Trở Thành Pháo Hôi Hải Ngoại Trong Niên Đại Văn - Chương 13
Cập nhật lúc: 2026-01-16 09:49:32
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Có xe chuyên dụng đúng là đẳng cấp khác hẳn, một đường thẳng tiến. Lão Ngụy tài xế cũng thực sự bản lĩnh, từng lái xe tải đường dài nên nắm rõ tình hình giao thông quanh đây như lòng bàn tay. Ông rõ đường nào dễ , và quan trọng hơn, đường nào an .
Bởi vì thời buổi , những cung đường trộm cướp hoành hành như rươi.
Ngồi xe quan sát tay lái lụa của lão Ngụy, Tô Tầm nảy sinh ý định "săn đầu ".
mà nghĩ đến chuyện mua xe riêng bây giờ vẫn còn quá sớm, cô gì tiền! Phải xem nhà lão Tô thể mang cho cô bao nhiêu lợi nhuận , hy vọng bọn họ sẽ thất vọng.
Xe lăn bánh địa phận thôn, đám già trẻ con đang đồng chơi đùa liền thu hút, xúm xem náo nhiệt. Tài xế đành giảm tốc độ xuống mức thấp nhất, chỉ sợ va quệt ai.
Dọc theo đường lớn chạy thẳng đến cửa Uỷ ban thôn thì hết đường nhựa. Đường cái trong thôn chỉ tu sửa đến đoạn là dừng.
Lưu Tam Căn đang trong văn phòng, băn khoăn xem sự sắp xếp của chu đáo thì thấy tiếng động cơ ầm ĩ. Ông ngó đầu ngoài, đập mắt là hai chiếc ô tô con bóng loáng.
Cả ông giật b.ắ.n, bật dậy khỏi ghế.
Thư Sách
"Chuyện gì thế ? Đâu nhận thông báo hôm nay lãnh đạo về thị sát ?"
"Xe cũng của xã, chẳng lẽ là cán bộ huyện xuống?"
Bất chấp nghi hoặc, Lưu Tam Căn vẫn vội vàng chạy nghênh đón.
Ông bước khỏi cửa, Chu Mục xuống xe , đảo mắt quan sát xung quanh một lượt nhanh ch.óng vòng qua mở cửa xe cho Tô Tầm.
Tô Tầm bước xuống, cố tình tạo nét mặt cao ngạo, lạnh lùng quét mắt bốn phía. Ngay lập tức, ánh mắt cô chạm Lưu Tam Căn mới chạy .
Lưu Tam Căn sững sờ. Đây lãnh đạo?
Chắc chắn , gì lãnh đạo nào ăn mặc thời thượng, sang trọng thế ?
Ngay đó, mấy tùy tùng cũng lượt xuống xe. Lý Ngọc Lập chủ động bước tới hỏi thăm: "Đồng chí cho hỏi, đường đến nhà ông Tô Tiến Sơn lối nào ?"
Nghe đến tên Tô Tiến Sơn, Lưu Tam Căn lờ mờ đoán điều gì, tim đập thình thịch, gian nan mở miệng: "Các vị là..."
"Tô tổng của chúng là cháu gái của ông Tô Tiến Sơn, hôm nay cô về thăm ." Lý Ngọc Lập tròn vai trợ lý, kính cẩn gọi Tô Tầm là "Tô tổng" giống như Chu Mục.
Lưu Tam Căn lúc chẳng còn tâm trí mà để ý danh xưng.
Trong đầu ông chỉ vang vọng một ý nghĩ: Thật sự là bà con của nhà lão Tô!
Họ hàng nhà lão Tô mà phô trương thế ! Đi ô tô con, còn tận hai chiếc!
Lưu Tam Căn chằm chằm mấy chiếc xe, sang Tô Tầm. Thật sự dám tin mắt .
