Trở Thành Pháo Hôi Hải Ngoại Trong Niên Đại Văn - Chương 11:-------

Cập nhật lúc: 2026-01-16 09:34:38
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/4fq15bsYoY

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hệ thống thật sự hiểu nổi, tại ký chủ rõ ràng cái gì cả mà ghét bỏ . Điều khiến cho một hệ thống chuyên phụ trách thu thập tin tức như nó cũng cảm thấy hoang mang hồ đồ.

Tô Tầm lúc thời gian để ý đến tâm trạng của hệ thống. Ăn sáng xong, bước khỏi nhà ăn, cô liền chuẩn mua sắm quà cáp cho nhà họ Tô. Đương nhiên cô thể một , tìm một trợ lý cùng. Ngày nhận , cô định đơn thương độc mã trở về. Xe chuyên dùng và tài xế , vệ sĩ thì tới nơi, nhưng trợ lý thì sắp xếp ngay.

Đi ngang qua quầy lễ tân, thấy Lý Ngọc Lập, cô : "Giám đốc Lý, chút việc nhờ cô giúp, tiện lên lầu chuyện ?"

Lý Ngọc Lập tươi roi rói đáp: "Đương nhiên là tiện ."

chuyện Tô Tầm bỏ tiền thuê vệ sĩ, hơn nữa mức lương trả còn hề thấp.

Nhà giàu bình thường ai nghĩ đến chuyện thuê vệ sĩ riêng chứ? Loại cũng vệ sĩ kè kè bên cạnh thế chắc chắn đại gia tầm thường.

suy đoán, gia sản của Tô Tầm còn phong phú hơn cô tưởng tượng nhiều.

Điều càng tin chắc rằng Tô Tầm cách giúp cô xuất ngoại, thậm chí xa hơn là cách giúp cô giải quyết vấn đề công việc ở nước ngoài.

Cho nên lúc Lý Ngọc Lập hạ quyết tâm, nhất định tạo mối quan hệ thật với Tô Tầm.

Vào đến phòng, Lý Ngọc Lập liền chủ động rót cho Tô Tầm.

Tô Tầm : "Giám đốc Lý, đừng khách sáo."

Lý Ngọc Lập đặt chén xuống mặt cô: "Đây là việc nên mà. Không cô Tô yêu cầu gì cần thực hiện ?"

Tô Tầm uống một ngụm , : "Đã tin tức về của , hai ngày nữa sẽ thăm họ. cô cũng đấy, thực sự mù mờ về tình hình trong nước, ví dụ như mua quà gì thì thích hợp? Hay đến nơi , nếu mời cơm thì sắp xếp , những cái đều manh mối. Trước ở nước ngoài, luôn trợ lý xử lý giúp, về nước, nghĩ rằng họ hiểu tình hình quốc nội nên đưa ai về theo. Hiện tại quả thực bất tiện, cho nên nhờ giám đốc Lý tìm giúp một , thể cùng về quê. Đương nhiên, sẽ trả thù lao, một ngày mười đồng phiếu ngoại hối."

Đây là gia đình giàu kiểu gì , đến mấy chuyện vặt vãnh cũng chuyên gia xử lý.

Lý Ngọc Lập gần như ngay lập tức đưa quyết định: "Cái cũng cần thuê ngoài , nếu cô Tô tin tưởng , thể xin nghỉ phép mấy ngày để giúp cô, khéo còn nhiều ngày phép năm dùng. Cũng cần đưa tiền , chúng là bạn bè, chuyện tiền công gì cho xa lạ."

Tô Tầm tỏ vẻ vui mừng: "Giám đốc Lý tự giúp ? Thế thì đương nhiên là nhất , năng lực việc của cô , cô sắp xếp xe cho dùng ưng ý. Tuy nhiên tiền công chắc chắn trả, thế , cô đến giúp , trả mỗi ngày hai mươi đồng. Coi như trợ cấp cho việc cô xin nghỉ chậm trễ công việc."

