Trở Thành Pháo Hôi Hải Ngoại Trong Niên Đại Văn - Chương 12:---------

Cập nhật lúc: 2026-01-16 09:34:39
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/4fq15bsYoY

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hách Kiến Văn : "Thì chứ, cũng cần thiết lấy lòng như ." Hắn cảm thấy vợ dạo càng ngày càng đặt nặng chuyện danh lợi.

Lý Ngọc Lập phản bác: "Đây chính là mối quan hệ, là cơ hội kết nối với nước ngoài đấy. Anh xem mấy năm nay em việc ở khách sạn cũng quen ít , hiện giờ chỉ cần chào hỏi một tiếng là thể giải quyết khối việc. , ngày mai em cùng cô về nông thôn một chuyến, nếu kịp thì về ngay trong ngày, còn thì chắc một đêm. Em báo với một tiếng."

Hách Kiến Văn thì nhíu mày, nhưng cũng gì thêm. Hắn Lý Ngọc Lập là chủ kiến.

Hơn nữa dạo gần đây cũng tâm sự riêng, chẳng còn tâm trí mà quan tâm xem Lý Ngọc Lập đang bận rộn cái gì.

Một ngày khi xuất phát, Tô Tầm gọi điện thoại cho Cao công an, thông báo thời gian xuất phát ngày mai, đồng thời hẹn sẽ lái xe qua Cục Công an đón đồng chí bên phòng tuyên truyền.

Ngoài , cô cũng quên cảm ơn : "Cảm ơn giúp tìm hỗ trợ thích hợp. Chu Mục việc tận tâm."

Cao công an hôm qua vẫn luôn lo lắng chuyện . Giờ Tô Tầm hài lòng, trong lòng cũng nhẹ nhõm hẳn.

"Cậu là một đồng chí , tuy đây phạm sai lầm nhưng sai lầm về nguyên tắc. Nếu vì sự cố đó, tiền đồ của cũng sẽ kém ."

Tô Tầm : "Chỉ cần năng lực, tuyệt đối sẽ bạc đãi ."

Có câu của Tô Tầm, Cao công an cũng yên tâm. Coi như phụ sự gửi gắm của vị lãnh đạo cũ.

Sáng sớm hôm , Tô Tầm lên đồ với đầy đủ "trang ", mái tóc uốn xoăn tạo kiểu bồng bềnh, buộc cao kiểu đuôi ngựa, trông thoải mái thanh tân xinh .

Cảm tạ nguồn vật tư phong phú của xã hội tương lai, tuy xuất là trẻ mồ côi, ăn mặc quá sang trọng nhưng Tô Tầm vẫn dư thừa dinh dưỡng. Sắc mặt cô hồng hào, làn da trắng nõn. Cộng thêm việc từng trải qua nhiều chuyện, mang cái phong thái tự tin " coi tiền là tiền", nên khi cô đóng giả thiên kim tiểu thư nhà giàu từ nước ngoài trở về thập niên 80 , chút gượng gạo nào.

Nhìn hình tượng của Tô Tầm, Lý Ngọc Lập một nữa cảm thán, với quả thực quá khác biệt.

Cô vốn tưởng điều kiện gia đình coi là ưu việt, nhưng giờ so với , cách đúng là một trời một vực.

Lý Ngọc Lập thậm chí còn nhạy bén cảm nhận , trong tương lai, sự chênh lệch chỉ ở trong nước và nước ngoài, mà ngay cả trong nội địa cũng sẽ hình thành sự phân hóa như .

Hiện tại đều ôm bát sắt nhà nước, chênh lệch lớn cũng đến . về , nước ngoài đến càng nhiều, kinh doanh càng nhiều, chắc chắn sẽ còn giống như nữa.

Cô chợt nghĩ, cho dù vì chuyện chữa bệnh, chỉ đơn thuần vì kiếm tiền, cô cũng cần đổi quy hoạch cho tương lai. Không thể cứ sống qua ngày đoạn tháng thế mãi .

Xe chạy đến Cục Công an đón , Cao công an dẫn một nữ đồng chí trẻ tuổi đợi ở cổng. Tô Tầm xuống xe hàn huyên vài câu hỏi: "Vị chính là đồng chí sẽ cùng chúng xuống nông thôn ?"

