Trở Thành Pháo Hôi Hải Ngoại Trong Niên Đại Văn - Chương 21:--'''''
Cập nhật lúc: 2026-01-16 10:04:56
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/4q9RHxzErC
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lý Xuân Lan nhấn mạnh thêm một câu: "Kiếm lời nhiều tiền lắm đấy."
"Cháu gái của ông chú hai nhà , cũng chính là em gái họ của , còn định mở xưởng trấn đấy."
Trong miệng nhà họ Tô, Tô Tầm trở thành "đại " (em lớn), còn Tô Bảo Linh là "tiểu " (em nhỏ).
"Cái gì, còn định mở xưởng á?"
Người câu là thím Hai nhà Lý Xuân Lan.
Bà tin: "Sao thể mở xưởng chứ, cái đó cần bao nhiêu là tiền."
"Đại nhà tiền mà, thấy , lúc em về tận hai chiếc xe cơ!" Lý Xuân Lan giơ hai ngón tay lên, giọng điệu đầy khoa trương. "Em còn cả vệ sĩ riêng theo. Người lái xe cho em đều là tài xế của xưởng trưởng nhà máy quốc doanh thành phố Đông Châu đấy."
Những khác đến ngây . Nghe thế thì đúng là nhân vật lớn thật .
Sau đó, một chú họ xa phía lên tiếng: " hình như cũng nhà lão Tô bên thôn Tiểu Hoắc bà con giàu trở về. gì đến chuyện mở xưởng cả."
Lý Xuân Lan : "Đương nhiên là ai , cho các , đến lúc đó lắm tranh cơ hội thì ? Lần về là đặc biệt với bố chuyện , để chuẩn , đến lúc mở xưởng thì đăng ký tuyển dụng." Tuy cô cũng chẳng chuẩn cái gì, nhưng đại bảo chuẩn thì chắc chắn lý do, cứ theo là .
Nghe Lý Xuân Lan , đều nhao nhao cả lên.
Thím Năm kéo tay Lý Xuân Lan: "Là thật hả cháu? Xuân Lan , nếu chuyện như thế thật, cháu đừng quên giúp đỡ nhà nhé."
Thím Hai bĩu môi một cái, cảm thấy nhà thím Năm đúng là thiển cận. Xuân Lan gì cũng tin là thật ?
Có tin, tin.
Cũng thôi, đang vụ thu hoạch, ai nấy đều bận tối mắt tối mũi, kịp thăm hỏi họ hàng. Cho nên chuyện nhà lão Tô vẫn lan truyền rộng rãi.
Có tin tức cũng giấu nhẹm , bảo đừng để lộ ngoài, tránh việc đến lúc đó quá nhiều tranh giành.
Cho nên dù thôn Lý cách thôn Tiểu Hoắc xa, nhưng tin chính xác cũng nhiều.
Lý Hữu Đức tin sớm nhất, nhưng ông căn bản tin chuyện mở xưởng là thật, trong lòng cũng chấp nhận sự thật , nên càng rêu rao. Tránh để chê .
Vì thế thôn Lý mới nửa tin nửa ngờ lời Lý Xuân Lan .
Hơn nữa chuyện mở xưởng đối với mà là chuyện quá xa vời. Đừng là tư nhân mở xưởng, ngay cả đội sản xuất công xã đây mở xưởng cũng khó khăn muôn vàn.
Chú Hai rít một t.h.u.ố.c lào : "Xuân Lan, cháu đừng lừa đấy nhé. Chú ghét nhất ai khoác lác."
Thư Sách
Lý Xuân Lan hừ một tiếng: "Tin tùy chú, cơ hội ai cũng . Những từng nhà chồng đều tham gia tuyển dụng . Đây là lời đại nhà . Em bênh vực chúng lắm."
"Cái gì, thì á, kiểu như thế chứ?" Người phản đối là một tay chuyện nổi tiếng trong thôn, chuyên khác.
Lý Xuân Lan đáp: "Dù yêu cầu là thế, thế là . cũng nhiều nữa, tìm bố đây." Chỉ đồ giả mới sợ khác tin, chuyện nhà cô là thật trăm phần trăm, ai tin thì tùy. Ai tin thì đó thiệt thôi.
Đợi cô , những còn vẫn tiếp tục bàn tán. "Chuyện thật nhỉ?"
"Không thể nào, nhà lão Tô gì cái phận , hai thằng con trai đều từng cải tạo lao động cả."
"Cái thì liên quan gì đến con trai nhà họ, đây là do tổ tông nhà hiển linh đấy."
"Nhà họ phận may mắn thật, nhưng cũng quá bắt nạt khác . Sao cho ? Đây chẳng cố tình chèn ép ? Bà con nhà họ giàu thế mà lòng hẹp hòi !"
" đấy, còn chẳng hào phóng bằng bần nông chúng , giác ngộ kém quá!"
"..."
Lý Xuân Lan về nhà đẻ mà thẳng đến trụ sở thôn tìm Lý Hữu Đức.