"..."

Lý Ngọc Lập khó khăn mở lời: "Cái ... thực cũng cần ." Lương của cô thực tế cũng cao đến thế.

Tô Tầm nghiêm túc : "Ông nội dạy rằng, thể chiếm tiện nghi của bạn bè. Cô mà từ chối là khách sáo đấy. Lần sẽ ngại dám nhờ cô nữa ." Trước cứ nhân viên tạm thời , mới dễ chuyển thành chính thức chứ.

Lý Ngọc Lập cân nhắc một chút cũng chấp nhận. "Vậy , cô yên tâm, giao việc cho thì chắc chắn thành vấn đề." Kinh tế của cô cũng dư dả lắm, đến mức thể coi thường hai mươi đồng tiền công mỗi ngày.

Hai thỏa thuận xong, Tô Tầm cũng khách sáo, lập tức sắp xếp công việc, bảo Lý Ngọc Lập kiếm thêm một chiếc xe nữa, cố gắng chi tiền để giải quyết việc cho xong. Đến lúc đó một xe chở đồ, một xe chở .

Lý Ngọc Lập bắt đầu quen với sự hào phóng của cô, gật đầu: "Không thành vấn đề."

Nghe Tô Tầm mua sắm ngay lập tức, Lý Ngọc Lập liền xin nghỉ với lãnh đạo, đó tháp tùng Tô Tầm ngoài. Rốt cuộc là nhận tiền việc, tự nhiên tận tâm hơn.

Hai chuẩn cửa thì điện thoại từ lễ tân lầu gọi lên: "Cô Tô, một nam đồng chí là đến tìm cô, bảo là do Cao công an giới thiệu tới."

Tô Tầm nhướng mày: "Vệ sĩ của đến ." Vị công an việc hiệu suất cao thật!

Chương 10

Tô Tầm xuống lầu, liền thấy một đang ghế sofa ở đại sảnh. Người đó mặc áo lót ngắn tay màu xanh quân đội, để đầu đinh. Da dẻ tuy đen nhưng ngũ quan đoan chính. Cả toát lên vẻ chính trực.

Nhìn tư thế thẳng tắp , Tô Tầm đại khái đoán đối phương nghề gì.

Vì thế cô nở nụ bước tới: "Xin chào, do Cao công an giới thiệu tới ?"

Người thanh niên dậy, tư thế cũng thẳng tắp như cây tùng: "Xin chào, tên là Chu Mục. Là Cao công an giới thiệu đến đây."

Tô Tầm : "Vừa khéo, hai ngày nữa xa, đến thật đúng lúc."

Sau đó cô mời đối phương xuống, nhờ Lý Ngọc Lập rót .

Đợi Chu Mục xuống, Tô Tầm liền sơ qua về thời gian và tình hình công việc bên . "Thời gian tự do ít, cơ bản theo đó. Tuy nhiên nếu việc riêng, thể báo với , lúc đó sẽ sắp xếp. Về đãi ngộ, ngoài lương tháng 300 đồng, bao ăn ở bộ, quần áo việc bốn mùa đều đủ. Nếu biểu hiện , cuối năm sẽ thưởng riêng. Không ý kiến gì khác ?"

Chu Mục trầm mặc lắc đầu. Đãi ngộ quá , còn thể yêu cầu gì nữa? Một tháng 300 đồng, đốt đèn l.ồ.ng tìm cũng thấy. Còn về thời gian việc, công việc của cũng quy định giờ giấc, khi nào nhiệm vụ là . Cho nên với chẳng gì khác biệt.

Tô Tầm thấy ý kiến gì, bèn tiếp: "Do yêu cầu công việc của , khả năng sẽ gặp nguy hiểm. Cho nên Chu đây đủ năng lực bảo vệ an cho . Ví dụ như... một thể đ.á.n.h mấy ?"

Chu Mục nghiêm túc đáp: "Người thường, nếu cầm v.ũ k.h.í thì mười thành vấn đề. Nếu đối phương v.ũ k.h.í, chắc tầm năm sáu ."

