Trở Thành Pháo Hôi Hải Ngoại Trong Niên Đại Văn - Chương 16:------
Cập nhật lúc: 2026-01-16 09:49:35
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2g4whx4Rfl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Khi đoàn xuống núi, đám đông vây xem chẳng những giảm mà còn đông hơn gấp bội. Tin tức Tô Tầm mở xưởng lan nhanh như cháy rừng. Ngay cả những kẻ lười hóng hớt nhất cũng yên , chạy ngóng.
Mở xưởng đồng nghĩa với việc tuyển công nhân. Thời buổi , ai mà chẳng công nhân biên chế?
Thấy kế hoạch bôi nhọ phá sản, Bí thư chi bộ Lưu Tam Căn vội vàng chạy "phổ cập kiến thức" nhằm dập tắt hy vọng của bà con: "Mở xưởng? Hoang đường! Cá nhân phép mở xưởng? Cô là nước ngoài, pháp luật nào cho phép nước ngoài mở xưởng ở nước chứ?"
Lời như gáo nước lạnh tạt đám đông, khiến những kẻ Tô Tầm chọc tức cảm thấy hả hê vô cùng.
"Hóa cũng chỉ là c.h.é.m gió!"
Thế nên, khi gia đình lão Tô đang ngẩng cao đầu, dương dương tự đắc vây quanh Tô Tầm xuống núi, lập tức kẻ nhảy cà khịa.
Tất nhiên, chẳng ai dám chĩa mũi dùi Tô Tầm – khí thế của cô quá áp đảo. Bọn họ sang tấn công Tô Tiến Sơn: "Này Tô Tiến Sơn, đừng vội mừng sớm! Bí thư Lưu , cá nhân mở xưởng, nước ngoài càng cửa !"
" đấy, định lừa ai hả?"
Cả nhà họ Tô sững sờ, lo lắng sang Tô Tầm.
Tô Tầm nhướng mày, giọng lạnh tanh: "Ai là Bí thư Lưu?"
Lưu Tam Căn: "..."
Tô Tầm nhạt, ánh mắt sắc bén quét qua vị cán bộ thôn: "Xem Bí thư Lưu công tác sát lắm nhỉ, ngay cả văn bản luật cũng nắm rõ ? Hiện tại đất nước mở cửa, chính sách mới ban hành liên tục. tuy mới về nước nhưng cũng nghiên cứu kỹ Luật Đầu tư nước ngoài năm 1979. Chẳng lẽ Bí thư Lưu cán bộ mà mù tịt về luật liên doanh trung ngoại ư?"
Người nhà họ Tô xong liền bật đắc ý.
So với một gã bí thư thôn nửa mùa, tất nhiên lời của một Việt kiều sang trọng, văn hóa như Tô Tầm đáng tin hơn gấp vạn .
Dân làng lập tức ngoắt sang Lưu Tam Căn, ánh mắt đầy sự nghi hoặc và khiêu khích: "Bí thư, ông gì chứ? Phản bác cô !"
Lưu Tam Căn cứng họng, mồ hôi vã như tắm. Ông dám tranh luận luật pháp với Tô Tầm giữa bàn dân thiên hạ? Lỡ sai, truyền ngoài thì cái ghế bí thư còn mặt mũi nào mà . Thế là ông chọn cách hèn nhát nhất: Lảng tránh và lủi thủi lưng bỏ .
"......"
Cả sân đình im phăng phắc, vỡ òa trong sự khinh bỉ. Ai cũng hiểu Lưu Tam Căn thua trắng. Đường đường là bí thư mà mù luật, cả làng phen mừng hụt mặt!
Không còn ai dám hó hé thêm lời nào, sợ biến thành trò .
Tô Tầm chẳng thèm chấp nhặt, lạnh lùng bước thẳng xe.
Vẫn kẻ mặt dày lén lút bám theo, kéo áo Tô Tiến Sơn hỏi nhỏ: "Bác Tiến Sơn, chuyện mở xưởng là thật hả?"
"Cháu gái là !" Tô Tiến Sơn khẩy, vẻ mặt đầy tự mãn. "Nó là ăn lớn, cần gì c.h.é.m gió với mấy ?"
