Trở Thành Pháo Hôi Hải Ngoại Trong Niên Đại Văn - Chương 121

Cập nhật lúc: 2026-02-04 07:50:32
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

 

Tô Tuẫn hào phóng lì xì cho tài xế mới trực ca ngày ba mươi Tết một phong bao 100 đồng. Anh tài xế mừng đến mức miệng khép nổi. Thế nhưng khi lão Ngụy kể nhận tận 400 đồng tiền thưởng cuối năm, bắt đầu thấy "chua xót" và hạ quyết tâm sang năm lái xe thật cho sếp Tô để cuối năm cũng nhận phong bao dày như thế.

Chỉ riêng tiền thưởng cuối năm thôi gần bằng cả năm lương của một công nhân bình thường , đến mức lương ưu đãi hằng ngày. Anh tài xế mới thầm cảm ơn kỹ thuật lái xe điêu luyện suốt bao năm qua của giúp lọt mắt xanh của trợ lý Lý để phục vụ riêng cho Tô tổng.

Xe khỏi khu nội thành, nhanh ch.óng tiến đại lộ. Vì là ngày cuối năm nên đường sá khá vắng vẻ, nạn tắc đường những đoàn rồng rắn về quê như thời hiện đại, đoàn xe của Tô Tuẫn cứ thế băng băng về đích.

Ký ức về đêm Giao thừa

Trải nghiệm vội vã về quê ăn Tết đối với Tô Tuẫn khá lạ lẫm. Trước đây, những khái niệm như "xuân vận" "làn sóng về quê" chẳng liên quan gì đến cô. Cảnh tắc đường cao tốc cô cũng chỉ xem cho vui như một ngoài cuộc.

Bởi lẽ cô ở , nơi đó là nhà. Với Tô Tuẫn, Tết chỉ đơn giản là dịp để kiếm tiền: khác nghỉ lễ thì cô việc, khi thực tập thì Tết chính là cơ hội vàng để nhận lương tăng ca gấp ba .

Còn bữa cơm tất niên ? Chẳng qua là nấu một ly mì tôm, cho thêm hai cây xúc xích là xong chuyện chứ ?

Bên cạnh cô, Tô Hướng Nam vẫn đang thao thao bất tuyệt về những món ăn mà gia đình sẽ chuẩn cho tối nay. Chắc chắn là sẽ thịt lợn ăn thỏa thích, vì bố bảo năm nay mua một cái "Đại Nguyên Bảo".

Tô Tuẫn thắc mắc: "Đại Nguyên Bảo?"

Tô Hướng Nam phấn khích giải thích: "Thì là cái thủ lợn mà! Nhà kiêng kỵ nên gọi chệch cho nó cát lợi. Em , thịt thủ lợn hầm thơm phức luôn! Anh lớn chừng mới ăn đúng một , cái năm mà đội sản xuất nuôi lợn nên nhà chia một ít. Mẹ rừng tìm thảo quả với đại hồi về hầm đấy. Nghe bố kể hồi xưa nhà địa chủ họ Hoắc ăn như thế."

Tô Tuẫn: "..."

"Cá chắc chắn cũng thiếu. Hồ trong làng nuôi cá, Tết đến là họ mang trấn bán. Những năm chỉ mà thèm, thơm lắm mà chẳng tiền mua. Một con cá to tướng mất mấy đồng bạc cơ đấy."

Tô Hướng Nam hồi tưởng quá khứ mà cứ ngỡ như đang mơ. Cái gã thèm thuồng sạp cá ngày nào, hóa chính là ?

"Em gái , hồi ở nước ngoài ăn Tết bằng món gì thế?" – Kể từ khi Tô Tuẫn bụng nhường nào, Tô Hướng Nam chuyện với cô cũng tự nhiên và gần gũi hơn hẳn, còn cảm giác khách sáo, e dè như .

Tô Tuẫn , trong đầu lập tức hiện thực đơn của những bữa tiệc tất niên sang trọng trong khách sạn mà cô từng thấy khách ăn, tuôn một tràng tên các món sơn hào hải vị. Thực tế thì cô cũng... ăn bao giờ.

Tô Hướng Nam chẳng hiểu món nào với món nào, nhưng chắc chắn là chúng ngon: "Em gái, em đúng là hạnh phúc thật đấy."

Tô Tuẫn hỏi vặn : "Chỉ cần ăn ngon là thấy hạnh phúc ?"