Tô Tầm , trong lòng thầm mừng, nếu c.h.é.m gió thì thể bảo vệ an cho cô .

Cô nhắc nhở: " , theo bên cạnh chút nguy hiểm đấy. ăn buôn bán, khá dễ đắc tội khác, khi trùm bao tải đ.á.n.h lén lúc nào . Cho nên suy nghĩ cho kỹ."

Đây cũng là cách cô khéo léo nhắc nhở đối phương, tuyệt đối đừng c.h.é.m gió. Làm nghề thực sự nguy hiểm. Nếu năng lực thì đừng cố đ.ấ.m ăn xôi.

Chu Mục cũng là thông minh, hiểu ý tứ của đối phương, dứt khoát móc từ trong ba lô một viên gạch.

Tô Tầm: ?

Chu Mục đưa cho cô xem, chứng minh là gạch thật đồ giả. Sau đó trực tiếp dùng một tay c.h.ặ.t mạnh xuống, viên gạch gãy đôi.

Tô Tầm: !!! Trước cô xem video mạng cứ tưởng là diễn, hóa thật!

Lý Ngọc Lập đang bưng tới cũng sững sờ đến ngây .

Chu Mục : "Trước đây cũng vì đ.á.n.h với mười , lỡ tay đ.á.n.h thương nên mới rời khỏi đơn vị."

Tô Tầm lúc hiểu, cô bảo mà, đối phương bản lĩnh như , đến mức thất nghiệp.

Nếu là vì phạm rời đơn vị thì hợp lý hơn. "Mạo hỏi một chút, tại đ.á.n.h với ?"

Chu Mục đây là quy trình cần thiết. Dù công việc còn thẩm tra lý lịch ba đời nữa là. Vì thế kiên nhẫn đáp: "Vì ân oán cá nhân, đối phương... quấy rối bạn , đ.á.n.h một trận. Thuộc hạ của kéo đến trả thù, trong đó một tên đ.á.n.h trọng thương, nhà bọn họ khiêng đến đơn vị loạn."

Nói xong những lời , mím c.h.ặ.t môi, rõ ràng đoạn hồi ức khiến mấy dễ chịu và cũng nhắc nhiều.

Tô Tầm lúc mới yên tâm. Cô tuy quan tâm khác , rốt cuộc bản cô cũng chẳng lành gì. cô tiêu chuẩn kép lắm, bản thể , nhưng việc bên cạnh cô bắt buộc phẩm chất . Nếu tìm một kẻ phẩm chất kém cỏi, đầu tiên gặp họa chính là cô.

Xuất phát từ sự tin tưởng với Cao công an cũng như mắt của , Tô Tầm cũng truy cứu sâu thêm.

cứ dùng , từ từ quan sát thêm là .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tro-thanh-phao-hoi-hai-ngoai-trong-nien-dai-van/chuong-11.html.]

"Tạm thời còn vấn đề gì khác, nếu Chu yêu cầu gì về công việc, hôm nay thể bắt đầu luôn ?"

"Được!"

Tô Tầm với Lý Ngọc Lập: "Giám đốc Lý, phiền cô sắp xếp chỗ ở cho . Nếu phòng bên cạnh còn trống thì sắp xếp cho ở đó."

Lý Ngọc Lập: "... Được." Đến chỗ ở cũng sắp xếp xịn xò thế !

Trong lòng Chu Mục thầm thở phào nhẹ nhõm. Công việc coi như chốt xong.

Hắn thực sự cần công việc . Hôm qua nhận điện thoại, gần như cần suy nghĩ đồng ý ngay. Sáng sớm tinh mơ trời còn sáng bắt chuyến xe sớm nhất lên thành phố. Bữa sáng cũng là ăn cùng Cao công an, hỏi han trực tiếp một tình hình, căn giờ Tô Tầm bên dậy ăn sáng xong mới đến khách sạn báo danh. Đây là cơ hội duy nhất mắt để đổi hiện trạng.

