Trở Thành Pháo Hôi Hải Ngoại Trong Niên Đại Văn - Chương 15:------
Cập nhật lúc: 2026-01-16 09:49:34
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qOLJbNq84
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Sự xuất hiện đột ngột của Tô Tầm phá tan tành kế hoạch của nhà họ Mã. Ban đầu, bọn họ định chặn đường ở trấn , rót tai cô những điều tiếng xa về nhà lão Tô, khiến cô đầu bỏ ngay lập tức.
Ai ngờ cô chỉ về đến nơi, mà còn mang theo một núi quà cáp, đem bao nhiêu lợi ích cho cái gia đình đáng ghét đó. Người nhà họ Mã trong lòng bực bội như lửa đốt.
Đặc biệt là Mã Thọt, xuống cái chân tật nguyền của , nghiến răng ken két: "Hừ, vẫn muộn . Cứ để lũ ch.ó đó đắc ý một lúc , bây giờ càng to, lát nữa càng t.h.ả.m. Bọn họ tưởng dân làng đều câm điếc cả ? Những chuyện xa nhà họ , ai mà chẳng nhổ toẹt một bãi nước bọt."
Bố của Mã Thọt tiếp lời: "Vậy bảo bọn trẻ canh chừng bên ngoài nhà lão Tô, xem khi nào họ . Tao sẽ đích chặn đường chuyện quấy. Đây chuyện gì, chẳng lẽ chỉ cho phép nhà lão Tô ác, còn tao thì sự thật ?"
Cả nhà họ Mã gật đầu lia lịa. Đạo lý quá chuẩn .
Bữa trưa tại nhà họ Tô tuy thịnh soạn nhưng Tô Tầm chẳng đụng đũa mấy. Tay nghề nấu nướng của nhà quê thật sự dám khen, gia vị thiếu thốn, cả màu sắc lẫn hương vị đều nhạt nhòa. Từ khi xuyên đến thế giới , khẩu vị của cô những đầu bếp thượng hạng nuôi cho kén chọn .
Ngược , cả nhà họ Tô thì ăn uống khí thế, miệng ai nấy bóng nhẫy dầu mỡ. Rõ ràng lâu họ mới một bữa no nê, nhiều thịt đến thế.
Khi Tô Tầm gắp cái đùi gà trong bát cho bé Tô Phán Phán, Lý Xuân Lan cảm động đến mức hốc mắt rưng rưng.
Tô Tầm: "..."
Không đáng , thật sự đáng mà. Cô chỉ thấy thịt gà quá dai, ăn chắc giắt răng c.h.ế.t mất.
hành động nhỏ như liều t.h.u.ố.c định tâm cho cả nhà họ Tô. Trước đó họ còn nơm nớp lo sợ cô cháu gái Việt kiều giàu sẽ chê bai gia cảnh bần hàn. Không ngờ cô chẳng những khinh thường mà còn tặng bao nhiêu quà quý.
Đây đúng là niềm vui từ trời rơi xuống, mơ cũng dám nghĩ tới.
Càng thấy Tô Tầm hào phóng, vợ chồng Tô Tiến Sơn càng dám mở miệng xin xỏ thêm điều gì, ví dụ như xin việc cho con cái. Da mặt họ dù dày hơn thường, nhưng đống quà cáp vượt quá sức tưởng tượng , lòng tham cũng đành tạm thời chùn bước.
Chỉ riêng chiếc xe đạp thôi, trồng thêm ít rau, nuôi thêm ít gà, chở lên thành phố bán cũng là cả một con đường sống . Giao thông thuận tiện là tiền bạc mà.
Nhà lão Tô đề cập, Tô Tầm cũng vội chuyện mở xưởng. Chuyện lớn cần chọn đúng thời điểm, đúng gian mới phát huy hiệu quả tối đa.
Mặc dù từ lúc bước chân thôn, điểm tích lũy của cô tăng lên liên tục, nhưng chỉ là những con lẻ tẻ cộng dồn, chẳng bõ bèn gì. Theo cách của Tô Tầm, chỗ chỉ đủ "xỉa răng".
Vì thế, cơm nước xong xuôi, Tô Tầm đề nghị tế tổ.
Năm xưa chạy nạn đến đây chỉ em Tô Phúc Điền, Tô Phúc Sinh mà còn cả cha họ. Mộ phần các cụ đều ở đây.
Tô Tiến Sơn chuẩn sẵn sàng từ . Về thăm quê, tế tổ là chuyện đương nhiên, ai bắt bẻ .