Thư Sách

Cao công an giới thiệu: "Đây là Tiểu Vu, Vu Hiểu Anh của phòng tuyên truyền chúng . Cô phụ trách việc phim và phỏng vấn cho chuyến . Phải phiền đồng chí Tô ."

Vu Hiểu Anh cũng bước tới: "Chào đồng chí Tô, chặng đường tiếp theo phiền cô ."

Tô Tầm đáp: "Là chuyện nên mà. Các chị giúp một việc quan trọng. Có thể chút gì đó cho , vui. Vậy chúng xuất phát thôi, đồng chí Vu Hiểu Anh."

Nghe Tô Tầm nhập gia tùy tục trong cách xưng hô, Vu Hiểu Anh vui. Cô còn lo lắng từ nước ngoài về sẽ khác biệt quan điểm, khó chung sống. Trước đây cô từng tiếp xúc với vài Việt kiều về nước, thái độ của họ khá ngạo mạn. Giờ xem cần lo lắng nữa.

Bên cạnh, Cao công an cũng liếc Chu Mục một cái, Chu Mục mỉm với , im lặng lời cảm ơn.

Cao công an cũng , gật đầu. Mọi điều đều trong ánh mắt.

Một lát , hai chiếc xe một một , cùng lăn bánh hướng về thôn Tiểu Hoắc, trấn Bình An.

Chương 11

Người dân thôn Tiểu Hoắc tuy đồng việc từ sớm nhưng ai nấy đều chút thất thần.

Bởi vì hôm nay chuyện náo nhiệt để xem.

Nghe bà con Việt kiều của nhà lão Tô hôm nay sẽ về quê. Mọi từng thấy từ nước ngoài về, nên tò mò xem họ trông ngang dọc thế nào.

Càng tò mò hơn là liệu bà con giàu rốt cuộc chịu nhận cái gia đình tai tiếng nhà lão Tô , và liệu đưa họ nước ngoài .

Lưu Tam Căn ngay cả bữa sáng cũng nuốt trôi. Ông cũng chẳng buồn đến trụ sở thôn, cả cứ ủ rũ như gà rù.

Vợ ông là Lý Hồng Mai : "Người nhận họ hàng thì liên quan gì đến nhà , ông cần sầu não thế ?"

"Sao liên quan? Nhà lão Tô tính nết thế nào bà còn lạ gì, cả nhà chẳng ai . Chuyện gì chúng cũng dám . Thằng Tiểu Cường nhà chơi với Hoắc Triều Dương, thế chân Tô Tiến Sơn bí thư. Mấy năm nay thái độ của họ với nhà thế nào, bà còn rõ? Bọn họ ngóc đầu lên nên mới nhịn nhục thôi. Phàm là cơ hội đổi đời, liệu họ tha cho nhà ?"

"Chắc đến mức đó ." Lý Hồng Mai bắt đầu lo lắng: "Ông là cán bộ thôn, họ đổi đời thì cùng lắm sống sung túc hơn một chút. Chẳng lẽ họ còn thể sai khiến lãnh đạo đá ông khỏi cái ghế bí thư?"

Lưu Tam Căn hừ một tiếng: "Bọn họ chắc chắn , nhưng thằng Tiểu Cường nhà thì khác. Nó đang công nhân thành phố, nhỡ nhà tiền tìm lãnh đạo của nó , tác động một tiếng, bà bảo ?"

Nghe đến đây, Lý Hồng Mai mất bình tĩnh. Con trai chính là niềm tự hào của bà.

Hơn nữa Lý Hồng Mai cảm thấy tình huống mà Lưu Tam Căn thể xảy .

Hiện tại khác với ngày xưa, tiền thực sự thể khối việc. Thằng nhóc Hoắc Triều Dương chẳng là ví dụ ? Kiếm tiền xong, từ kẻ coi thường giờ dáng ông nọ bà . Ngay cả công việc của con trai bà là Lưu Tiểu Cường cũng là do Hoắc Triều Dương giúp sắp xếp.

Hoắc Triều Dương thể đưa Tiểu Cường lên, thì nhà họ Tô tiền cũng thể dìm nó xuống.

"Thế bây giờ?"

