Trở Thành Pháo Hôi Hải Ngoại Trong Niên Đại Văn - Chương 20:-------
Cập nhật lúc: 2026-01-16 09:54:49
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5gI9xo36
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thấy thái độ chân thành của ông Chu, Tô Tầm bâng quơ: "Nếu ông thì xin góp ý một chút. Bồn cầu ở đây thông minh cho lắm. Đường đường là khách sạn quốc tế xa hoa nhất Đông Châu mà thiếu bồn cầu thông minh."
Ông Chu đơ : "......" Bồn cầu cũng loại thông minh ư?
Dù mù tịt nhưng ông vẫn cặm cụi ghi chép , tự nhủ lát nữa tra xem rốt cuộc nó là cái quái gì.
"Chúng sẽ ghi nhận ý kiến quý báu của ngài. Sẽ cố gắng lắp đặt loại bồn... bồn cầu thông minh đó sớm nhất thể."
" chỉ buột miệng thôi, hy vọng giúp ích cho các ông."
Tô Tầm liếc chiếc đồng hồ nạm kim cương lấp lánh tay: "Giờ dùng điện thoại ?"
Ánh kim cương ch.ói lòa ông Chu lóa mắt, ông vội xoa tay : "Tất nhiên , mời ngài." Nói xong ông đặt m.ô.n.g phịch xuống ghế sô pha, ý tứ rõ ràng là định cả.
Chu Mục liếc ông , sang Tô Tầm xin chỉ thị.
Tô Tầm khẽ lắc đầu, hiệu . Cô bắt đầu . Vì là cuộc gọi quốc tế nên qua tổng đài chuyển tiếp, đường truyền cũng khá nhiều tạp âm.
Cuối cùng đầu dây bên cũng bắt máy, một tràng ngoại ngữ vang lên.
Tô Tầm lập tức đáp bằng tiếng Anh trôi chảy. Kiếp sếp cô là nước ngoài, họp hành đều dùng tiếng Anh nên cô gặp chút áp lực nào.
Sau khi kết nối với cấp quản lý, Tô Tầm đổi giọng sang vẻ ngạo mạn, trịch thượng:
" là cổ đông công ty các , ông nội là Tô Phúc Sinh."
"Tại gọi từ Trung Quốc? Tất nhiên là vì đang về thăm quê!"
"Các thể liên hệ đại diện XXX của để xác minh. giờ đừng mất thời gian của . Lấy giấy b.út ghi yêu cầu ngay."
" đang ở Trung Quốc và dự định đầu tư một xưởng nhựa quy mô nhỏ tại đây. mua công nghệ và dây chuyền sản xuất của các ."
"Quy mô nhỏ thôi, đây là dự án cá nhân của . Hết quý sẽ thanh toán, đừng phiền đại diện của , đây là việc riêng!"
"Được , giờ thì xác minh và phản hồi cho nhanh nhất thể."
"Đừng để chờ lâu. Nếu lỡ việc của , các liệu hồn đấy!"
"Cạch!" Cô dập máy cái rụp. Không Tô Tầm cố tình vẻ, mà kinh nghiệm cho thấy với mấy gã tư bản , càng nhún nhường càng bắt nạt. Muốn việc, dùng cái uy của "bề " để áp chế ngay từ đầu.
Ông Chu sô pha mà há hốc mồm.
Làm Tổng giám đốc khách sạn quốc tế, tiếng Anh của ông cũng đủ dùng để hiểu đại khái nội dung. Và ông thực sự sốc.
Ông từng tiếp đón nhiều khách nước ngoài ngạo mạn, cứ tưởng đó là bản tính của họ. Giờ Tô Tầm "bật" họ tanh tách, ông mới ngộ : Hóa họ sinh kiêu, mà do đủ tầm. Gặp kẻ mạnh hơn, họ cũng cụp đuôi ngay.
Dù rõ đầu bên gì do tạp âm, nhưng ông vẫn loáng thoáng thấy mấy câu xin rối rít.
