Trở Thành Pháo Hôi Hải Ngoại Trong Niên Đại Văn - Chương 22:-----'
Cập nhật lúc: 2026-01-16 10:04:57
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8APtG6dPkJ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Cao công an lập tức chạy đến báo cáo tình hình.
Cục trưởng bước tới, thiết bắt tay hàn huyên với Tô Tầm: "Chuyện của cô chúng đều . Có thể giúp đồng chí Tô thành tâm nguyện là trách nhiệm của các chiến sĩ công an chúng . Cô khách sáo quá."
"Sự cảm kích và trách nhiệm hề xung đột với . Các giúp , bày tỏ lòng ơn. Hy vọng các thể nhận lấy lời cảm ơn chân thành ."
Cục trưởng sảng khoái: "Được , lá cờ thi đua , cục chúng xin nhận. Cũng cảm ơn đồng chí Tô ghi nhận công tác của chúng ."
Nói ông sang bên cạnh: "Lão Cao, đây. Lá cờ nên để đích nhận lấy."
Cao công an lúc mới bước tới, trịnh trọng nhận lấy lá cờ thưởng.
Vu Hiểu Anh của phòng tuyên truyền lập tức bấm máy, chụp khoảnh khắc trao cờ .
Bên ngoài, đội trống chiêng gõ càng vang dội hơn.
Cuối cùng, Tô Tầm chụp chung một tấm ảnh với Cục trưởng và Cao công an.
Cao công an cầm cờ thưởng giữa, Cục trưởng và Tô Tầm hai bên.
Tách một cái, xong xuôi.
Vu Hiểu Anh bức ảnh, cảm thấy tấm thích hợp để đăng báo.
Tiếc là bản thảo của cô gửi .
Hiện tại chắc trong cục đều xem . Tuy nhiên, tòa soạn báo bên vẫn đang chuẩn đăng tin , thể bổ sung thêm bức ảnh .
Lúc , đội múa lân và đội nhạc giải tán, Cục trưởng vẫn đang trò chuyện với Tô Tầm.
Tình hình của Tô Tầm ông nắm , sáng nay trong bản tin nội bộ của phòng tuyên truyền bài về chuyện . Cục trưởng vốn đang tò mò về con Tô Tầm, giờ đối phương đến, đương nhiên tranh thủ tìm hiểu.
Cũng chẳng vì gì khác, chủ yếu là thăm dò thực lực của đối phương. Là một trong những lãnh đạo của thành phố Đông Châu, Cục trưởng Kiều cũng tâm nguyện đóng góp sức lực cho sự phát triển của thành phố.
Nếu chỉ là một bình thường về thăm quê thì thôi. đây là năng lực mở nhà máy, chuyện đó khác.
Nếu vì sự sơ suất của mà bỏ lỡ cơ hội , khác sẽ đ.á.n.h giá ông việc thiếu trách nhiệm.
Ông thử nhắc đến tin tức trong bản tin nội bộ hôm nay.
"Xem đồng chí Tô ý định ở thành phố Đông Châu lâu dài nhỉ."
Tô Tầm đáp: "Đây là nơi ông nội ngày đêm mong nhớ, cũng là cố hương của . hy vọng thể góp phần xây dựng quê hương."
Nghe , Cục trưởng Kiều : "Tốt quá, nếu ai cũng tâm như thì thành phố Đông Châu lo gì phát triển . Không đồng chí Tô định khi nào mở nhà máy, cần chính quyền hỗ trợ gì ?"
Tô Tầm : "Hiện tại thì , tối qua gọi điện về công ty gia đình, bảo họ gửi kỹ thuật và thiết sang đây. Bước tiếp theo là bàn bạc cụ thể vấn đề hợp tác với chính quyền địa phương."
Cục trưởng Kiều thế liền hỏi ngay: "Gia tộc cô ở nước ngoài cụ thể kinh doanh lĩnh vực gì ? Chẳng lẽ cũng về đồ nhựa?"
Tô Tầm trả lời: "Chúng đầu tư nhiều ngành nghề lắm. Ví dụ như máy tính, viễn thông, khách sạn... Nhà máy nhựa chỉ là một dự án nhỏ của chúng thôi. Cũng vì mở xưởng nhựa nên mới nhớ nhà đầu tư mảng ."