"Làm ? Đương nhiên tay !" Lưu Tam Căn nghiến răng: "Chỉ cần bà con nhận nhà lão Tô, thì cái nhà đó vĩnh viễn ngóc đầu lên . thế cũng là việc , với cái tính nết nhà đó, trong thôn bao nhiêu ghét cay ghét đắng. Bọn họ mà phất lên thì cả thôn sống yên." Câu Lưu Tam Căn thật lòng. Ông thực sự cảm thấy nhà lão Tô vấn đề, thứ lành gì.

Lý Hồng Mai hỏi: " thế nào để nhận ? Nhà lão Tô mà , ầm lên với thì . Mụ Cát Hồng Hoa mà đến cửa nhà thắt cổ thì thế nào?"

"Trong thôn khối thấy nhà bọn họ sống . Lão Mã Thọt hận nhà đó c.h.ế.t đấy thây."

Mã Thọt vốn là kẻ lười biếng trong thôn, hồi còn là đội sản xuất, gã thường xuyên trốn việc.

Hễ rảnh là gã chui đống rơm ngủ, Tô Tiến Sơn để ý. Ông còn cử riêng con cả là Tô Hướng Đông theo dõi gã, bắt gã điển hình lười biếng để phê bình.

Kết quả Mã Thọt trong lúc chạy trốn Tô Hướng Đông ngã từ bờ ruộng cao xuống, gãy một chân thành tật.

Từ đó về , Mã Thọt hận thấu xương nhà lão Tô.

Mã Thọt cũng là hộ độc đinh như nhà lão Tô, dòng họ Mã chuyển đến đây cũng vài hộ, là một tộc hẳn hoi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tro-thanh-phao-hoi-hai-ngoai-trong-nien-dai-van/chuong-12.html.]

Những đều oán hận nhà lão Tô.

Họ cho rằng Tô Tiến Sơn lúc quá độc ác, chẳng chỉ là ít việc thôi ? Thế mà dồn đến mức gãy chân.

Đủ tàn nhẫn.

" cũng chẳng gì phạm pháp, chỉ cần xúi nhà Mã Thọt đến mặt bà con , kể lể hết những chuyện nhà lão Tô mấy năm nay. tin những thể diện như chịu nhận cái đám thích hổ ."

Lý Hồng Mai cảm thấy chắc chắn sẽ nhận .

Đừng là loại thích từng gặp mặt, chẳng tình cảm gì. Ngay cả thích ngày thường qua nhiều, gặp chuyện thế chắc cũng cắt đứt quan hệ.

Ví như nhà đẻ của con dâu cả nhà lão Tô đấy thôi, là nhà lão Lý. Ngày xưa qua thiết thế, xảy chuyện xong chẳng mấy năm nay thèm mặt ?

Nhà nào giữ thể diện thì ai mà thèm nhận cái đám thích mất mặt .

Lý Hồng Mai cũng . Bà còn lo con cái nhà dạy hư chứ.

Xem , mối thích của nhà lão Tô khó mà nhận thành công.

...

Cả nhà lão Tô dậy từ sáng sớm để bận rộn.

Tuy rằng từ hai hôm bắt đầu dọn dẹp trong ngoài một lượt, nhưng tâm lý vẫn cảm thấy đủ. Sợ thấy nhà cửa rách nát mà chê bai.

Tô Hướng Đông thậm chí còn trèo lên mái nhà, lợp mái ngói một nữa.

Nếu thời gian kịp, bọn họ còn định bỏ " tiền lớn" mua ít vôi về quét tường nhà cho trắng.

Lúc quét vôi kịp nữa, đành dán báo . Trước Cát Hồng Hoa cứ thấy Tô Tiến Sơn báo là ngứa mắt, bảo ông rỗi . Giờ thì đống báo đó phát huy tác dụng lớn.

Nhà lão Tô từ lúc xây lên đến giờ bao giờ trang hoàng "thể diện" đến thế.

Cát Hồng Hoa kiểm tra một lượt, cảm thấy vẫn hài lòng lắm nhưng cũng đành chịu. Nhà nghèo quá mà.