Lúc , ông Chu tin sái cổ gia thế khủng của Tô Tầm. Muốn mở xưởng là gọi điện đòi công nghệ ngay lập tức, phong thái chắc chắn dạng . Ở nước ngoài cô chắc chắn là một thế lực đáng gờm.
Cũng may, vị Tô tổng đối xử với đồng bào trong nước vẫn lịch sự.
Ngay đó, Tô Tầm gọi tiếp một cuộc nữa đến đối tác của công ty mà hệ thống đầu tư. Cô hỏi họ xưởng nhựa nào ở Trung Quốc và ngỏ ý đến tham quan.
Đầu dây bên đồng ý ngay tắp lự.
Dù kịp xác minh phận, nhưng chẳng ai dại dột từ chối một yêu cầu nhỏ nhoi của đối tác tiềm năng.
Hai cuộc điện thoại kết thúc mỹ mãn.
Tô Tầm sang ông Chu: "Xong . Chi phí cuộc gọi cứ tính tiền phòng nhé."
"Ôi dào, Tô tổng khách sáo quá. Chút tiền điện thoại đáng là bao." Ông Chu quyết định sẽ tự bỏ tiền túi trả, hề hề: "Sau cần gọi cứ ghé qua đây."
Tô Tầm lắc đầu: "Chắc chỉ một hai , cứ tính phí cho sòng phẳng."
Ông Chu hiểu ý, nợ ân tình vặt vãnh.
"Được , nể mặt Tô tổng xin nhận. ngài cần gì cứ mở lời, ngoài nhờ cậy bạn bè là lẽ thường tình mà."
"Vậy cảm ơn ông Chu , việc nhờ đến ông thật."
Ông Chu hạ giọng thăm dò: "Nghe ngài mở xưởng... Lãnh đạo thành phố ? Chúng nhiều chính sách ưu đãi cho đầu tư nước ngoài lắm."
"Không cần , định mở ở khu công nghiệp thành phố. mở ở quê nội, quy mô nhỏ cấp thị trấn thôi, kinh động đến thành phố."
Ông Chu mà sốt ruột . Lãnh đạo thành phố vẫn "cá mập" về Đông Châu !
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tro-thanh-phao-hoi-hai-ngoai-trong-nien-dai-van/chuong-20.html.]
Quy mô nhỏ to quan trọng, quan trọng là công nghệ! Công nghệ tiên tiến từ nước ngoài mang về, đó chẳng là thành tích to đùng ? Nếu thành phố Đông Châu thêm một ngành công nghiệp mũi nhọn, công lao của ông sẽ nhỏ.
Tiễn Tô Tầm về xong, ông Chu trong văn phòng vắt tay lên trán, quyết định ngày mai báo cáo ngay việc lên cấp . Cơ hội ngàn năm một!
Vừa về đến phòng, hệ thống "Vạn Người Ghét" hét toáng lên: "Ký chủ, cô dám thế?"
"Làm gì cơ?"
"Cô lợi dụng phận tạo để trục lợi!"
"Trách ai bây giờ? Ai bảo các gán cho cái phận . Ta rõ là cần tài sản, cắt đứt quan hệ gia đình còn gì. Nếu tự lực cánh sinh, chẳng nghi ngờ phận vấn đề ? Ngươi tự chạy dữ liệu xem, 80% sẽ lộ tẩy ?"
Hệ thống chạy dữ liệu và méo mặt nhận : Xác suất nghi ngờ đúng là cao.
" là sẽ nghi ngờ thật..."
Tô Tầm thở dài chiều oan ức: "Thấy , sai . Với xu nào từ 'gia đình' . Tiền tiêu là tiền tự kiếm , đúng ?"
Hệ thống cứng họng.
Cuối cùng đành thỏa hiệp: "Thôi ." Đây đúng là một lỗ hổng trong thiết lập.
Giờ vá cũng kịp, ký chủ nhanh miệng tung tin . Dù bán hết tài sản đem quyên góp thì cũng muộn.