Những lời lọt tai Cục trưởng Kiều thật chấn động.
Vốn tưởng chỉ là gia đình chút của ăn của để, ngờ tiềm lực hùng hậu đến .
Cục trưởng Kiều bỗng cảm thấy việc còn sơ suất. Người đến Cục Công an báo danh từ sớm mà ông coi trọng. Cứ nghĩ đối phương chỉ là một về thăm quê bình thường, chắc cũng chẳng đại gia tộc gì. Hơn nữa xuất bần nông, chỉ là gặp may mà giàu lên, chắc cũng tích lũy bao nhiêu của cải. Dù sự giàu cũng cần tích lũy qua nhiều thế hệ.
Không ngờ...
"Năng lực của ông nội cô nhỏ chút nào." Cục trưởng Kiều cảm thán. trong lòng ông vẫn chút nghi ngờ lời của Tô Tầm.
Cảm thấy chút khó tin. Ông đây một nhà tư bản lớn thời chế độ cũ nước ngoài, cũng chỉ là sống sung túc thôi, chứ thực tế ở nước ngoài cũng khá chật vật.
Tô Tầm : "Ông nội bảo vận may cả đời ông dồn hết nửa đời . Lúc đầu ông bỏ một khoản tiền đầu tư, ngờ các dự án đó đều phát triển . Qua bao nhiêu năm, thành quả thu về phong phú. Tuy nhiên cho rằng, đó cũng là do ông nội con mắt xa trông rộng."
" , con mắt xa trông rộng!" Cục trưởng Kiều Tô Tầm , cảm thấy độ tin cậy tăng lên vài phần.
Nếu vận may đến mức đó thì chuyện phát tài cũng khó khăn gì.
Hơn nữa ông cũng chẳng buồn rối rắm xem lời Tô Tầm thật bao nhiêu phần. Rốt cuộc Tô Tầm mở nhà máy ở đây. Chỉ cần cô bỏ kỹ thuật và vốn, thì lời cô chính là sự thật!
Chuyện nhất định đưa lên báo!
Ông ướm lời: "Đồng chí Tô mở nhà máy ở thành phố Đông Châu, chúng tròn trách nhiệm của chủ nhà. Đến lúc đó, các đồng chí bên bộ phận đối ngoại của chúng cần tiếp đãi đồng chí Tô thật chu đáo."
Tô Tầm : "Lần chỉ định đầu tư bước đầu ở trấn Bình An thôi, quy mô lớn. Không tiện kinh động đến nhiều ."
"Chuyện đầu tư thể gọi là kinh động ? Nếu tiếp đãi chu đáo, đó chính là sự tắc trách của chúng ."
Tô Tầm đành : "Chỉ cần gây phiền hà cho địa phương là ."
Việc tiếp xúc với lãnh đạo cấp thành phố cũng trong kế hoạch của Tô Tầm. Ví dụ như hôm qua gọi điện ở văn phòng Tổng giám đốc Chu, hôm nay gióng trống khua chiêng tặng cờ thưởng. Tất cả đều là để đến cô.
Tuy cô định đầu tư ở trấn, nhưng cô lãnh đạo trấn Bình An là thế nào. Có thể họ vì sự phát triển mà hoan nghênh đầu tư, bật đèn xanh cho cô thì quá.
nhỡ gặp cố chấp, chịu đổi thì ? Chẳng lẽ Tô Tầm mở nhà máy nữa? Đương nhiên là mở, đến lúc đó thể nhờ lãnh đạo thành phố hỗ trợ.
Chỉ là giai đoạn đầu cô bỏ nhiều vốn, nên thể chủ động tiếp cận . Chủ động tiếp cận mà chủ động bỏ tiền thì vẻ "đểu".
nếu đối phương tự tìm đến tiếp xúc thì khác.
So về IQ và EQ, Tô Tầm tự nhận bằng những , nhưng chẳng còn kịch bản ? Trải qua thời đại bùng nổ thông tin internet, trong đầu Tô Tầm thiếu kịch bản. Bao nhiêu tiền bối thành công chứng minh một đạo lý: Từ xưa chân tình giữ , chỉ kịch bản mới thu phục lòng .
Ở thành phố những việc cần xong, Tô Tầm chuẩn về trấn Bình An để thăm dò thái độ của lãnh đạo trấn.