"Thế chuyện tuyển công nhân..."
Tô Tiến Sơn xua tay, vẻ bận rộn: "Để hẵng tính, còn bận bàn việc lớn với cháu gái." Nói xong ông bước thẳng, thèm ngoảnh .
"Phì!" Gã nhổ toẹt một bãi nước bọt lưng ông . chợt nhớ đến lời đe dọa của Tô Tầm – ai bắt nạt nhà họ Tô sẽ – gã rụt cổ, lén lút lủi , coi như từng nhổ bãi nước bọt nào.
Lúc , Lý Ngọc Lập và hai tài xế , đang đợi ở cổng nhà họ Tô. Họ về muộn vì thị trấn nghèo nàn chẳng hàng quán nào hồn, chạy tuốt lên huyện mới chỗ ăn, tiện thể mua thêm ít thịt thà mang về cho gia chủ.
Nghe Lý Ngọc Lập kể khổ, Tô Tầm cảm thán: "Quê vẫn còn lạc hậu quá."
Cát Hồng Hoa vội hùa theo: "Chứ còn gì nữa, mở quán ăn ở trấn, vài bữa thì dẹp tiệm vì chẳng ai tiền mà ăn. Thà nhịn đói về nhà ăn cơm nguội còn hơn."
Bà liếc trộm Tô Tầm, lo lắng hỏi: " mà cháu gái , mở xưởng ở trấn liệu ăn ?" Bà sợ Tô Tầm chê quê nghèo mà đổi ý.
Tô Tầm trấn an: "Bác yên tâm, càng lạc hậu thì càng cần mở xưởng để phát triển. Đây là tâm nguyện của ông nội. Mọi cứ b.ắ.n tin ngoài , để tuyển công nhân cho dễ. cháu vẫn giữ nguyên yêu cầu cũ: Tuyệt đối nhận những kẻ hiềm khích với nhà . Không cháu hẹp hòi, mà sợ bọn họ phá hoại. Bác cứ thẳng điều để bọn họ đường mà liệu."
Nghe lời cam kết như đinh đóng cột , cả nhà lão Tô thở phào nhẹ nhõm.
"Được, chuyện cứ để bác lo!"
Tô Tầm gật đầu: "Cháu lên tỉnh giải quyết chút việc, mấy hôm nữa sẽ ."
Vừa , cô rút từ trong túi xách một xấp tiền ngoại tệ dày cộp: "Chỗ một ngàn đô, bác cầm lấy."
Cả nhà họ Tô: "......!!!"
Mắt ai nấy đều trợn tròn, xấp tiền như thấy quái vật.
"Bác cả, bác cầm tiền tu sửa phần mộ tổ tiên cho đàng hoàng."
"Cái... cái ... nhiều quá, cần nhiều thế ." Tay Tô Tiến Sơn run bần bật khi đón lấy xấp tiền.
"Cứ cho ."
Tô Tầm liếc ngôi nhà tranh vách đất: "Căn nhà cũng cần sửa sang , nhưng để đợi lúc mở xưởng tính, lúc đó cháu sẽ thuê kiến trúc sư thành phố về thiết kế."
Đầu óc nhà họ Tô lúc tê liệt vì sung sướng.
Mãi đến khi Tô Tầm bước đến cổng, họ mới bừng tỉnh, vội vàng chạy theo tiễn cô xe, thái độ cung kính như tiễn bà hoàng.
Lúc đến thì gây chấn động, lúc thì vạn chúng chú mục. Chiếc xe lăn bánh, để lưng những ánh mắt thèm thuồng và toan tính.
Đợi xe khuất, dân làng bắt đầu ùn ùn kéo đến nhà lão Tô. Ai cũng ngóng chuyện mở xưởng. Đây là quyền lợi sát sườn, ai mà giữ bình tĩnh cho ?
Trên xe, Lý Ngọc Lập cũng tò mò hỏi về chuyện mở xưởng.
Tô Tầm diễn nét mặt trầm buồn: " , đây là nhiệm vụ ông nội giao phó. Năm xưa ông bỏ xứ vì quê nhà quá nghèo đói. Ông luôn tâm niệm, chỉ khi quê hương giàu thì con cháu mới tha phương cầu thực."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tro-thanh-phao-hoi-hai-ngoai-trong-nien-dai-van/chuong-16.html.]