Hương đèn, giấy tiền, vàng mã, lễ vật tế bái đều đầy đủ. Cũng may là thời điểm hiện tại, chứ lùi vài năm thì đào mấy thứ .
Tô Hướng Đông sức dài vai rộng xách hết đồ lễ, cả gia đình hừng hực khí thế tiến về phía núi. Nhà lão Tô nghĩ bụng: Tế tổ xong xuôi, quan hệ huyết thống càng thêm bền c.h.ặ.t. Được thừa nhận là một nhà, cái đùi vàng coi như ôm chắc .
Ai nấy bước đều ngẩng cao đầu, mặt mày rạng rỡ.
Ngay cả Tô Bảo Linh cũng còn khép nép như khi, mặt nở nụ giấu . Cô nàng bắt đầu mơ màng đến những ánh mắt ghen tị của khác. Nghĩ đến đống vải vóc chị Tầm tặng, may quần áo mặc cả đời hết, trong lòng Tô Bảo Linh chua xót sướng rơn.
Tô Tiến Sơn bên cạnh huyên thuyên về việc lập mộ gió cho Tô Phúc Sinh, định phá vì tưởng ông còn sống, giờ thì , cứ để đó dùng luôn.
Tô Tầm : "Chờ mấy ngày nữa thuê tu sửa cho khang trang. Mộ gió của ông nội cháu cứ giữ , ông thể hồn quy cố hương, cái mộ gió cũng coi như để ông tìm đường về nhà."
Câu khiến ai nấy đều chạnh lòng.
Tô Tiến Sơn đang định thở dài cảm thán thì phát hiện đường lên núi chặn.
Nhìn thấy kẻ ngáng đường, sắc mặt Tô Tiến Sơn lập tức biến đổi. Là nhà họ Mã – kẻ thù đội trời chung với nhà lão Tô. Ngày thường đường gặp còn chẳng thèm mặt, giờ bày trò , chắc chắn ý !
Quả nhiên, của Mã Thọt thấy đến liền bệt xuống đất, vỗ đùi lóc t.h.ả.m thiết:
"Không thiên lý! Thật là thiên lý mà! Cái nhà lão Tô thất đức như thế, mả tổ bốc khói xanh chứ? Hôm nay quyết cho các bái tổ! Ông trời mở mắt, để cho loại hưởng hết lộc lá thế hả?"
Người nhà lão Tô lập tức hoảng loạn. Vừa còn đang lâng lâng sung sướng, quên béng mất chuyện quan trọng: Thanh danh nhà họ thối nát cả cái làng .
Nếu để cô cháu gái , liệu còn nhận cái đám thích ?
Cát Hồng Hoa xông lên như gà bảo vệ con: "Bà già Mã , bà cái trò gì đấy? Mau tránh ! Chuyện nhà liên quan gì đến nhà bà? Đừng mà chuyện thất đức, nhà lão Tô dễ bắt nạt !"
Tô Hướng Đông cũng hùng hổ lao tới: "Các đừng mà ức h.i.ế.p quá đáng!"
Bà già Mã khẩy, giọng đầy châm chọc: "Nhà lão Tô các mà dễ bắt nạt á? Làng xóm ai chẳng , con gái gả thì ép thanh niên trí thức cưới. Con trai cả thì đ.á.n.h suýt c.h.ế.t cải tạo, con trai út thì giở thói lưu manh. Còn chuyện gì các dám nữa? Cả cái trấn ai lạ gì bộ mặt thật của nhà các , bà con nhỉ?"
Mã Thọt bên cạnh gào lên phụ họa: "Tô Phúc Sinh nếu bản chất nhà các thế , liệu còn cho cháu gái về nhận họ hàng ?"
Lần đầu tiên trong đời, Cát Hồng Hoa cảm thấy hoảng loạn khi cãi . Ngày thường bà thể c.h.ử.i mắng đến tổ tông mười tám đời nhà khác mà mặt đỏ tim đập. lúc , bà thực sự sợ hãi, theo bản năng đầu Tô Tầm.
Thư Sách
Tô Tầm mặt lạnh tanh, thậm chí vẻ tức giận.
Cát Hồng Hoa cuống quýt thanh minh: "Cháu gái, cháu đừng bà bậy..."
