Trở Thành Pháo Hôi Hải Ngoại Trong Niên Đại Văn - Chương 2
Cập nhật lúc: 2026-01-16 07:57:34
Lượt xem: 3
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/9UvGqWdXvR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Ting, giá trị chán ghét +23, thưởng 2300 đô la."
Hệ thống Vạn Người Ghét: "..."
Nhân viên phục vụ trong cửa sổ giận dữ quát lớn: "Cô lên cơn cái gì thế hả? Không ăn ? Không ăn thì cút ngay ngoài cho !" Dường như vẫn hết giận, đó phắt dậy định lao ngoài, tay còn xắn tay áo lên.
Tô Tầm đến sủi cảo cũng chẳng kịp ăn, vội vàng kéo vali hành lý cắm đầu chạy thục mạng ngoài.
Sợ rằng bản chỉ cần chậm một bước thôi là sẽ đ.á.n.h cho thành đầu heo ngay.
Cô mới thấy trong tiệm cơm dán khẩu hiệu: "Cấm ẩu đả với khách hàng!"
Tại cái khẩu hiệu kỳ lạ như ? Chắc chắn là vì từng đ.á.n.h .
Cho nên tiền thực sự dễ kiếm chút nào. May mắn là cô chọn địa điểm như tiệm cơm, hoặc là đang ăn, hoặc là kẹt trong quầy phục vụ, nên cô mới cơ hội để chạy trốn.
Cũng may, 2300 đô la Mỹ về tay, cần thiết mạo hiểm chọc giận thêm nhiều nữa gì.
Hệ thống Vạn Người Ghét sững sờ đến ngây : "Ký chủ, cô thế nào ?"
"Thì cứ như thế thôi, dù là thời đại nào nữa, lãng phí lương thực đều là hành vi đáng hổ. Huống chi đây là thập niên 80. Làm thế mà chọc giận mới là lạ. cho , đây là ở thập niên 80 đấy, chứ nếu là ở tương lai..." Mở một cái livestream, hot girl mạng, một giây thôi cũng thể kiếm cả trăm triệu tiền thưởng .
Đột nhiên, Tô Tầm bắt đầu nghi ngờ, khi nào chủ nhân của cái hệ thống cũng đề phòng điểm đó, cho nên mới ném cô về cái thời đại .
Hệ thống Vạn Người Ghét phấn khích cực độ: "Ký chủ, cô thật thông minh. Cố lên nào, đợi chúng thu thập đủ một vạn điểm giá trị chán ghét, sẽ thể về. Cô cũng sẽ tự do."
Tô Tầm mím môi khẩy.
Còn tới nữa á? Cô là quý trọng cái mạng nhỏ đấy.
Lẻ loi một ở cái thập niên 80 , nếu chọc giận nhiều quá, ai đó trùm bao tải gõ gậy đầu thì ?
Đừng tưởng cô , đầu thập niên 80 từng đợt trấn áp tội phạm nghiêm ngặt. Tại nghiêm ngặt? Chẳng là vì an ninh trật tự quá kém ?
Kiếm tiền thì kiếm, nhưng cũng thể cần mạng sống .
Cho nên tạm thời, Tô Tầm ý định tiếp tục chọc giận đám đông nữa. Thậm chí khi sự an đảm bảo, cô cũng chuẩn đắc tội thêm với ai.
Rốt cuộc thì cái giá trị chán ghét ai cũng thể đóng góp, là thực sự phản cảm đến mức động thủ đ.á.n.h cô thì mới tính là một điểm giá trị.
Nếu thì trong tiệm cơm chỉ 23 , tại chỉ cống hiến đúng 23 điểm giá trị chán ghét?
Từ nhỏ ai thương ai yêu, Tô Tầm luyện hai thói quen cốt lõi: Yêu tiền và Tích mạng.
"Haizz, tiếc đĩa sủi cảo của quá mất."
Hệ thống Vạn Người Ghét: "Đáng lẽ cô nên ăn vài miếng."
Nếu thật sự ăn vài miếng mới quậy, thì phần còn khác sẽ thể ăn nữa, như thế mới đúng là lãng phí lương thực. Tô Tầm tuy đang đói bụng và tam quan chính trực cho lắm, nhưng đối với việc tiết kiệm lương thực, đó là điều khắc sâu trong xương tủy cô .