Lý Ngọc Lập cảm thán: "Cụ nhà thật là tấm lòng đại ái."
Tô Tầm thở dài: "Chỉ tiếc là, quê hương còn như trong ký ức của ông. Hôm nay chứng kiến cảnh dân làng xâu xé nhà , đau lòng lắm. Nếu ông nội chắc sẽ buồn vô cùng."
Lời đầy cảm xúc khiến khỏi chạnh lòng.
Lý Ngọc Lập an ủi: "Tô tổng, cô mở xưởng giúp đỡ bà con, họ sẽ hiểu tấm lòng của gia đình cô thôi."
Vu Hiểu Anh bên cạnh cũng hiểu lý do Tô Tầm bảo vệ gia đình bác cả quyết liệt đến thế. Dù từng chung sống, nhưng thấy chà đạp, ai mà phẫn nộ.
Tô Tầm sang dặn dò Vu Hiểu Anh: "Đồng chí Vu, một thỉnh cầu. Xin đừng đưa những chuyện về quá khứ của gia đình bác lên mặt báo. sự trở về của đẩy họ vòng xoáy dư luận. dùng tình thương để cảm hóa họ, cho họ cơ hội cuộc đời."
Tất nhiên là điều tra . Điều tra thì mà tẩy trắng ? Mà cô cũng ý định tẩy trắng cho cái gia đình cực phẩm , chỉ là đến lúc lật mặt thôi.
Vu Hiểu Anh lập tức cam đoan: "Cô yên tâm, sẽ nhắc tới."
"Nếu tiện nhắc chuyện gia đình, cô thể về dự án nhà máy. định đặt tên là Xưởng nhựa Ức Gia – ý là 'nhớ nhà', để tưởng niệm ông nội."
Vu Hiểu Anh vội vàng ghi chép. Hoa kiều yêu nước về đầu tư xây dựng quê hương, đề tài ăn đứt mấy chuyện cải tạo lao động vặt vãnh.
"Tại là xưởng nhựa?" Vu Hiểu Anh tò mò.
"Vì thấy bà con ở đây còn thiếu thốn quá nhiều vật dụng sinh hoạt hàng ngày. Sản xuất đồ nhựa rẻ, tiện lợi cho đời sống. Kiếm tiền là phụ, tạo phúc cho mới là chính."
"......" Vu Hiểu Anh xúc động suýt , tay b.út thoăn thoắt ghi những lời vàng ngọc.
Về đến tỉnh thành, trời tối mịt. Sau khi đưa Vu Hiểu Anh về Cục Công an, Tô Tầm trở khách sạn, thả xuống chiếc ghế sofa êm ái.
Thoải mái quá mất!
Cô hào hứng mở hệ thống lên kiểm kê "chiến lợi phẩm".
Sau tuyên bố mở xưởng và cấm cửa những kẻ bắt nạt nhà họ Tô, "món khai vị" cuối cùng cũng nâng cấp thành "bữa chính". Càng nhiều chuyện, sự ghen ghét càng lan rộng, thu hoạch của cô càng khủng.
Chỉ riêng chuyến hôm nay: [Giá trị ghen ghét +383, thưởng 38.300 đô la]
"Ha ha ha, cuối cùng cũng thành 'vạn nguyên hộ' !"
"Quy đổi ngoại tệ cũng hơn bảy vạn."
"Mở một cái xưởng nhỏ ở trấn chắc thành vấn đề. Sau tiền sẽ còn đổ về cuồn cuộn."
Đây chính là lý do cô chọn mở xưởng ở quê: Thứ nhất, dùng nhà lão Tô để kích động sự ghen ăn tức ở của dân làng, kiếm điểm tích lũy lâu dài. Thứ hai là... nghèo.
Chém gió thì to đấy, nhưng thực tế cô gì tiền tấn. Mấy vạn bạc mà đòi mở xưởng thành phố thì chỉ nước cạp đất mà ăn, còn dễ lộ tẩy. Về quê mở xưởng chi phí thấp, cớ "thử nghiệm quy mô nhỏ".
