng nhà các chứ."

Những khác trong văn phòng thầm gào lên trong lòng: " thèm! thèm !" Đi công nhân trấn, đãi ngộ chắc chắn hơn ruộng trong thôn!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tro-thanh-phao-hoi-hai-ngoai-trong-nien-dai-van/chuong-23.html.]

Tiếc là dám . Quan hệ của họ với nhà lão Tô cũng chẳng gì. Nhỡ , đắc tội với Lưu Tam Căn, công nhân thì xong đời.

Tô Tiến Sơn đương nhiên lời Lưu Tam Căn là rắm thối, bèn ha hả, thèm để ý mà thẳng về nhà.

Ông về tỉa tót đầu tóc, ngày mai thể mất mặt cháu gái .

Nhìn dáng vẻ vênh váo của Tô Tiến Sơn, Lưu Tam Căn chỉ thấy bất bình mà bắt đầu thấy sốt ruột.

Ai mà ngờ , cái lão già Tô Tiến Sơn việc nhanh gọn đến thế?

Mới mấy ngày mà sắp mở xưởng .

Ngày nào ông cũng tự an ủi rằng đối phương chỉ c.h.é.m gió thôi, lâu dần sẽ coi như từng chuyện đó. Kết quả mới mấy ngày vả cái mặt già của ông bôm bốp.

Chuyện quá đột ngột, khiến ông kịp sắp xếp kế hoạch gì cả. Vốn định kích động trong thôn lên trấn loạn, nhưng đó chắc chắn chuyện mở xưởng nên hành động sớm. Giờ một chốc một lát cũng dễ, còn dễ lộ tẩy. Không thể nào đường đường là bí thư mà công khai dẫn dân loạn . Lưu Tam Căn tự nhận ngu đến thế.

Cho nên chuyện gác .

Lưu Tam Căn ngoài văn phòng như kiến bò chảo nóng. Cuối cùng, ông cũng hạ quyết tâm, tiên vận dụng mối quan hệ của Hoắc Triều Dương trấn. Phá hỏng cuộc đàm phán hợp tác .

Thế là ông về nhà một chuyến, lấy mấy bao t.h.u.ố.c lá ngon con trai mang về, đạp xe lên trấn.

 

Người nhà lão Tô đối với chuyện coi trọng đến mười vạn phần. Chuyện quan hệ đến việc nhà họ thể đổi đời .

Tám đời phú quý mà tổ tông ban xuống giữ là xem ở .

Có thể mở xưởng, thì dù cháu gái về nước ngoài, nhà họ Tô vẫn thể tiếp tục huy hoàng.

Nếu mở , cháu gái , xa mặt cách lòng, chẳng còn nhớ đến đám họ hàng .

Vì quá hồi hộp nên cả nhà thức trắng đêm.

Ngày hôm , Tô Tiến Sơn dẫn theo con thứ Tô Hướng Nam cùng lên trấn.

Tại mang theo con cả?

Con cả còn việc đồng áng, việc nhà nông thể bỏ bê . Cũng thể thẳng là đầu óc con cả quá thẳng thắn, mang theo dễ hỏng việc.

Tô Hướng Nam vẫn chút e ngại: "Con chỉ sợ con theo, nhắc chuyện cũ. Chuyện đó... ít nhiều cũng chút mất mặt."

Tội lưu manh còn mất mặt hơn tội đ.á.n.h .

Tô Tiến Sơn : "Bố cố ý đưa mày đấy, bố sẽ tìm cơ hội rõ ràng với cháu gái. Để nó mày lưu manh. Mày là hại."

Tô Hướng Nam : " chuyện qua , loại chuyện cũng thể điều tra từ đầu ." Chỉ cần Khâu Nhược Vân khăng khăng lúc đó giở trò lưu manh, thật sự chẳng cách nào minh oan.

Tô Tiến Sơn : "Con trai ạ, lúc bố bản lĩnh, thật cũng chẳng ai , chẳng ai tin. khi bố bản lĩnh , lời bố sẽ sẵn lòng , và buộc tin."

Mắt Tô Hướng Nam nóng lên, những giọt nước mắt kìm nén suốt mấy năm rốt cuộc cũng trào .

Bố sai, tại lúc đều tin lời Khâu Nhược Vân mà tin ?

Bởi vì Khâu Nhược Vân lúc đó nở mày nở mặt hơn , bản lĩnh hơn . Nhà lúc xảy chuyện , là lúc ai cũng thể đạp thêm một cú.

Ngược Khâu Nhược Vân quan hệ thành phố, thể giúp mua hàng công nghiệp, việc liên quan đến lợi ích của . Cho nên thà tin Khâu Nhược Vân.

Hiện tại, tình thế đổi!

Tô Tiến Sơn xuất phát sớm, đến trấn thì bên cũng mới bắt đầu giờ việc.

Đương nhiên ông thể chờ , mà đả thông các mối quan hệ . Tránh để đến lúc dẫn cháu gái đến chờ ở đại sảnh.

Tô Tiến Sơn tìm ai khác, tìm ngay lãnh đạo cũ của . Phó trấn trưởng Lâm.

Nói thì Phó trấn trưởng Lâm cũng là lãnh đạo cũ của ông. Lúc ông thể lên đại đội trưởng cũng là nhờ Phó trấn trưởng Lâm đề bạt. Ông đề cử, đó xã viên trong đội bỏ phiếu, Tô Tiến Sơn mới thể đổi đời cán bộ đại đội.

Cũng chính vì tầng quan hệ mà lúc Phó trấn trưởng Lâm cũng ông ảnh hưởng.

Vốn dĩ theo thâm niên của Phó trấn trưởng Lâm, khi tranh cử vị trí chủ tịch xã lúc bấy giờ, ông là ứng cử viên nặng ký. Kết quả chỉ vì " lầm ", dẫn đến việc cứ mãi ở vị trí phó, mấy năm nay tuổi tác càng lớn, cái ghế càng lạnh.

, Phó trấn trưởng Lâm đối xử với ông cũng tệ, tuy ngoài mặt qua , nhưng khi Lưu Tam Căn định nhân cơ hội đạp ông một cái, ông vẫn tay giúp đỡ.

Cho nên lúc , Tô Tiến Sơn đương nhiên nghĩ ngay đến vị lãnh đạo cũ .

Tiếc là hôm nay lãnh đạo trấn họp, Tô Tiến Sơn đợi mãi mới gặp .

"Sao ông đến đây?" Phó trấn trưởng Lâm với mái tóc hoa râm ngạc nhiên Tô Tiến Sơn. Ông mấy năm nay Tô Tiến Sơn ít khi lên trấn. Càng đừng đến chuyện tới văn phòng tìm ông.

"Gặp khó khăn ? Tiến Sơn , giúp ông, mà hiện tại cũng chẳng mấy bản lĩnh. Mấy hôm phân công công tác, giờ phụ trách mảng giáo d.ụ.c. Ngay cả mảng vệ sinh cũng chuyển ."

Một đơn vị cấp hương trấn thì bao nhiêu việc giáo d.ụ.c cần quản chứ?

Phó trấn trưởng Lâm cũng đặc biệt nghẹn khuất, nhưng chẳng còn cách nào.

Tô Tiến Sơn : "Lão lãnh đạo, đến nhờ ngài giúp đỡ , chuyện bàn với ngài."

Phó trấn trưởng Lâm hỏi: "Chuyện gì?"

 

 

 

 

 

 

 

Loading...