Từ Cục Công an trở về khách sạn, Tô Tầm thấy Tổng giám đốc Chu đang lảng vảng ở cửa.
Thấy Tô Tầm về, ông vội vàng bước tới: "Tô tổng, nãy lúc 9 giờ cuộc gọi đường dài quốc tế gọi đến tìm cô."
Tô Tầm nhướng mày.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tro-thanh-phao-hoi-hai-ngoai-trong-nien-dai-van/chuong-22.html.]
Nhanh hơn dự đoán của cô, xem thực lực mà hệ thống sắp xếp cho cô còn hùng hậu hơn cô tưởng.
Tô Tầm hỏi: "Trong điện thoại gì ?"
"Bên để một phương thức liên lạc, là điện thoại chi nhánh công ty họ ở Cảng Thành. Nếu cô cần kỹ thuật và thiết thì liên hệ với bên đó. Cảng Thành cách đây khá gần, thể giải quyết nhu cầu của cô hơn."
Tô Tầm hài lòng: "Đa tạ Tổng giám đốc Chu chuyển lời. Hiện tại cần dùng điện thoại, tiện ."
"Đương nhiên là tiện ." Tổng giám đốc Chu vui vẻ .
Sáng sớm ông còn đang nghĩ liệu đợi Tô Tầm lo xong kỹ thuật mới đăng báo, là đăng báo , kết quả nhận điện thoại .
Lúc đó ông còn kinh ngạc. Vì trong ấn tượng của ông, hiệu suất việc của mấy bạn nước ngoài cao lắm. Ông từng lãnh đạo một nhà máy cơ khí lớn ở thành phố Đông Châu kể chuyện thuê kỹ sư nước ngoài lương cao về hướng dẫn, kết quả chỉ một vấn đề mà họ dây dưa cả tháng trời. Ăn , chuyện xảy nhiều lắm.
Đâu ai như Tô tổng, tối hôm gọi một cuộc điện thoại, sáng hôm hồi âm.
Điều trực tiếp chứng minh thực lực của Tô tổng ở nước ngoài cũng hùng hậu.
Ông đích dẫn Tô Tầm văn phòng gọi điện thoại.
Lần ông ở lén nữa mà ý tứ ngoài, còn tiện tay đóng cửa văn phòng giúp.
Ông tìm thấy Lý Ngọc Lập cùng Tô Tầm từ bên ngoài trở về: "Đồng chí Ngọc Lập , cô lập công lớn đấy. Tiếp đãi vị Tô tổng chắc chắn sẽ lợi cho thành phố Đông Châu chúng ."
Lý Ngọc Lập mỉm : "Ban đầu cũng nghĩ nhiều đến . Tô tổng đúng là dễ gần."
Tổng giám đốc Chu : " thế, cái đáng quý chính là sự khiêm tốn . Trước cũng gặp vài chẳng mấy đồng, chỉ mang tiền lương hưu về nước mà bộ tịch lắm."
Rồi ông với Lý Ngọc Lập: "Mấy ngày nay cô coi như nghỉ phép nữa, tính là . Cô cứ yên tâm tiếp đãi Tô tổng cho . Cần gì cứ với . mặt các lãnh đạo tiếp đãi Tô tổng thật chu đáo."
Lý Ngọc Lập : "Không cần , dù cũng ngày nghỉ phép mà."
Tổng giám đốc Chu đồng ý: "Ấy, thế cũng thể để cô công . Đây là cô đang lập công. Lúc còn lo cô lầm , uổng phí công sức. Giờ xem mắt của cô vẫn lắm. Liếc mắt cái là nhận Tô tổng tầm thường. Ngọc Lập , nếu cô thực sự thể theo Tô tổng nước ngoài, thật lòng chúc phúc cho cô."
Ra nước ngoài vài năm kiếm tiền về dưỡng già, dư dả chán.
Lý Ngọc Lập ngược sững sờ, đó mặt lộ vẻ cô đơn.
Tổng giám đốc Chu tinh mắt nhận , nhớ đến mấy lời đồn đại, bèn thở dài: "Đồng chí Ngọc Lập , cứ an tâm công việc . Mấy ngày nay nếu việc gì thì cô cứ ở khách sạn."