Hoàn hảo!
Thư Sách
Đám thích cực phẩm đúng là công cụ kiếm tiền tuyệt vời.
Tô Tầm cực kỳ hài lòng, cảm thấy đống quà cáp bỏ hôm nay quá đáng đồng tiền bát gạo. Đây mới chỉ là ngày đầu tiên thôi, đợi tin đồn lên men, tiền sẽ còn nhân lên gấp bội.
"Ký chủ, rõ ràng hôm nay cô hành động thiện lương, bảo vệ nhà, tạo công ăn việc , tại nhận nhiều giá trị ghen ghét thế?" Hệ thống "Vạn Người Ghét" hoang mang. Nó phân tích dữ liệu và thấy chỉ tăng vọt lúc Tô Tầm bênh vực nhà họ Tô.
Chủ nhân cũ của nó là "Vạn Người Mê" vì quá thiện lương. Tại ký chủ thiện lương ghét?
Tô Tầm ranh mãnh: "Có thể vì thiện lương quá mức, hợp với lẽ thường chăng?" Rồi cô an ủi nó: "Thực mi cần hiểu , cảm xúc con phức tạp lắm. Mi cứ ghi chép dữ liệu mang về cho chủ nhân mi phân tích là . Chủ nhân mi cũng bắt mi hiểu nhân tình thế thái."
Hệ thống ngây thơ: "Cũng đúng. Vậy ký chủ, cô nghĩ nhà họ Tô thực sự tình yêu của cô cảm hóa ?"
"Đương nhiên là , mi tin sức mạnh của tình yêu chứ." Chỉ cần bọn họ cật lực kiếm tiền cho , sẽ "yêu" bọn họ lắm lắm.
...
Tại nhà họ Tô, một cuộc họp gia đình khẩn cấp đang diễn .
Khó khăn lắm mới đuổi hết đám đến hỏi chuyện nhà máy, cả nhà mới thời gian "đập hộp" quà tặng.
Nhìn đống quà chất cao như núi, ai nấy đến méo cả miệng. Cát Hồng Hoa tấm tắc khen Tô Tầm chu đáo, mua thịt còn mua kèm cả muối.
Bà chỉ huy cả nhà tổng động viên: Thịt heo đem ướp muối phơi khô ngay kẻo hỏng, vải vóc, bánh kẹo cất kỹ tủ khóa . Chiếc radio đặt ở vị trí trang trọng nhất nhà chính. Chiếc xe đạp lau chùi bóng loáng, dựng ngay cạnh đó.
Xong xuôi, bà nhét cho cô cháu gái nắm kẹo, bảo cổng canh đống thịt đang phơi, đóng cửa họp kín.
"Vận đỏ của nhà đến !" Cát Hồng Hoa mặt mày hớn hở. "Lão Tô, về dâu nhà ông bao năm, ngờ cũng ngày nở mày nở mặt thế ."
Tô Tiến Sơn vẫn còn lâng lâng: " cũng tưởng đang mơ đây."
"Bố, giờ gì?" Tô Hướng Đông hưng phấn xoa tay, cảm thấy sức lực tràn trề.
"Cháu gái dặn , loan tin chuyện mở xưởng ngoài để dễ tuyển ."
Tô Hướng Nam e dè: "Bố, chắc là mở xưởng thật ? Chưa mà sớm, lỡ thì mặt mũi để ?"
Tô Tiến Sơn trừng mắt: "Mày bình thường khôn lanh lắm mà giờ ngu thế? Mất mặt thì c.h.ế.t ai? Quan trọng là đúng ý đại chất nữ. Nó bảo !"
Cát Hồng Hoa gật đầu lia lịa: "Bố mày đúng đấy. Thanh danh nhà vốn thối , còn sợ gì nữa? Quan trọng là con bé Tầm. Nó là thần tài sống đấy. Mày xem hôm nay nó chi tiền chớp mắt, sửa cái mộ gió mà ném toẹt một ngàn đô... Ái chà chà, tóm nó bảo gì nấy."
Tô Hướng Nam gãi đầu: "Thì con bảo ."
Tô Hướng Đông hề hề: "Bảo con đ.á.n.h con cũng , miễn là tiền!"