Khi dậy thủ tục nhận phòng, : "Sếp... Lãnh đạo, thủ tục đây."

Tô Tầm : "Vệ sĩ của đều gọi là Boss, cứ gọi là Tô tổng là ."

"Vâng, Tô tổng." Chu Mục đáp lời.

Thư Sách

Lý Ngọc Lập vội vàng thuê phòng cho Chu Mục, dẫn cất hành lý.

Tâm trạng Tô Tầm , vệ sĩ cũng vị trí. Đợi đến lúc nhận , coi như đơn thương độc mã nữa .

Tiền quả nhiên là lá gan của kẻ hùng!

Hiện tại trang đủ nhân sự, Tô Tầm cũng cần lo lắng việc cô thế cô, trẻ tuổi sẽ coi thường, nảy sinh ý đồ xa.

thể rõ cho khác , Tô Tầm cô dễ chọc. Cô tiền và cả !

Chu Mục thủ tục nhận phòng xong, cảm giác vẫn chút chân thực. Nói một câu tiền đồ chứ đây là đầu tiên ở một khách sạn như thế .

Lương cao, đãi ngộ . Công việc chẳng gì để chê trách cả.

Cho nên khi cất hành lý, cũng chẳng buồn sắp xếp, Chu Mục vội vàng chạy xuống lầu. Vừa Lý Ngọc Lập Tô tổng mua sắm, đương nhiên theo. Cho dù gặp nguy hiểm gì thì cũng thể giúp chút việc tay chân. Hắn tuy từng vệ sĩ, nhưng cũng quen mấy cần vụ, việc thế nào.

Mặc dù đó, Chu Mục thực sự từng nghĩ ngày vệ sĩ riêng cho , cái đặt thời xưa chẳng là hộ vệ cho gia đình giàu ?

những chuyện trải qua trong một năm nay khiến buông bỏ sự kiêu ngạo từng . Rời khỏi nơi quen thuộc , thực sự chút xác định phương hướng tương lai. Ở quê sống nổi, ngoài mất phương hướng. Cho nên sự xuất hiện của công việc thực sự mang cho hy vọng lớn.

Chu Mục hiện tại suy nghĩ gì khác, chỉ nhận lương cao, công việc . Tranh thủ bao lâu bấy lâu để kiếm chút tiền.

Xuống lầu, xe đợi sẵn ở cửa. Chu Mục còn chu đáo mở cửa xe cho Tô Tầm. Đợi Tô Tầm và Lý Ngọc Lập lên xe, mới tự giác ghế phụ phía .

Tô Tầm giới thiệu với tài xế Ngụy: "Bác Ngụy, tên là Chu Mục, là vệ sĩ riêng của , sẽ dùng xe, cũng phiền bác ."

Tài xế lão Ngụy: "..."

Đến cả vệ sĩ cũng trang đủ? từng trải! Trước ông cứ tưởng xưởng trưởng thể diện lắm , giờ so với đồng chí Tô , xưởng trưởng chẳng là cái đinh gì cả.

Lên xe xong, Lý Ngọc Lập liền giúp lên danh sách quà tặng cho nhà họ Tô .

Yêu cầu của Tô Tầm là lượng nhiều, chất lượng , phù hợp với nhu cầu của ở quê. "Ông nội luôn lo lắng ở quê sống khổ sở. Năm xưa lúc rời , ai cũng sắp c.h.ế.t đói đến nơi. Sau cuộc sống khấm khá, ông gửi đồ về cho bà con. Tiếc là cơ hội. Giờ ông trở về, cũng thành tâm nguyện của ông."

Lý Ngọc Lập liền đề nghị, đặt nửa con lợn. Mua thêm ít muối, đường đỏ, kẹo, bánh quy, vải vóc, đồ hộp...