Cái nghèo giới hạn trí tưởng tượng của ông. Trong hình dung của ông, bà con giàu của nhà lão Tô cùng lắm là ăn mặc tươm tất hơn thường, quà cáp nhiều một chút, vốn liếng thì dắt dìu nhà lão Tô ăn. Giống như thằng nhóc Hoắc Triều Dương .
Hoắc Triều Dương buôn bán kiếm khối tiền, về làng cũng vẻ lắm, nhưng gì xe riêng đưa đón thế .
Ông từng nghĩ tới, họ hàng nhà lão Tô thể ô tô riêng về làng. Thời buổi , gia đình nào sở hữu xe riêng cơ chứ?
"Đồng chí, ông đường ?" Lý Ngọc Lập lịch sự hỏi nữa.
Lưu Tam Căn mấp máy môi kịp trả lời thì một đứa trẻ bạo dạn giơ tay hét lớn: "Cháu , cháu dẫn đường cho!"
Ngay đó, mấy đứa nhanh chân hơn ba chân bốn cẳng chạy về phía nhà lão Tô báo tin.
Không thôn Tiểu Hoắc bỗng nhiên nhiệt tình quý mến gì nhà lão Tô . Mà là khí thế của Tô Tầm quá lớn, trấn áp trường, khiến tạm thời quên sự ghét bỏ với nhà họ Tô. Lúc ai cũng chỉ thể hiện chút gì đó mặt vị khách sang trọng, lấp lánh hào quang .
Chương 12
Lúc đám trẻ trong thôn chạy về báo tin, Cát Hồng Hoa vẫn đang chỉ huy công tác vệ sinh trong sân, bắt con trai quét tước cả bên ngoài, sai con dâu với con gái lau chùi bàn ghế. Đang lúc bận rộn thì tiếng gọi í ới: "Bà nội cái Phán ơi, bà con nước ngoài nhà bà về kìa, đang ở chỗ Uỷ ban thôn !"
"Cái gì?" Cát Hồng Hoa kinh hãi thốt lên: "Đừng lừa tao!"
Sao về nhanh thế ? Chuyện hợp lý chút nào.
"Không ai lừa bà , ô tô con đấy, xe còn xịn hơn cả xe của Chủ tịch huyện." Đứa nhỏ kích động .
Có ô tô con?
Lần thì nhà lão Tô tin cũng tin. Thật sự đến ! Cả nhà lập tức luống cuống tay chân.
Vẫn là Tô Tiến Sơn trấn tĩnh hơn cả: "Đi, đón ." Cũng để chặn họng mấy kẻ trong thôn thối mồm đặt điều.
Bên phía Uỷ ban thôn đang cực kỳ náo nhiệt. Tô Tầm thể tay nhà lão Tô, còn mang quà cáp nữa. Quà chất đống trong xe, giờ dỡ xuống.
Nhìn chiếc xe tải theo phía , tấm bạt che mưa kéo , từng món đồ chuyển xuống khiến tất cả những mặt đều trợn tròn mắt.
Trời ơi, bao nhiêu là thịt heo! Chỗ cả đại gia đình ăn một năm cũng hết, đáng giá bao nhiêu tiền đây?!
Cái bao tải là đường ... Một bao to tướng, bê nguyên cả kiện thế .
Lại còn bao nhiêu là vải vóc... Hình như còn cả kẹo, loại kẹo cao cấp mà đám cưới con gái nhà Lưu Tam Căn từng khoe, gọi là kẹo Đại Bạch Thỏ gì đó.
Á, cái hộp đang bê xuống là đài radio ? Trên vỏ hộp vẽ hình cái radio rõ ràng kìa.
Cho đến khi một chiếc xe đạp mới toanh, ghi đông thắt bông hoa vải đỏ ch.ót khiêng xuống, bắt đầu hoang mang. Sao thăm còn mang theo cả xe đạp? Chẳng ô tô ?
lúc , cả gia đình Tô Tiến Sơn hớt hải chạy tới. Sân Uỷ ban thôn chật ních , hai vợ chồng già vất vả lắm mới chen .