"Dĩ nhiên là hạnh phúc chứ! Ăn uống lo là nhất . nhà bây giờ cũng kém nhé, năm nào với chị Dâu cũng vắt óc nghĩ mấy món mới, ăn ngon hơn hẳn ngày thường. Cả nhà đoàn viên, ấm cúng lắm. Hồi với Cả còn ở nông trường cải tạo, cứ đến Tết là chỉ mong về nhà ăn cơm tất niên. Đêm ba mươi trời lạnh căm căm, thế mà bố với chị Dâu vẫn lặn lội mang cơm đến cho bọn . Đường xa vạn dặm chẳng họ kiểu gì, lúc đến nơi thì giày dép ướt sũng cả, tất cả chỉ vì bọn ăn một bữa cơm t.ử tế..."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tro-thanh-phao-hoi-hai-ngoai-trong-nien-dai-van/chuong-121.html.]

Nói đến đây, Tô Hướng Nam bắt đầu sụt sùi.

Nỗi lòng của kẻ "ngoài cuộc"

Tô Tuẫn xong cũng trầm mặc. Đây chính là tình m.á.u mủ ? Dù chuyện gì xảy cũng bao giờ bỏ rơi. chẳng cha ruột của cô cũng nhẫn tâm vứt bỏ cô đó ? Có lẽ mệnh của cô là " cô thế cô", nên dù là thực sự xa lạ, cũng chẳng ai thực sự yêu thương cô cả.

Tô Tuẫn chẳng tiếp chuyện Tô Hướng Nam nữa, cô nhắm mắt tĩnh tâm.

Thấy Tô Tuẫn nhắm mắt, Tô Hướng Nam cũng im lặng, lén lau nước mắt. Anh thầm nghĩ, cô em gái tính tình vẫn trầm mặc ít quá. Chắc ở bên nước ngoài gặp Tây, chẳng ai để tâm sự nên mới cô đơn như .

Thư Sách

Dù đường sá khó , nhưng nhờ xuất phát sớm nên đoàn xe về tới trấn Bình An buổi sáng.

Hai chiếc ô tô con sang trọng xuất hiện tại thị trấn nghèo lập tức trở thành tâm điểm chú ý. Đám trẻ con chạy theo hò hét xem náo nhiệt, lớn tiếng động cũng chạy xem, ai nấy đều là "sếp Tô" trở về. Công nhân trong xưởng ở trấn đông, họ sớm lãnh đạo thông báo năm nay đại ông chủ sẽ về quê tế tổ.

Trước đây họ thấy Tô Tuẫn thật xa lạ, nhưng nay khi việc cho cô, thấy cô, họ cảm thấy vô cùng gần gũi và tự hào.

"Lại mua xe mới , ông chủ của chúng đúng là giàu nứt đố đổ vách!" – Một công nhân sống trấn cảm thán.

"Sếp giàu thì công việc của chúng mới bền lâu chứ, chẳng Xưởng trưởng Tô ? Xưởng tiền là duy trì , lúc đó ai cũng mất việc hết."

Nghe , lòng bớt hẳn vị "chua", đó là sự tự hào: Sếp thực lực cũng đồng nghĩa với việc chỗ dựa vững chắc.

Màn "Vinh quy" rạng rỡ

Gia đình họ Tô tiếng động cũng đồng loạt chạy đón. Thấy phong thái của Tô Tuẫn ngày càng uy nghiêm, sang trọng, ai nấy đều cảm thấy vẻ vang lây. Cả nhà vây quanh đón chào , ơn của gia đình.

Vì tiểu Chu cùng nên mở cửa xe cho Tô Tuẫn là Chu Mục.

Tiết trời ngày ba mươi Tết khá , nắng vàng rực rỡ khiến gian bớt cái lạnh lẽo. Tô Tuẫn bước xuống xe trong chiếc áo khoác xanh thanh lịch, cổ đeo sợi dây chuyền ngọc trai tỏa sáng lấp lánh. Cô vẫn rạng rỡ và khí chất như thế, khiến ai cũng thấy toát lên vẻ khác biệt.

Phía , Cao Mãnh xuống xe, nhanh nhẹn khuân vác đống đồ Tết từ trong xe . Tô Hướng Nam cũng chạy phụ giúp một tay. Cát Hồng Hoa huých vai con trai cả Tô Hướng Đông đang ngẩn , giục phụ giúp.

Bản bà cùng ông lão nhà tiến hỏi han Tô Tuẫn. Bà cô bằng ánh mắt đầy lo lắng: "Đại điệt nữ , đường xa thế chắc lạnh lắm con?"

Tô Tuẫn đáp: "Ngồi trong xe thì cũng đỡ ạ, chỉ điều đường sá gập ghềnh khó quá. Sau chắc chắn tìm cách tu sửa đường thôi."

Nghe cô , đều gật gù. Nếu thực sự kéo về Đông Châu phát triển, thì việc sửa một con đường cho hồn là điều tất yếu.

 

 

 

Loading...