"Thôi bỏ , dù cũng tiền , lo chuyện ăn uống nữa, ăn tiệc lớn thôi!" Tô Tầm nhẹ nhàng xách chiếc vali hành lý của lên, tiếp tục tìm nhà hàng khác.
" hệ thống, đổi giúp đô la sang phiếu ngoại hối ."
Thời điểm nước ngoài đến trong nước là dùng phiếu ngoại hối. Sở dĩ Tô Tầm những điều là do hệ thống cho cô .
Rất nhanh, trong vali hành lý liền xuất hiện thêm hơn 4000 phiếu ngoại hối.
Với tư cách là Hoa kiều hải ngoại, Tô Tầm đương nhiên các loại tem phiếu yêu cầu khi mua đồ trong nước. nếu dùng phiếu ngoại hối để mua sắm thì sẽ cần đưa thêm các loại tem phiếu khác nữa.
Nói theo một cách nào đó, loại phiếu ngoại hối cũng thuộc dạng "siêu cấp tiền tệ".
Tô Tầm cảm thấy may mắn vì dùng cái , nếu , cô thật sự phân biệt nổi mua cái gì thì đưa loại phiếu nào, và đưa bao nhiêu.
Đến lúc đó đầu chắc chắn sẽ thành trò cho thiên hạ.
Thư Sách
Vốn dĩ còn cảm thấy phận mà hệ thống sắp xếp cho chút phiền toái, hiện tại thấy tiện lợi. Nó thể giúp che giấu hảo việc cô hiểu gì về thời đại .
Thành phố Đông Châu tuy so kém hơn Hải Thành Thủ đô về quy mô, nhưng cũng là thành phố thủ phủ của một tỉnh. Mấy năm nay chính sách đổi, nơi cũng mở một nhà hàng cấp bậc tương đối cao. Lần cầm tiền trong tay, cuối cùng cũng ăn một bữa tiệc lớn trò. Phải công nhận là đồ ăn thời chân thực và đầy đặn, nguyên liệu chính và phụ liệu đều nhiều. Đâu giống đồ ăn , thì một đĩa to đùng, nhưng đồ ăn chính thì lèo tèo vài miếng.
Ăn xong một bữa thịnh soạn, tính mới tiêu tốn đến mười đồng phiếu ngoại hối.
So sánh như , cô cảm thấy tiền kiếm quả thực quá dễ dàng.
Cô thở dài một đầy thoải mái.
Bước khỏi nhà hàng, cô cũng định bộ mà trực tiếp gọi xe taxi. Tô Tầm nhớ rõ từng xem qua tài liệu, ở một thời kỳ nhất định, xe taxi sẽ tùy tiện dừng đón khách. Phải khi mở cửa thị trường, qua nhiều, nhu cầu đổi thì mới bắt đầu kiểu vẫy tay là dừng. Hơn nữa, dường như tài xế còn chắc vui vẻ chở khách.
Cũng may, vận khí của cô tồi, một chiếc taxi dừng .
Vừa lên xe, Tô Tầm liền : " đến khách sạn nhất ở đây."
Bác tài xế đồng hồ : "Đồng chí , khách sạn nhất của chúng ở phía thành Nam, nhưng đang vội sân bay đón ..."
" trả bằng phiếu ngoại hối. Nếu đủ thì trả gấp đôi." Tô Tầm chắc nịch.
Bác tài xế: "..."
Được , cần nhiều, thôi.
Dù vội vàng sân bay cũng chỉ là để cầu may xem đón mấy bạn bè quốc tế, kiếm chút phiếu ngoại hối . Hết cách , ai bảo ông đang chỉ tiêu nhiệm vụ về ngoại hối chứ?
Trên đường , bác tài nhiệt tình trò chuyện với Tô Tầm: "Đồng chí , cô là từ nước ngoài trở về, là thích ở nước ngoài ?"
" từ nước ngoài về tìm . nhà ở trong nước."
"Ái chà, thảo nào, cô thấy điểm khác biệt ."