Nhìn thấy hai chiếc xe bóng lộn, tim Tô Tiến Sơn như nhảy khỏi l.ồ.ng n.g.ự.c.
Cát Hồng Hoa theo phía cũng kinh hô: "Mẹ ơi, thật sự là xe đến ."
Trong quan niệm của bà, trừ xe của cơ quan nhà nước, gì nhà dân thường nào xe ? Thế nên đó bà từng nghĩ đến viễn cảnh bà con sẽ xe chuyên dụng về.
Nhìn đống quà cáp chất như núi, mặt bà đỏ bừng vì phấn khích: "Ông nó ơi... Lão Tô, chỗ ... đều là cho nhà hả?"
Tô Tiến Sơn cũng trợn mắt há mồm, cảm giác phô trương quá lớn. Rốt cuộc ông chú của ông gia sản lớn cỡ nào? đó trọng điểm, trọng điểm là, đứa cháu gái của ông là ai?
"Ông Tô đến !" Một đứa trẻ nhanh nhảu hô lên.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tro-thanh-phao-hoi-hai-ngoai-trong-nien-dai-van/chuong-13.html.]
Tô Tầm đầu , ánh mắt chạm ngay ánh mắt Tô Tiến Sơn.
Tô Tiến Sơn thấy Tô Tầm liền lập tức khẳng định: Đây chính là cháu gái lớn của . Ông cảm thấy cô cháu giống hệt ông chú ! Tuyệt đối do tâm lý tác động. Không sai , đây chuẩn là giống nòi nhà họ Tô.
Chỉ gia đình hào môn như mới nuôi dưỡng khí chất sang trọng nhường .
"Bác là bác cả Tô Tiến Sơn ạ?" Tô Tầm bước tới, mỉm hỏi.
Tô Tiến Sơn lập tức nghiêm trang: " là Tô Tiến Sơn đây, cô là cháu gái của chú hai ?"
Tô Tầm đáp: "Cháu là Tô Tầm, ông nội cháu là Tô Phúc Sinh."
Tô Tiến Sơn kích động: "Vậy... thì đúng !"
Tô Tầm ấp ủ cảm xúc một chút, tự nhủ lúc nên diễn cảnh tay bắt mặt mừng, hai mắt đẫm lệ để cung cấp tư liệu sống động cho đồng chí Vu Hiểu Anh bên phòng tuyên truyền Công an chụp ảnh .
"Cháu gái ơi!" Cát Hồng Hoa bên cạnh gào lên đầy xúc động: "Cuối cùng cũng mong cháu về !"
"Đây là bác gái của cháu." Tô Tiến Sơn vội vàng giới thiệu.
Tô Tầm sang Cát Hồng Hoa, thầm nghĩ quả nhiên danh bất hư truyền. Giọng to thật. Cảm xúc cũng lên nhanh khủng khiếp, kỹ thuật diễn còn hơn cả cô.
Tô Tầm mới chỉ rưng rưng, Cát Hồng Hoa nước mắt nước mũi tèm lem: "Cháu gái , cháu... cuối cùng cháu cũng về..." Nói đến đoạn giọng nghẹn ngào.
Kỹ năng diễn xuất đúng là thượng thừa, Tô Tầm cảm thấy sắp theo kịp, vội vàng cúi đầu chấm nước mắt cho hợp cảnh.
Bên cạnh, Vu Hiểu Anh nhanh tay lôi máy ảnh , "tách tách" ghi khoảnh khắc cảm động .
Người vây xem càng lúc càng đông, mấy đồng ở xa tin cũng quăng cuốc chạy về, vặn chứng kiến màn . Thấy vợ chồng lão Tô đó chuyện với một cô gái ăn mặc sang trọng, bên cạnh chụp ảnh lia lịa.
Đó là chụp ảnh đấy!
Thế là sắp lên báo .