Tuy nhiên, hệ thống vẫn âm thầm ghi để báo cáo với chủ nhân khi kết thúc nhiệm vụ. Lần rút kinh nghiệm.
Thấy hệ thống im lặng, Tô Tầm bồi thêm: "À, nhớ bảo đại diện phối hợp với nhé. Không thì gán tội l.ừ.a đ.ả.o ở đây là hỏng bét đấy."
Hệ thống: "......"
Vậy là nó vẫn vá , bốc phét hộ ký chủ!
Cũng may là quyền thừa kế khóa c.h.ặ.t, ký chủ chỉ thể nhận cổ tức chứ thể đụng tài sản gốc.
Thư Sách
Đêm hôm đó, trong khi Tô Tầm ngủ ngon lành thì hệ thống còng lưng liên hệ với đại diện.
Nó bao giờ gặp mặt trực tiếp , việc qua điện thoại và thư từ. Sau khi sắp xếp thỏa, hệ thống mới lấy chút tự tin: Nó vẫn là một AI xuất sắc!
Thôn Lý, trấn Bình An.
Lý Xuân Lan xong việc nhà, vội vàng bộ quần áo mới may, dắt chiếc xe đạp mới coóng sân. Trên ghi đông treo lủng lẳng hai cân thịt heo muối.
Vừa phơi, một công đôi việc.
Lẽ hôm qua cô về nhà đẻ, nhưng chồng Cát Hồng Hoa nằng nặc đòi "diễu hành" xe đạp quanh thôn để khoe khoang. Bà viện cớ chân đau, bắt bố chồng đèo lượn lờ cả ngày trời.
Thế là Lý Xuân Lan đành hoãn , tranh thủ cùng em chồng thức trắng đêm may bộ quần áo mới.
Hôm nay xe đạp giải phóng, cô diện đồ mới, xách thịt heo, vênh mặt đạp xe khỏi nhà.
Là con gái cán bộ thôn, Lý Xuân Lan tất nhiên xe đạp. Chiếc xe mới êm ru, sướng thật! Tiếc là con gái mải ăn nên cùng, chứ thì chứng kiến nó oai phong thế nào.
Chương 18
Lý Xuân Lan cố tình chọn buổi sáng để về, lúc đang đồng đông đủ nhất. Chỉ cần qua con đường chính thôn, đảm bảo ai cũng ngước .
Và quả nhiên, sự xuất hiện của cô nhanh ch.óng thu hút sự chú ý của dân làng thôn Lý.
Ban đầu nhận ai, cho đến khi Lý Xuân Lan dõng dạc gọi to: "Chú hai ơi, bố cháu đang ở thế ạ?"
Người chú ngẩng lên, mắt tròn mắt dẹt: Hóa là cái Xuân Lan gả sang nhà lão Tô.
Trời đất, nay nó xe đạp thế ?
"Xuân Lan về đấy ? Xe nhà ai thế cháu?"
"Xe nhà ai á? Xe nhà cháu chứ ai! Mọi tin gì ? Ông chú họ bên nước ngoài của chồng cháu phát tài, cô cháu gái Việt kiều mới về thăm, mua cho cả đống đồ, cả xe đạp với đài radio đấy!"
Lý Xuân Lan mà lòng sướng rơn. Mấy năm nay cô chịu đủ lời tiếng . Bố là cán bộ thôn nên nhất cử nhất động của cô đều soi mói. Cô càng khổ, họ càng hả hê.
"Con gái Lý Hữu Đức cũng chỉ đến thế thôi."
Câu đó ám ảnh cô bao lâu nay. giờ thì khác . Thời thế đổi. Cô, Lý Xuân Lan, sắp đổi đời !
Những đang ruộng thế liền bỏ dở công việc, chạy ùa đường vây quanh chiếc xe đạp mới cáu cạnh: "Xe nhà cô thật á? Nhà ai mà sộp thế, tặng cả xe đạp cơ ?"
"Nhà họ Tô đấy! Ông chú bên chồng cháu giờ là đại gia bên Tây !"