Tô Tầm hỏi: "Khác biệt ở chỗ nào ạ?" Chẳng lẽ khí chất của cô thực sự xuất chúng đến thế?
"Phong cách Tây. Cô xem trời tháng mười thế thực cũng lạnh , đều mặc áo khoác, chỉ cô là mặc áo ngắn tay. Không sợ lạnh ? thấy mấy nước ngoài cũng thường sợ lạnh."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tro-thanh-phao-hoi-hai-ngoai-trong-nien-dai-van/chuong-2.html.]
Tô Tầm: "..."
đây là do sức khỏe ? Là do tiền ăn cơm nên mới bán quần áo đổi tiền đấy chứ.
Tô Tầm lịch sự đáp: "Bác con mắt tinh tường thật đấy."
"Chứ còn gì nữa, lái xe bao nhiêu năm nay, chuẩn lắm." Bác tài tự hào .
Bác tài xế thời đúng là bụng, hề chạy đường vòng. Rất nhanh xe tới nơi mà theo lời bác tài là khách sạn xa hoa nhất khu vực thành phố Đông Châu: Khách sạn Quốc tế Đông Châu.
Nghe nơi mới tu sửa cách đây hai năm, cổng khí phái, trang trí bên trong cũng vô cùng xa hoa.
"Người tiền đều ở chỗ đó cả đấy. Một đêm tốn đến mười đồng."
"Mười đồng bằng một phần ba lương của công nhân bình thường , cô bảo xem, cái thì ai mà ở nổi chứ." Bác tài cảm thán.
Tô Tầm thầm nghĩ trong lòng, nếu đặt quá khứ của , thì cũng chẳng ở nổi .
Trả tiền xuống xe, bác tài xế hài lòng rời , hơn nữa còn từ chối nhận thù lao gấp đôi của Tô Tầm. Ông còn lời lẽ chính đáng với cô: "Người Hoa Quốc chúng giống bọn Tây chỉ tiền ! Chúng sống trọng cái tình cái nghĩa!" Nói xong liền tiêu sái lái xe thẳng.
Tô Tầm: "..."
Nhìn theo chiếc taxi rời , Tô Tầm ở cửa, ngước mắt đại sảnh khách sạn. Trang trí quả thực tồi.
Nói thật lòng, Tô Tầm là theo chủ nghĩa hưởng thụ. Cô cũng thích tiết kiệm tiền. hiện tại cô cần xây dựng hình tượng.
Chỉ cần dựa theo nhiệm vụ hệ thống để đạt thành tựu "Vạn ghét", thấp nhất cô cũng sẽ trở thành triệu phú. Sẽ một khoản tiền lớn xuất hiện định kỳ.
Vậy để ai nghi ngờ, chẳng cô nên cho khác rằng là một kẻ tiền ?
Thái độ phục vụ của Khách sạn Quốc tế hơn nhiều so với cái tiệm cơm quốc doanh lúc nãy. Tô Tầm bước đại sảnh, hai nhân viên phục vụ ở quầy lễ tân liền nở nụ chào đón.
Bên cạnh, một nữ đồng chí mặc âu phục màu xám, trông hơn ba mươi tuổi bước tới, đưa tay định giúp Tô Tầm xách đồ. Tô Tầm khách sáo từ chối: "Cảm ơn, cần ." Có cái vali rỗng thôi mà, để xách chẳng sẽ lộ tẩy ?
Cũng may đối phương quá kiên trì.
Đến quầy lễ tân, Tô Tầm liếc bảng giá tường, phòng đắt nhất gọi là "Phòng suite thượng hạng", phí cũng chỉ là mười lăm đồng.
Đây là sự tự tin dựa cơ sở trong túi đang hơn 4000 đồng. Nếu thì Tô Tầm cũng chẳng dám dùng từ "chỉ là" nhẹ tênh như .
"Sắp xếp cho một căn phòng suite thượng hạng, mắt cứ ở một tuần ."
Nghe thấy câu , mắt cô nhân viên lễ tân sáng rực lên, lập tức nhanh nhẹn sắp xếp.
Khi Tô Tầm lấy xấp phiếu ngoại hối, nữ đồng chí mặc âu phục ban nãy mắt cũng sáng lên, bước tới hỏi thăm: "Đồng chí... thưa quý cô, cô là từ nước ngoài trở về ?"