Ngay lập tức, trong lòng ít dâng lên cảm giác ghen tị. Tại chuyện như rơi trúng đầu nhà lão Tô? Tại nhà lão Tô lòi bà con giàu sụ như thế chứ?
"Giá trị ghen ghét +5, thưởng 500 đô la."
Tô Tầm trong lòng mở cờ, một tay nắm lấy cánh tay Cát Hồng Hoa: "Bác gái, đừng nữa. Cả nhà đoàn tụ là chuyện vui mà. Cháu mang ít quà về, nhiều quá mang hết , nhờ khuân giúp."
"Đặc biệt là chiếc xe đạp , cháu mua biếu bác cả, trong nhà ai xe ạ?" Cô chỉ tay chiếc xe đạp mới coóng.
Cái gì?
Xe đạp là để biếu Tô Tiến Sơn?
Đám đông xung quanh c.h.ế.t lặng. Nhà ai thăm mà tặng cả cái xe đạp bao giờ?
Đừng làng, ngay cả Tô Tiến Sơn và Cát Hồng Hoa cũng chấn động mạnh.
"Cho... cho bác hả?" Tô Tiến Sơn thể giữ vẻ điềm đạm nữa, lắp bắp.
Tô Tầm nhẹ nhàng : "Ông nội vẫn luôn canh cánh chuyện tặng bác một con ngựa gỗ nhỏ, nhưng cơ hội. Chiếc xe coi như chút tấm lòng của ông nội gửi bác ."
"Chú hai..." Tô Tiến Sơn đột nhiên đỏ hoe mắt. Chú hai thế mà vẫn còn nhớ chuyện con ngựa gỗ năm xưa.
Trong lòng trào dâng chua xót, nước mắt tuôn rơi. Lần là thật.
Vu Hiểu Anh bấm máy liên tục. Thật là cảm động thấu trời xanh. Người già cả đời vẫn nhớ thương con cháu nơi quê nhà.
Người dân thôn Tiểu Hoắc cạnh thì thể bình tĩnh nổi. Xe đạp mà so với ngựa gỗ ?
Lưu Tam Căn trong đám đông lầm bầm c.h.ử.i nhỏ: "Đạo đức giả!"
Giọng Cát Hồng Hoa run rẩy: "Cái ... thế thì tốn kém quá." Sau đó bà cố nén lòng khách sáo: "Bác... bác thể nhận . Phải ông nó?"
Tô Tiến Sơn vội gật đầu lia lịa: "Món quà lớn quá, cháu , bác nhận ."
Tô Tầm thản nhiên đáp: "Có gì ạ, chẳng qua cũng chỉ là món đồ chơi thôi mà. Lại ô tô. Chờ bác cả học lái xe, cháu sẽ mua tặng bác ô tô con." Cô câu tự nhiên như thở, phảng phất như việc mua ô tô chỉ là chuyện vặt vãnh bình thường. Không hề chút giả tạo nào.
"......!!!" Người xung quanh xong đều c.h.ế.t lặng tập.
Nhà lão Tô rốt cuộc vớ bà con kiểu gì thế ?
Ngay cả Lý Ngọc Lập cạnh cũng thấy lòng bàn tay run rẩy. Anh cảm thấy tầm của vẫn còn hạn hẹp quá. Tặng đài, tặng xe đạp tính là gì, là đại gia tặng cả ô tô kìa!
"Tô tổng, đồ đạc dỡ xong hết ạ." Chu Mục tiến báo cáo.
Tô Tầm đống đồ chất cao như núi, sang bảo Cát Hồng Hoa: "Bác gái, nhà thể gọi phụ một tay ạ?"
"À, , chứ!" Cát Hồng Hoa lúc mới hồn, hét lớn: "Thằng cả, thằng hai !"
Trong đám đông, hai bóng thấp thoáng chui . Hai em nhà họ đến từ sớm cùng bố , nhưng thấy trận trượng khủng khiếp nên dám bước lên, chỉ dám trốn trong đám đông dòm ngó.