Lý Hữu Đức đang họp, thấy tiếng gọi liền : "Ồn ào cái gì thế?"
Sau đó ông thấy Lý Xuân Lan đang rạng rỡ, chiếc xe đạp mới tinh.
Lý Hữu Đức: "..."
"Xe thật sự là do bà con nhà lão Tô tặng ?"
Lý Xuân Lan đắc ý: "Bố, hóa bố cũng . Đây là đại từ nước ngoài về tặng đấy. Bố xem xe . Hiệu Phượng Hoàng Thượng Hải đấy!"
Trong lòng Lý Hữu Đức chua xót vô cùng. Nhà ông cũng mua xe đạp, nhưng xịn bằng chiếc .
Mua xe đạp cũng là vì con trai chuyển ngành về lái xe cho chủ tịch trấn, xa tiện.
Tuy ông là cán bộ thôn, nhưng kiếm cái phiếu mua xe đạp cũng chẳng dễ dàng gì.
Thế mà nhà lão Tô từ trời rơi xuống tặng cho một chiếc xe.
Lý Hữu Đức chua xót đến mức khó chịu, là một chuyện, tận mắt thấy là chuyện khác. Vốn dĩ gia cảnh ngang , thậm chí nhà ông còn hơn, giờ đùng cái vượt mặt. Nghĩ thôi thấy khó chịu.
Ông cố tình lảng tránh, kỹ chiếc xe đạp nữa, hỏi: "Sao con về đây, nhà bận ?"
"Nhà đương nhiên bận , nhưng việc đồng áng cần con . Tiện thể con về thành nhiệm vụ đại giao phó. Em sắp về đây mở xưởng, đến lúc đó sẽ tuyển công nhân. Bố, bố nhớ với trong thôn một tiếng, nhà ai phù hợp thì chuẩn , đến lúc đó tham gia tuyển dụng."
Lý Hữu Đức : "Chưa chắc mở ."
"Sao bố mong cho con chút điều thế? Nhân vật cỡ như đại nhà con kiểu khoác , một là một, hai là hai. Hơn nữa hôm đó phóng viên cũng đến, em ngay mặt phóng viên đấy."
Lý Hữu Đức càng càng thấy . Chẳng lẽ nhà lão Tô thực sự sắp mở xưởng?
"Bố, con chuyện với bố nữa, bố nhớ giúp con tuyên truyền trong thôn nhé, con tìm đây. À, con về tay , con mang quà về đấy. Con là đứa chỉ hút m.á.u nhà đẻ nhé."
Nhìn hai cân thịt treo ở đầu xe, sắc mặt Lý Hữu Đức trở nên gượng gạo.
Ông im lặng nhà.
Nhìn bộ dạng của bố, trong lòng Lý Xuân Lan vui như mở cờ.
Cuối cùng cũng một nở mày nở mặt.
Mẹ Lý xoay quanh con gái hai vòng, quần áo mới, xe mới, hai cân thịt con gái mang về, bà tít cả mắt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tro-thanh-phao-hoi-hai-ngoai-trong-nien-dai-van/chuong-21.html.]
"Xuân Lan , ngày lành của c.o.n c.uối cùng cũng đến . Mấy năm nay vẫn bảo, Xuân Lan nhà là đứa phúc khí, thể khổ mãi ? Nhìn miếng thịt xem, chồng con cũng hào phóng thật đấy."
Nói bà nhanh nhẹn xách miếng thịt bếp.
Lý Xuân Lan trong sân c.ắ.n hạt dưa, kể cho về sự đổi của nhà chồng.
Hiện giờ cả thôn Tiểu Hoắc, ai còn dám nhà họ Tô nửa lời, ai nấy đều hận thể nuốt những lời .
Trong nhà giờ ngày nào cũng thịt ăn hết. Vải vóc may quần áo cũng nhiều. Bộ quần áo mới cô mặc thoải mái vô cùng.
Mẹ Lý sán sờ thử, quả nhiên là vải .
"Mẹ, hôm nào con kiếm tiền sẽ mua vải may quần áo cho ."
Mẹ Lý hỏi: "Con á?"
"Chứ còn gì nữa, đại nhà con bảo sẽ để bố chồng con xưởng trưởng, đến lúc đó con cũng xưởng việc." Lý Xuân Lan vẽ viễn cảnh tương lai tươi . Sau cô cũng là lương lậu đàng hoàng.
"Đến lúc đó con sắp xếp cho em dâu con một công việc ?" Mẹ Lý thì thầm.
"Con , quan hệ giữa con với cô gì ." Lý Xuân Lan lập tức từ chối.
Mẹ Lý khuyên: "Đều là một nhà cả. Tuy nó , nhưng nể mặt em trai con, cũng nên giúp đỡ một chút." Người già là , thấy đứa nào khấm khá thì mong nó kéo những đứa khác lên.
"Giúp cô á? Nói thì , thì dở. Hồi bố cho cô việc ở trụ sở thôn, cô còn chê lương thấp chịu . Con mặc kệ cô ."