Tiếng ồn ào thu hút nhiều kéo đến, cộng thêm đám nhà họ Mã phím cũng chạy tới, tạo thành một vòng vây xem náo nhiệt. Những kẻ ngứa mắt với nhà lão Tô nhao nhao thêm dầu lửa:
"Chuyện cả làng đều , lừa ai chứ? Cứ hỏi bất kỳ ai cũng rõ nhà các sống thế nào. Trong thôn tệ nhất là nhà các . Đến nhà họ Lý thông gia còn chẳng thèm qua kìa!"
" đấy, sai ."
"Chuyện tù cải tạo thì giấu thế nào , lên đồn công an hỏi là ngay."
Người nhà lão Tô tức đến run nhưng .
Tô Tầm vẫn giữ vẻ mặt vô cảm. Vu Hiểu Anh cầm máy ảnh mà ngơ ngác, cô định ghi những hình ảnh tích cực, tình nghĩa, thành màn đấu tố thế ?
Chỉ Chu Mục là bất động thanh sắc, lặng lẽ tiến gần, cảnh giác bảo vệ an cho Tô Tầm.
Tô Tiến Sơn thở dài thườn thượt: "Cháu gái , chuyện sai, nhưng mà..." Giải thích thế nào đây? Nói cho tin bây giờ?
Ngay lúc nhà lão Tô đang chìm trong tuyệt vọng và phẫn nộ, Tô Tầm giơ tay lên, hiệu im lặng.
"Mọi đừng nữa, . Mọi cảm thấy quá đáng lắm ? Dù nhà họ Tô phạm sai lầm, họ cũng chịu sự trừng phạt của pháp luật , tại thể tha thứ? Chẳng lẽ chúng nên dùng tình yêu thương để cảm hóa họ ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tro-thanh-phao-hoi-hai-ngoai-trong-nien-dai-van/chuong-15.html.]
Đám đông xong thì c.h.ế.t sững.
Cô đang cái quái gì ? Sao mà ngứa tai thế? Tại tha thứ cho nhà lão Tô? Lại còn dùng "tình yêu thương" để cảm hóa? Buồn nôn quá mất! Đặc biệt là nhà họ Mã, xong tức hộc m.á.u. Mã Thọt mất một chân là thật đấy!
Ngược , nhà lão Tô thì mừng như vớ cọc, cảm giác tuyệt xứ phùng sinh. Không ngờ cháu gái thánh thiện đến thế, so đo quá khứ! Lại còn bênh vực họ!
Tô Tầm thở dài thườn thượt: "Haizz, thực về chỉ để đoàn tụ, mà còn mang theo di nguyện của ông nội. Ông đầu tư mở xưởng tại quê nhà, giúp bà con lối xóm cuộc sống sung túc hơn."
Cái gì?
Đám xem náo nhiệt lẫn kẻ gây rối đều ngẩn tò te. Sao tự nhiên nhảy sang chuyện mở xưởng?
Đừng bảo là vì vụ ầm ĩ mà hủy bỏ chuyện mở xưởng nhé?
Trong tích tắc, ánh mắt đổ dồn về phía nhà họ Mã.
Người nhà lão Tô lúc trừng mắt nhà họ Mã đầy oán hận: Thất đức quá thể! Chuyện như mà các phá đám, xong , xong ... Chẳng lẽ miếng mỡ đến miệng còn rơi mất?
Cát Hồng Hoa nấc lên định giải thích, Tô Tầm tiếp:
"Lúc ông nội lập tâm nguyện , chắc ông ngờ của ở quê bắt nạt đến mức . Rốt cuộc là ân oán lớn đến mà các chọn đúng ngày đại hỷ để gây sự? dám tưởng tượng ngày thường họ chịu đựng những gì."
Nghe câu , nhà Tô gia cũng thấy chột . Cảm thấy sự bảo vệ của Tô Tầm chút... quá đà so với thực tế huy hoàng của họ.
Dân làng thì càng ngơ ngác hơn. Người bà con mù ? Ai bắt nạt ai cơ? Rõ ràng là nhà lão Tô chuyên bắt nạt khác! Tưởng cô là hiểu , ai ngờ đổi trắng đen, ăn cướp la làng!
Ngay khoảnh khắc , hệ thống báo điểm tích lũy của Tô Tầm tăng vùn vụt.
Vốn dĩ chỉ ghét nhà lão Tô, giờ bắt đầu ghét lây sang cả cô. cũng vài yếu bóng vía bắt đầu tự kiểm điểm: Có khi nào quá đáng với nhà lão Tô thật nhỉ?