Lý Ngọc Lập gật đầu. Quả thực cô hai ngày về nhà.
Cô hiện tại cũng về nhà đối mặt với cái gia đình thế nào, đối mặt với dư thừa . Cô lo lắng cảm xúc của sẽ mất kiểm soát, biến bản trở nên xí.
Trong lúc hai chuyện, Tô Tầm tươi bước từ văn phòng.
Chi nhánh công ty ở Cảng Thành nhận chỉ thị từ tổng công ty, gia đình Tô Tầm đầu tư tổng công ty. Trong tay nắm giữ cổ phiếu gốc nên lời trọng lượng. Vì đối với yêu cầu của Tô Tầm, họ đáp ứng thiếu một chút gì.
Ví dụ như chuyện lấy thiết và kỹ thuật , trả tiền . Không thành vấn đề, nhà đối phương giàu như thế, chẳng lẽ bùng tiền ?
Cần nhân viên kỹ thuật hỗ trợ? Cũng thành vấn đề. Đến lúc giao máy móc, họ sẽ cử chuyên gia sang hướng dẫn kỹ thuật.
Dù Tô Tầm chỉ mở một xưởng sản xuất đồ nhựa cỡ nhỏ, đối với doanh nghiệp lâu đời thực lực trong ngành như họ, việc hỗ trợ chẳng gì khó khăn.
Huống chi, đây là đầu tiên vị cổ đông bí ẩn nhất của tổng công ty đưa yêu cầu.
Thư Sách
Với nhân vật như , đương nhiên tạo mối quan hệ .
Đặc biệt là phụ trách công ty ở Cảng Thành, họ mong nhận sự công nhận của cổ đông, sẽ đề bạt.
Những nhân viên điều chuyển khỏi tổng công ty luôn cảm thấy đày. Luôn hy vọng cơ hội trở về trụ sở chính.
Yêu cầu của Tô Tầm mang hy vọng cho của chi nhánh Cảng Thành. Đương nhiên thái độ của họ vô cùng nhiệt tình.
Tô Tầm hỏi hệ thống: "Người đại diện gì với họ ?"
Cô nghĩ cái khí chất vương bá gì đó mà chỉ qua một cuộc điện thoại ngày hôm qua dọa sợ.
Hệ thống Vạn Người Ghét: "Đồng thời với việc xác nhận phận của cô, thông báo cho đối phương về phạm vi đầu tư của chúng . Tránh cho việc cô c.h.é.m gió tăng thêm lỗ hổng cho ."
Đối với tình hình hiện tại, hệ thống Vạn Người Ghét hề hài lòng. Nó cảm thấy chuyện vượt quá kế hoạch. vì cái lỗ hổng tồn tại, thể cứu vãn nữa, chỉ thể tiếp tục diễn tiếp. Tuy nhiên nó kiên quyết vá cái lỗ hổng cho chắc, tránh để Tô Tầm gây thêm phiền toái cho nó.
Tô Tầm : "Vẫn là chu đáo." Ừm, sợ cô c.h.é.m gió nên giúp cô c.h.é.m gió luôn. Hệ thống đấy.
Tổng giám đốc Chu thấy Tô Tầm mặt mày hớn hở, chắc là chuyện , hỏi: "Xem chuyện của Tô tổng đều thuận lợi."
" , mấy hôm nữa sẽ kỹ thuật viên chuyên nghiệp từ Cảng Thành sang hướng dẫn mở xưởng. Chỉ cần bên sắp xếp thỏa là họ sẽ giao hàng, đưa máy móc sang ngay."
"Thế thì quá ." Tổng giám đốc Chu vui mừng .
Ông đưa lời mời: "Không hân hạnh mời Tô tổng dùng bữa tối , mặt khách sạn chúc mừng việc mở xưởng thuận lợi của Tô tổng."
Tô Tầm đồng hồ: "Vậy cung kính bằng tuân mệnh."
Tổng giám đốc Chu sảng khoái, gọi Lý Ngọc Lập: "Đồng chí Ngọc Lập cũng cùng nhé." Lại sang Chu Mục: "Cả đồng chí Chu nữa."
Chu Mục : "Không cần , cơm nhân viên ." Hắn lễ nghĩa, sẽ coi lời khách sáo của khác là thật.