Trong phòng, Từ Tú Lệ đang dạy con tập đếm. Dù cô cũng là từng giấc mơ tiên tri, nên ý thức giáo d.ụ.c sớm.
Con tròn một tuổi bắt đầu bồi dưỡng. Chỉ trông cậy tiền đồ của con , để bản cũng chỗ dựa.
Nghe Lý Xuân Lan khoác lác bên ngoài, cô chẳng thèm để ý.
Cô cảm thấy loại như Lý Xuân Lan, dù phất lên thì cũng đổi cái cốt cách thô thiển ít học. Không thể so sánh với chị cả Lý Xuân Hà hiểu chuyện đang công nhân thành phố .
Cô khinh thường việc bắt chuyện với loại như . Đương nhiên, quan trọng hơn là cô vẫn cho rằng cái xưởng sẽ mở .
Vận mệnh bi t.h.ả.m của nhà họ Tô là điều định sẵn. Cô nhất nên tránh xa.
Cho nên khi Lý Xuân Lan từ chối sắp xếp công việc cho , cô lập tức vọng ngoài: "Không cần , !"
Lý Xuân Lan : "Mẹ xem kìa, con dâu điều ."
Mẹ Lý cũng cạn lời.
Bà nghĩ con trai cũng trấn, nếu con dâu cũng lên trấn việc thì chẳng bạn bè ? Đến lúc đó để chúng nó ở trấn, thoải mái bao.
Bọn trẻ thật là, cầu tiến thế nhỉ, hồi bà còn trẻ mà cơ hội , mơ cũng tỉnh.
Mục đích của Lý Xuân Lan đạt , cô cũng ở lâu, c.ắ.n hết nắm hạt dưa trong tay về. Còn quên dặn dò Lý, nếu ai đến cầu cạnh thì đừng nhận lời. Đặc biệt là những kẻ từng nhà lão Tô, nhất quyết nhận.
Sau đó cô vui vẻ đạp xe .
Cô nghĩ thế cũng coi như là việc cho đại , đợi Tô Tầm trở về, cũng nên khoe thành tích chút nhỉ.
...
Tô Tầm đang chuẩn tặng cờ thưởng cho Cục Công an, bỗng phát hiện tiền tài khoản.
Tốc độ tiền ngày hôm qua chậm nhiều. Rốt cuộc thôn Tiểu Hoắc cũng ai cũng ghét nhà lão Tô, vẫn những thích ghét, đóng cửa bảo mà sống. Lại còn một đứa trẻ hiểu chuyện thị phi. Và một bộ phận cho rằng cái xưởng nhà lão Tô sẽ mở .
Cho nên tiềm năng khai thác ở thôn Tiểu Hoắc hơn một nửa. Không gian còn nhiều. Chắc đợi cô về kích thích thêm chút nữa mới khai thác triệt để .
Khoản tiền mới , chắc là từ thôn khác. Xem nhà lão Tô việc cũng đấy chứ. Bảo họ tuyên truyền, họ thật.
Cũng chỉ để ý qua loa một chút, Tô Tầm tập trung việc mắt.
Đây là lá cờ thưởng cô đặt gấp từ hôm qua. Sáng nay mới lấy . Cô cố ý đợi đến giờ buổi sáng mới mang tới.
Phía là chiếc xe ô tô con chở Tô Tầm chậm rãi, theo là dàn nhạc gõ trống khua chiêng, cuối cùng là đội múa lân, múa.
Trận thế xuất hiện, lập tức thu hút sự chú ý của các hộ gia đình và đường dọc hai bên phố.
Đây là thời đại video ngắn, xem náo nhiệt thì chỉ thể dựa vận may. Bắt gặp một vụ, đương nhiên sẽ theo xem cho đến cùng.
Thế là một đám đông kéo theo đến bên ngoài sân Cục Công an. Đương nhiên họ trong, chỉ ngoài sân gõ trống khua chiêng ầm ĩ.
Các đồng chí công an trong cục thấy cảnh tượng cũng kinh ngạc, ùa xem.
Cao công an thấy Tô Tầm bước từ trong xe, thấy cô hai tay nâng lá cờ thưởng, lập tức hiểu chuyện gì.
Anh bước tới hỏi: "Đồng chí Tô, cô đây là..."
Tô Tầm : "Hai hôm cuối cùng cũng gặp . Hoàn thành tâm nguyện bao năm của ông nội. Trong lòng vô cùng vui mừng và cảm kích. Vì khi trở về, hy vọng thể chút gì đó để bày tỏ lòng ơn. Ban đầu định tặng quà cáp, nhưng bảo như thế hợp quy định. Vì , đặt lá cờ thưởng , tất cả lòng ơn đều gửi gắm trong đó."
Nói , cô đưa lá cờ thưởng cho Cao công an.
"Mong đồng chí công an nhận lấy lời cảm ơn chân thành của !"
Cao công an nào dám nhận ngay: "Từ từ, cô đợi chút ."
Nói xong phía , quả nhiên, Cục trưởng cũng bước để xem tình hình.