" tặng quà quả thực phù hợp với nhu cầu của họ, ví dụ như tặng , tặng t.h.u.ố.c bổ đều thích hợp. Có khi họ còn chẳng dùng thế nào. Tặng mấy thứ nhu yếu phẩm hàng ngày mà khó mua , thế mới đ.á.n.h trúng tâm lý."

"Nếu cảm thấy đủ, thể thêm cả sản phẩm công nghiệp. Ví dụ như đài radio..."

Lúc đề nghị, cô liếc Tô Tầm, lo lắng đối phương thấy nhiều quá. Nếu Tô Tầm tỏ vẻ vui, cô sẽ tìm cớ phủ quyết đề nghị của chính ngay.

Kết quả Tô Tầm vô cùng hài lòng: "Radio cũng đấy, lúc mua đồ nhắc đến cái gì mà 'ba món đồ lớn', hình như là thứ gia đình nào cũng cần. Thế , mua cho bác cả một chiếc xe đạp, thêm một cái đài radio nữa. Ông nội từng , bác cả hồi nhỏ chịu nhiều khổ cực, nếu thể về nhà, nhất định mua cho bác thật nhiều thật nhiều đồ chơi." Haizz, đầu mà thấy gai mắt nhà họ Tô thì đau lòng lắm đây, chỗ chẳng kiếm ?

Lý Ngọc Lập: "!!!"

Nhà họ Lý của cô thích nào xuất ngoại nhỉ? Bên nhà chồng ai ?

Chu Mục ghế phụ bình tĩnh nhất, mấy năm nay cũng gửi về nhà ít tiền, ví dụ như căn nhà ở quê chính là do bỏ tiền xây.

Cho nên bình tĩnh, thậm chí còn nhắc nhở tài xế lão Ngụy đang run tay: "Bác Ngụy, lái chậm một chút."

Lão Ngụy hồn, vội vàng tập trung lái xe. Trong lòng thầm nghĩ: Mẹ ơi, đây là cách giàu tặng quà ? Mở rộng tầm mắt thật!

Do chủng loại đồ cần mua khá nhiều, nên ngoài một thứ mua ở bách hóa, những thứ khác như thịt lợn các kiểu, cùng với việc tìm mua xe đạp đều cần Lý Ngọc Lập mặt.

, đồ đạc cũng ít, lúc trở về, cốp xe của lão Ngụy chật cứng nhét thêm gì.

Ngày hôm , Lý Ngọc Lập vội vàng mượn thêm một chiếc xe nữa, đến xưởng chế biến thịt, dùng quan hệ của đặt thịt, chỉ chờ sáng sớm ngày xuất phát đến lấy. Cuối cùng chạy vạy tìm mối quan hệ để mua xe đạp và radio. Cầm phiếu ngoại hối của Tô Tầm mua mấy thứ đúng là tiện lợi vô cùng. Lý Ngọc Lập cũng trải nghiệm cảm giác đại gia một .

Về đến nhà, Lý Ngọc Lập nhịn mà kể lể chuyện với chồng.

Chồng cô là Hách Kiến Văn, đang giáo viên tại một trường học. Trước hai là bạn học cấp ba, cũng từng yêu đương. Sau Lý Ngọc Lập học Đại học Công Nông Binh, còn Hách Kiến Văn xuống nông thôn thanh niên trí thức. Đợi Lý Ngọc Lập nghiệp đại học phân công tác, hai mới kết hôn.

Cũng nhờ duyên cớ mà Hách Kiến Văn mới thể từ nông thôn trở về thành phố.

Sau khi cưới, quan hệ hai vợ chồng vẫn luôn , bố hai bên đều dễ chung sống, môn đăng hộ đối, cuộc sống cũng khá mỹ mãn. Chỉ trừ việc con là một điều tiếc nuối.

Hiện tại Lý Ngọc Lập cảm thấy sắp cơ hội bù đắp sự tiếc nuối , cô : "Em cảm thấy cô Tô ở nước ngoài là một bản lĩnh."

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Loading...