Tô Tầm điều khiển cảm xúc đám đông một cách thuần thục. Cô sang gia đình bác cả. Cả nhà họ Tô lúc mắt ầng ậng nước, cô đầy ơn và ngưỡng mộ.
Tô Tầm chốt hạ: "Xưởng thì vẫn sẽ mở, vì gia đình bác cả vẫn sống ở đây. tuyệt đối chấp nhận những kẻ từng bắt nạt nhà . Đến lúc đó việc tuyển dụng sẽ do bác cả phụ trách. Phàm là ai từng gây khó dễ cho nhà , dứt khoát nhận! Bà con trong thôn đông như , tin là ai cũng tính."
Nghe đến đây, Tô Tiến Sơn như tiêm m.á.u gà, sống lưng thẳng tắp: "Bác... bác phụ trách á?"
Tô Tầm gật đầu chắc nịch: " , đến lúc đó bác cả sẽ Xưởng trưởng."
"......!!!"
Cả nhà lão Tô mặt đỏ bừng vì phấn khích tột độ.
Mở xưởng! Bố Xưởng trưởng! Ai từng bắt nạt họ thì đừng hòng bước chân cửa!
Oai phong bao! Thể diện bao!
Trong phút chốc, họ cảm thấy lâng lâng như mây.
Còn dân thôn Tiểu Hoắc thì như tát một gáo nước lạnh. Đầu tiên là Tô Tầm đổi trắng đen, đó là đe dọa cắt đường sống. Những ai nãy còn hối hận giờ chuyển sang oán trách Tô Tầm: Đồ hẹp hòi!
Điểm tích lũy tiếp tục tăng. Tô Tầm trong lòng cực kỳ hài lòng.
Cô sang với gia đình bác cả: "Giờ thì tế tổ thôi. Cũng báo tin mừng cho các cụ ."
"! Đi tế tổ! Thằng cả, thằng hai, dẹp đường!" Tô Tiến Sơn dõng dạc lệnh.
"Rõ!" Tô Hướng Đông hô vang.
Hắn nhịn nãy giờ . Dám chặn đường bắt nạt nhà ? Chỉ vì em họ ở đây nên mới kiềm chế, giờ thì sợ gì nữa.
"Tránh mau! Tao cho mà , tao hiểu luật đấy nhé. Các cố tình gây sự, tao báo công an gô cổ bây giờ. Có đ.á.n.h cũng ráng mà chịu!"
Thời gian ở nông trường cải tạo, Tô Hướng Đông cũng học chút luật pháp giắt lưng.
Nhà họ Mã nghiến răng ken két. Bà già Mã dậy, hừ mạnh một tiếng, nhổ toẹt bãi nước bọt lùi sang một bên.
Chặn nữa cũng vô dụng. Cái cô cháu gái cũng một giuộc "mặt dày" như nhà lão Tô, lý lẽ cũng bằng thừa. Mục đích vạch trần đạt nhưng kết quả như mơ, đành bất lực họ qua.
Đoàn nhà họ Tô vây quanh Tô Tầm tiến núi.
Tô Tiến Sơn quả thực lập mộ gió cho Tô Phúc Sinh, rêu phong cũng từ lâu. Tô Tầm tin rằng họ thực sự nhớ thương chú .
Cô thầm nghĩ, thiếu niên Tô Phúc Sinh đoản mệnh năm xưa chắc cũng sớm hồn quy cố hương .
Nghĩ , cô thầm khấn trong lòng, thái độ thêm vài phần thành kính: "Cậu cũng đừng trách nhé. Tuy mạo danh cháu gái , nhưng cũng mang cho một phần thể diện nở mày nở mặt . Hơn nữa nếu , cái nhà chắc chắn sẽ lụn bại. đến, ít nhiều cũng đổi cục diện, ? Cho nên mà, tối về đừng tìm nhé."
Không Tô Tầm mê tín, mà là ngay cả hệ thống kỳ diệu còn tồn tại, bản cô còn xuyên , thì đời chuyện quái gì cũng thể xảy . Cứ kính sợ một chút cho lành.
Vu Hiểu Anh nhanh tay chụp khoảnh khắc Tô Tầm cúi đầu thành kính. Trong lòng cô nữ công an dấy lên nỗi lo âu: Đồng chí Tô lương thiện, trọng tình nghĩa thế , liệu đám thích cực phẩm bắt nạt đây? Haizz... Thật đáng lo ngại.