Giá mà căn nhà ngói như nhà Lưu Tam Căn thì mấy.

cũng , nếu gia cảnh như nhà Lưu Tam Căn, bọn họ cũng chẳng cần nịnh bợ thích đến mức .

lắc đầu sai bảo con cả Tô Hướng Đông g.i.ế.c con gà mái già trong nhà.

Lại sai con dâu cả vườn rau xem xét: "Cũng cần vội hái ngay, đợi đến hãy hái để ăn cho tươi. Hái từ bây giờ, để đến trưa là héo queo hết."

Lý Xuân Lan hỏi: "Mẹ, chiều họ mới đến ạ?"

"Chứ còn gì nữa, thằng Hướng Nam lên trấn hỏi , chuyến xe sớm nhất từ thành phố Đông Châu về huyện Hoa Dương chúng là 12 giờ trưa mới tới. Từ huyện về đến đây tầm 2 giờ chiều, trưa nay chúng nhịn, đợi đến cùng ăn."

Sắp xếp xong chuyện ăn uống, bà phân công hai đứa con trai lát nữa lên trấn đón .

Thứ nhất là để nghênh đón thích, thể hiện thành ý của gia đình.

Thứ hai là để đề phòng những lời ong tiếng ve trong thôn lọt tai thích .

Từ đầu thôn đến nhà cũng một đoạn đường đấy. Ai kẻ mồm thối nào sẽ chõ miệng những lời khó ? Chi bằng lên tận trấn đón về, xem dọc đường ai còn dám lung tung.

Tô Hướng Đông : "Mẹ, đón thì thành vấn đề, nhưng con mặt ."

"Cứ thấy ai ăn mặc nhất thì chắc chắn là đó." Cát Hồng Hoa phán.

Tô Hướng Nam thêm: "Ở trấn ít lạ lắm, thấy ai lạ mặt con đến hỏi một câu là chứ gì?"

Tô Hướng Đông lập tức hiểu ý: "Được, con canh giờ . Con bộ nhanh, đến một tiếng là tới trấn ."

Cát Hồng Hoa thở dài: "Giá mà như ngày xưa... thì còn thể dùng xe đạp của công ."

Tô Hướng Nam an ủi bà: "Mẹ, con kiếm tiền, con sẽ tự mua cho ."

Cát Hồng Hoa : " , chúng tự mua."

Người trong thôn cũng giống như nhà lão Tô, chẳng ai nghĩ Tô Tầm sẽ đến buổi sáng, đều đinh ninh là chiều mới tới.

Cho nên buổi sáng vẫn đồng, chờ đến chiều mới xem náo nhiệt.

Kết quả còn đến 11 giờ trưa, con đường chính dẫn thôn xuất hiện hai chiếc xe. Chiếc là xe ô tô con, chiếc to hơn một chút, rõ là xe gì, giống xe chở hàng.

Thời buổi xe đạp đủ thu hút , huống chi là ô tô con?

Hơn nữa khối ở đây cả đời còn từng thấy ô tô con. Ngay cả xe chuyên dụng của lãnh đạo trấn lúc vẫn là mấy chiếc xe Jeep thải loại từ quân đội. Chỉ mấy năm lãnh đạo huyện xuống thôn thị sát là ô tô con thôi.

"Sao xe đến thế , chẳng lẽ lãnh đạo về thị sát?"

"Lại còn tận hai chiếc."

"Hôm nay náo nhiệt thật đấy!"

Tô Tầm đang trong xe quan sát ngôi làng, đây chính là nơi khởi nguồn của cốt truyện gốc - thôn Tiểu Hoắc.

Cũng chẳng khác gì những vùng nông thôn bình thường mà cô thấy dọc đường .

Chỉ là đường xá xóc nảy quá.

Nghĩ đến tương lai đường bê tông về tận thôn xóm, Tô Tầm khỏi cảm thán tổ quốc lớn mạnh thật nhanh.

Hơn nữa Tô Tầm cũng thấy may mắn vì quyết định dùng xe chuyên dụng là đúng đắn, bởi vì đoạn đường đây thực sự dễ chút nào.

Nghe tài xế lão Ngụy , nếu xe riêng mà xe khách, sáng xuất phát thì chiều mới tới nơi vì xe chạy đường vòng. Hơn nữa đến bến xe còn đợi chuyến tiếp theo mới tiếp .

Loading...