" về thăm ." Tô Tầm đáp.
"Hoan nghênh cô trở về, hai năm nay cũng ít kiều bào về nước đấy. Cô quen thuộc nơi , nếu yêu cầu gì cứ việc đề xuất. là Lý Ngọc Lập, giám đốc bộ phận chăm sóc khách hàng ở đây."
Trên mặt Lý Ngọc Lập nở nụ vô cùng thiện.
Thủ tục nhanh, Lý Ngọc Lập còn đích đưa Tô Tầm lên thang máy, giới thiệu những ưu điểm của phòng suite tầng cao nhất.
Nói thật thì trang trí ở đây đương nhiên thể so với các khách sạn xa hoa trong tương lai. Hồi khi cô thêm hè, những nơi đó trang trí mới gọi là lộng lẫy. đây là niên đại khác biệt mà, cho nên khách sạn quả thực thuộc hàng cao cấp .
Ngay cả cửa phòng suite cũng là cửa hai cánh, bên trong phòng tiếp khách, ghế sofa đều là loại bọc da. Bên trong nữa là phòng ngủ giường lớn.
Ánh sáng bốn phía cực kỳ , ở cửa sổ thể thấy phong cảnh lân cận. Nhìn xa hơn còn thấy cả non nước hữu tình.
"Thật tồi."
" , lúc chúng xây dựng nơi chính là để khách hàng thể thưởng thức cảnh của Đông Châu." Lý Ngọc Lập : "Nếu còn việc gì nữa thì xin phép xuống lầu , cần gì cô cứ gọi điện thoại trực tiếp, cả phòng khách và tủ đầu giường đều máy điện thoại."
Tô Tầm rụt rè gật đầu: "Được , ." Cô cảm thấy vị giám đốc Lý nhiệt tình quá mức. Đối với loại nhiệt tình vượt giới hạn , trong lòng cô luôn mang theo vài phần cảnh giác.
Đợi khỏi, cô đóng cửa phòng , đó lập tức chạy xem xét khắp nơi trong phòng, nhịn mà thử lên ghế sofa, cuối cùng ngả dài chiếc ghế da mềm mại.
"Không ngờ nha, một ngày Tô Tầm thế mà cũng ở một nơi như thế . Trước cũng từng ước mơ , nhưng cứ tưởng đợi đến nửa đời ... Nói chứ, thế tính là kiếp nhỉ?"
Tô Tầm thoải mái thở dài, cảm thán tiền thật là .
Cho nên mới , cô yêu tiền là sai. Có tiền liền sẽ niềm vui.
Điều đáng tiếc duy nhất là hiện tại cô đang thuộc diện "giả giàu".
Phải nghĩ cách kiếm tiền thôi.
Ở cái thập niên 80 , ngành nghề gì thì kiếm nhiều tiền nhỉ?
Tô Tầm học đại học chuyên ngành ngoại ngữ. Lúc một chị cùng từ trại trẻ mồ côi cũng học ngoại ngữ, đó cho một công ty ngoại thương. Dựa ngoại thương mà kiếm khá, hơn nữa trong lúc học chị còn dạy kèm, giải quyết sinh hoạt phí và việc học. Lúc đó Tô Tầm vì thiếu tiền nên cũng chọn chuyên ngành . Sau cô ngừng dạy kèm, còn nhận đơn phiên dịch, nhờ học tập xuất sắc nên cũng từng phiên dịch viên cho . Dựa nghề đúng là kiếm một khoản. đến chuyện buôn bán kinh doanh khác thì cô hiểu nhiều lắm.
Hiện tại phận ngụy trang tuy tiện lợi, nhưng ở thời đại thể cứ dựa nó để kiếm tiền mãi . Chẳng lẽ ngoại thương?
"Ký chủ, cô nỗ lực thành nhiệm vụ , đừng chìm đắm trong hưởng thụ." Hệ thống Vạn Người Ghét kịp thời hiện gõ đầu cô.
Tô Tầm : "Yên tâm , bắt đầu tính toán ."
Nói xong, cô liền dậy kiểm kê tài sản của .